Thái Độ Kiên Quyết và Dứt Khoát Của Người Môn Đệ

– Lm. Giuse-Maria Hoàng Tiến Đoàn, S.J.Đoạn văn này kết thúc diễn từ của Chúa Giêsu về bánh ban sự sống. Chúng ta hẳn còn nhớ những lời cuối của Người đã nói: “Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống… ai không ăn và Thịt Ta và không uống Máu Ta thì sẽ không được sống. Còn ai ăn và uống sẽ lưu lại trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy.” Ðó là những lời “sống sượng”. Chắc chắn quần chúng đã không chấp nhận. Nhưng lạ thay, Gioan người ghi lại diễn từ này đã không để ý đến phản ứng của quần chúng. Ông nhìn vào hàng ngũ các môn đồ của Ðức Giêsu. Ðây không phải chỉ là Nhóm 12, vì có nhiều người khác nữa vẫn đi theo Ngài. Họ đã ở trong đám đông hay ở gần Ngài trong suốt bài diễn từ.   Ông muốn làm nổi bật tính cách cam go của cuộc phấn đấu đức tin mà những kẻ tin theo Chúa đang gặp phải. Phản ứng của môn đồ là phải đi đến một thái độ chọn lựa dứt khoát. Họ lấy làm gai chướng về các lời của Ðức Yêsu. Ngài thương họ và muốn cứu giúp họ như trong trường hợp thuyền họ gặp sóng gió trên mặt biển hồ. Hôm ấy, Ngài đã đến với họ, tỏ mình ra cho họ và lập tức thuyền họ đã cập bến bình an. Hôm nay, lẽ ra họ phải nhớ lại sự việc mới sảy ra trước đó. Sự trải nghiệm của họ trong quá khứ đáng lý ra phải giúp họ củng cố niềm tin vào Đức Giêsu, thày của họ. Nhưng dường như đã không sảy ra như vậy. Ngài nói: “nếu các ngươi trông thấy Con Người lên nơi Ngài đã có trước…?” Những chữ “trông thấy” có thể gợi lên cảnh tượng trên mặt biển hồ lúc sóng gió khủng khiếp mà Ngài đã đến với họ. Tuy nhiên những lời như vậy chỉ có giá trị cho những tâm hồn có một chút thái độ tin tưởng và phó thác. Chứ đối với những con người xác thịt, chỉ muốn nắm ngay lấy những gì ăn chắc mặc bền ngay trước mắt, thì những lời đó không có ảnh hưởng gì cả. Bởi thế, nhiều môn đồ đã rút lui, không còn muốn đi theo Ðức Giêsu nữa. Nhìn vào đám 12 còn lại, Ðức Yêsu muốn họ xác định lập trường một cách dứt khoát. Simon Phêrô thay mặt anh em nói lên những lời tỏ rõ niềm tin của họ: “Ngài là Ðấng Thánh của Thiên Chúa. Ngài có những lời đem lại sự sống đời đời. Bỏ Ngài, chúng tôi biết đi theo ai?” Thế là từ nay Ðức Giêsu có một số ít, một nhóm nhỏ đi theo Người. Còn đại đa số đã rút lui. Người sẽ đi với số ít này lên Núi Sọ dẫn đến vinh quang phục sinh, đang khi đại đa số sẽ dùng tay bọn quá khích và tên môn đồ phản bội để giết Người. Nhiều người, trong đời sống đối với Chúa và Hội Thánh cũng như đối với thân  nhân và bạn hữu, đã không lướt thắng nổi các khó khan với những khủng hoảng hiện tại, chỉ vì đã hết quý trọng mọi mối tương quan thắm thiết trong quá khứ, và không có đủ sức mạnh tinh thần để tin tưởng nhìn về tương lai. Bởi vậy, nhiều cuộc hôn nhân ly dị đã xảy ra; và cũng thế, nhiều sự cộng tác thân tình đã gãy gánh! Tất cả cuối cùng, cũng chỉ vì thiếu thận trọng rút ra các bài học kinh nghiệm trong quá khứ, và không đủ niềm tin và hy vọng nhìn về tương lai. Vì thế, họ đã quỵ ngã và bỏ rơi trước những thử thách hiện tại. Lời Chúa trong Phúc Âm hôm nay như là một lời mời gọi chúng ta biết suy nghĩ về những gì mình đã trải nghiệm, và biết kiên quyết bước theo Chúa và cùng trung thành với nhau trong sự tin tưởng phó thác nơi Chúa, trước những thách đố và gian nan trong cuộc sống hiện tại.

Mẹ Lên Trời Cho Con Lên Theo

– Lm. Giuse-Maria Hoàng Tiến Đoàn, S.J. Trong Hiến Chế Lumen Gentium “Ánh Sáng Muôn Dân,” Công Đồng Vatican II mời gọi các giáo hữu nhìn lên Đức Maria. Người là Mẹ và là Khuôn Mẫu của Giáo Hội, nhưng Người cũng Mẹ và là Hình Ảnh của mỗi người chúng ta. Dưới chân Thập Giá, Đức Maria hằng sinh ra chúng ta là con cái Chúa trong thương đau cùng khốn, như Giáo hội luôn sanh sản các tín hữu Chúa trong tang thương bách hại. Tuy nhiên, cũng như Giáo Hội, Mẹ luôn luôn được Thiên Chúa che chở phù trợ. Đây là hình ảnh Sách Khải Huyền trình bày cho chúng ta trong bài đọc thứ nhất (11:19a; 12:1-6a, 10ab) trong Thánh Lễ hôm nay.   Cùng hành trình với nhau trong đời sống đức tin, chúng ta phải phấn đấu, chống lại kẻ thù là: Satan, thế gian và xác thịt. Người tín hữu chúng ta cũng phải quằn quại phấn đấu trong cơn đau sinh nở như thánh Phaolô nói chung chung về thân phận toàn thể tạo vật hiện nay. Bài sách Khải Huyền hướng lòng chúng ta nhìn lên Ðức Mẹ trên trời, mà đồng thời ngụ ý bảo chúng ta cùng nhìn lại cuộc sống dương gian của mình hiện tại. Phúc Âm Gioan (Gioan 19:25-26) cho chúng ta thấy khi Đức Maria đứng dưới chân thập giá Chúa Giêsu, Người được mời gọi trở thành Mẹ của Gioan, cũng là Mẹ của Giáo Hội và là Mẹ của các tín hữu mà Gioan là đại diện, Đức Maria đã phải quằn quại đau đớn trong trong cơn thử thách đức tin mà Người phải chịu, y như những người mẹ quằn quại đau đớn khi sanh con. Với ghi nhận của Phúc Âm Luca trong Thánh Lễ hôm nay (Luca 1: 39-56), chúng ta cần phải cảm phục Mẹ và biết ơn Mẹ. Hằng ngày chúng ta cần phải mượn lời bà Elisabet mà chào kính Mẹ đầy ơn phúc. Bởi vì cũng như bà Elisabeth, chúng ta được Mẹ đến nhà thăm viếng, giúp đỡ và ủi an. Chúng ta được Mẹ đến hiện diện trong cuộc sống chúng ta; được Mẹ nâng đỡ phù trì và dạy dỗ chúng ta trong đời sống đức tin khi chúng ta cùng nhau sánh bước bên Mẹ. Mỗi khi đọc hay hát Kinh Ngợi Khen “Magnificat,” chúng ta nghĩ đến những tâm tình của Ðức Mẹ, mà sung sướng nhận ra đây cũng chính là tâm tình của chúng ta. Tất cả đời sống đạo đức của chúng ta, thực ra hoàn toàn là tác phẩm của Thiên Chúa, và sở dĩ chúng ta được như ngày nay là vì Chúa đã nhìn đến thân phận thấp hèn của chúng ta. Trải qua từ đời nọ đến đời kia và cho đến muôn đời, Chúa đã chúc phúc cho chúng ta được làm Con Cái Chúa với muôn ơn lành, như Lời Chúa Đã Hứa cùng tổ phụ đức tin của chúng ta là Abraham. Chúng ta sẽ càng đọc kinh này sốt sắng và vui mừng khi chúng ta càng ý thức rằng: mình đang mang trong tâm tư linh hồn mình, ơn cứu độ cao cả như chính Ðức Maria xưa, khi Người được bà Elisabét chúc mừng rằng: Hoa Quả Trong Lòng Người Đầy Phúc Lạ ! Như vậy, mỗi khi dâng lên Chúa Lời Kinh Magnificat với tâm tình của Đức Mẹ, chúng ta sẽ được gắn bó mật thiết không những với Mẹ, mà còn với nhau, và cùng nhau kết hợp mật thiết trong Chúa Kitô là Con Lòng Mẹ. Để rồi, chúng ta sẽ được biến cải trong vinh quang với Đấng Phục Sinh, để cùng được lên trời với Mẹ, Đấng đã được Mông Triệu: Mẹ đã được mở lối lên trời, cho chúng ta cùng được lên theo.

Lời Chúa Là Bánh Ban Sự Sống

– LM. Giuse-Maria Hoàng Tiến Đoàn, S.J. Như chúng ta đã nghe trong phúc âm ngày hôm nay, Chúa Giêsu nói với người Do Thái rằng Thiên Chúa muốn ban cho họ bánh ban sự sống thật từ trời cho thế gian. Sau đó, Chúa Giêsu tự nhận mình là Bánh Sự Sống. Ngài yêu cầu người nghe tin vào Ngài, và Ngài qua niềm tin đó, sẽ cho họ không bao giờ phải đói hay khát nữa. Nói cách khác, mọi nhu cầu của họ sẽ được đáp ứng.   Tuy nhiên, Phúc Âm vẫn tiếp tục cho chúng ta biết những người Do Thái đã xì xào. Họ đặt câu hỏi làm thế nào ông ta có thể nói rằng mình từ trời xuống thế gian. Họ biết cha mẹ, biết anh chị em bà con của ông quá mà, họ biết rõ ông đã lớn lên, đã từng sống ở giữa họ. Tiếng thì thầm của họ gợi nhớ đến dân Do Thái trong sa mạc trên đường đến Đất Hứa. Họ không tin rằng Chúa quan tâm đến họ. Họ không muốn tin rằng Chúa có thể làm được tất cả những điều Ngài  hứa. Cũng như cha ông họ thủa xưa, người Do Thái thời Chúa Giêsu không thể tin được rằng hễ ai ăn bánh Trời ban, tức là chính Chúa Giêsu, thì họ sẽ được đưa vào con đường dẫn đến sự sống đời đời. Chúa Giêsu tự nói về mình như là Bánh Từ Trời xuống và kêu gọi người ta ăn bánh này. Loại ngôn ngữ này khiến chúng ta liên tưởng đến Bí tích Thánh Thể. Tuy nhiên, chúng ta nên nhớ rằng người Do Thái vào thời Chúa Giê-su không biết gì về Bí tích Thánh Thể. Những gì họ hiểu về Lời Chúa Giêsu, là theo trích dẫn từ Kinh Thánh của họ. Theo đó, các tiên tri nhắc nhở người Do Thái rằng, “người ta không chỉ sống nhờ Bánh mà thôi, mà còn nhờ vào mọi Lời Thiên Chúa phán ra.” Đối với người Do Thái, Bánh là biểu tượng của Lời Chúa. Với ý nghĩa này, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến với Người để được nuôi dưỡng bằng Lời của Người, và Lương Thực Lời Chúa sẽ nâng đỡ chúng ta trong hành trình cuộc sống trần gian và dẫn đến ơn cứu độ của sự sống muôn đời. Như chúng ta đã nghe trong bài đọc thứ nhất, những chiếc bánh nướng đã nâng đỡ Êli cho đến khi ông lên đến núi của Đức Chúa (1 Các Vua 19:4-8). Trong cuộc hành trình của chúng ta trên trần gian này, chúng ta đã tiếp tục đến với Chúa Giêsu để được nuôi dưỡng nhờ Lời Ngài. Lời Chúa sẽ liên tục định hình cuộc sống của chúng ta trên cõi đời này. Lời Chúa truyền cảm hứng cho chúng ta về những khắc khoải với những nỗ lực lớn hơn để sống theo kiểu sống mà Thánh Phao-lô đã nhắc nhở chúng ta trong bài đọc thứ hai trong thư gửi các tín hữu ở Ê-phê-sô (Epheso 4:30-5:2). Trong cuộc sống này, chúng ta sẽ thực hành tha thứ cho nhau một cách dễ dàng như Chúa đã và còn đang tha thứ cho chúng ta, và thực hành yêu thương nhau như Chúa Giêsu đã yêu thương từng người chúng ta vậy. 

Ai đến với Ta sẽ không hề đói

-ĐÔ. Phaolô Phan Văn HiềnNỗi lo thiếu ăn vẫn luôn là một thao thức hàng đầu của con người từ xưa đến nay, vì nó đụng đến bản năng sinh tồn của con người. Không có lương thực đồng nghĩa với sự chết. Vì vậy không lạ gì khi dân Do Thái đã chống đối Môi Sen và Aaron một cách dữ dội, dù hai ông đã có công đưa dân ra khỏi cảnh sống nô lệ ở Ai Cập và bảo đảm sẽ dẫn họ về miền đất hứa màu mỡ. “Tại sao các ông dẫn chúng tôi lên sa mạc này, để cả lũ phải chết đói như vậy?” Và Thiên Chúa đã ra tay can thiệp, qua lời cầu xin của Môi Sen, cho họ được no nê bánh thịt mỗi ngày. Nhờ đó Môi sen mới được yên thân.   Nói cách khác, đối với dân chúng, người nào có thể lo cho họ có đủ cơm bánh, thì họ sẵn sàng chọn người đó làm lãnh đạo của mình. Và đó chính là điều đã xảy ra với Chúa Giê-su, sau khi Ngài làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều cho năm ngàn người ăn no nê thỏa thích. Lập tức, dân chúng muốn bắt ép Ngài làm vua của họ. Cũng như Thiên Chúa thời Môi sen, Chúa Giê-su luôn quan tâm tới đời sống của con người: vật chất cũng như tinh thần. Nhưng điều quan trọng không phải là cung cấp lương thực chỉ giúp họ no bụng, nhưng lười biếng, và kết quả chỉ làm cho thân xác nở bề dọc, bề ngang. Ngài muốn mọi người mở rộng tầm nhìn cao hơn, tìm kiếm của ăn không hư nát, của ăn mang lại sự sống đời đời. Đó chính là mình và máu Ngài, bánh ban sự sống thật. Và bánh hằng sống được Ngài để lại trong Bí tích Thánh Thể và nhờ đó lưu truyền cho mọi thế hệ đến muôn đời. Bánh hằng sống này chính là năng lực giúp người Ki-tô hữu sống đức tin mạnh mẽ trong mọi hoàn cảnh và sống hạnh phúc. Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận với kinh nghiệm 13 năm tù, đã quả quyết: “Đèn không sáng nếu hết dầu; xe không thể chạy nếu cạn xăng; hồn tông đồ sẽ suy mạt nếu không đến với Thánh Thể” (Đường Hy Vọng 360). Nhưng với những ai tha thiết yêu mến Thánh Thể, cuộc đời họ sẽ tràn đầy niềm vui, dù phải sống trong cảnh tù đày, mất tự do. Kinh nghiệm của Đức Hồng Y Thuận và các sĩ quan học tập cải tạo sau 1975 tại quê nhà, đã giúp chúng ta xác quyết điều đó: “Con thiếu tất cả, con mất tất cả; nhưng con còn Thánh Thể là còn tất cả, vì con còn có Chúa Thiên Đàng dưới đất” (ĐHV 363). Thế giới ngày nay với chủ trương đề cao khoa học, khuyến khích tiêu thụ vật chất, đang làm đảo lộn các giá trị tinh thần và loại trừ tôn giáo. Nhiều người Ki-tô cảm thấy lạc lỏng và lung lay đức tin. Làm sao để tìm lại và củng cố đức tin của mình? Làm sao cảm nhận được Thiên Chúa gần gũi với mình, quan tâm đến mình? Câu trả lời đã được Đức Hồng Y xác quyết, kinh qua năm tháng tù đày của minh: “Muốn tin, phải nuôi dưỡng bằng Thánh Thể, vì Thánh Thể chứa đựng ‘mầu nhiệm đức tin’ và ban sức mạnh đức tin cho con” (ĐHV 373). Chúa đã tiên liệu và cung cấp cho chúng ta mọi phương thế để sống hạnh phúc và sống đời đời. Được vậy hay không là tùy ở quyết định và quyết tâm của mỗi người chúng ta. 

Bí Tích Tình Yêu

-Lm. Francis Bùi Ngọc Tỷ  Lời Chúa hôm nay kể lại hai phép lạ bánh hóa nhiều.Một, vào thế kỷ thứ 9 trước công nguyên,  Chúa nuôi 100 người bằng 20 chiếc bánh lúa mạch qua tay ngôn sứ Elisha. Hai, Chúa Giêsu nuôi 5,000 người chỉ bằng 5 chiếc bánh và 2 con cá, mà còn dư 12 thúng đầy. Cảm tưởng đầu tiên của chúng ta là khâm phục và ngợi khen Chúa quyền năng và đầy lòng thương xót. Nhưng phép lạ bánh hóa nhiều còn là dấu chỉ Chúa nuôi linh hồn chúng ta bằng chính Mình Máu Ngài, nhờ đó ta được sống đời đời.   Ngày xưa, ông bà chúng ta đi xem lễ chỉ nhằm vào việc rước lễ. Nhưng từ công đồng chung Vaticanô II, Hội Thánh cải tổ phương thức cử hành bí tích Thánh Thể, và dạy chúng ta biết Chúa Kitô hiện diện trong thánh lễ bằng 4 cách: bằng Mình Máu Thánh Chúa, bằng Lời Chúa, bằng chủ tế thay mặt Chúa dạy dỗ và dẫn dắt đoàn chiên, sau cùng là bằng cộng đoàn dân Chúa họp nhau trong tình yêu mến. Bài Phúc Âm theo thánh Gioan hôm nay nhấn mạnh sự hiện diện của Chúa trong cộng đoàn cử hành bí tích Thánh Thể.  Qua bài tường thuật, chúng ta thấy có ba vai trò đáng chú ý: Phi-lip, An-rê và đứa bé vô danh. Thấy đám đông đang đói, Đức Giêsu hỏi Phi-lip: “Ta mua bánh đâu cho họ ăn đây?” Trong cộng đoàn, mọi người phải quan tâm đến những ai thiếu thốn, về tinh thần cũng như vật chất. An-rê nghe vậy nên mau mắn nghĩ cách giải quyết: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh và hai con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu.” Đứa bé vô danh đại diện cho những ai tuy không nhiều tài năng hay của cải nhưng sẵn sàng chia sẻ. Chúa Kitô đón nhận tấm lòng vị tha đó và Ngài biến đổi chúng thành của lễ quý trọng đẹp lòng Thiên Chúa và ích lợi cho mọi người. Ngày nay chúng ta không nói đi xem lễ, mà nói đi dự lễ hoặc dâng lễ, bởi vì chúng ta không phải là khán giả, mà là diễn viên của cuộc hiến tế trên bàn thờ. Hy lễ này là chính Chúa Kitô tự hiến mình trên thập giá vì tình yêu. Thánh lễ là cuộc cử hành bí tích tình yêu. Nơi đó chúng ta cảm nghiệm được Chúa yêu thương ta. Đồng thời, cũng được mời gọi đáp trả bằng sự hiến dâng lên Chúa toàn thể cuộc đời mình. Đón nhận và trao ban là hai động tác của một tình yêu đích thực. Bí tích Thánh Thể làm lớn mạnh nhân đức mến Chúa yêu người và thúc đẩy chúng ta bước tới trên con đường tình yêu trọn hảo.

Nghỉ Ngơi Trong Chúa

-Lm. Francis Bùi Ngọc TỷCó hai người thi đua đốn củi. Một người đốn liên tục từ sáng tới tối không nghỉ. Người thứ hai thỉnh thoảng dừng lại nghỉ ngơi. Kết quả, người thứ hai đốn được nhiều củi hơn người thứ nhất. Không những nhờ nghỉ ngơi lại sức, người này còn biết dùng giờ nghỉ để mài lưỡi búa cho bén. Sự nghỉ ngơi có tầm quan trọng tuyệt đối. Nó có lợi cho sức khỏe. Nó gia tăng năng suất cho công việc. Về mặt tâm linh, nó càng quan trọng hơn nữa.   Bài Phúc Âm hôm nay kể chuyện các môn đệ trở về với thành công rực rỡ trong việc tông đồ, tưởng đâu rằng Chúa Giêsu sẽ trao cho sứ mạng mới lớn hơn. Nhưng Ngài lại bảo họ: “Anh em hãy lánh riêng ra một nơi thanh vắng nghỉ ngơi đôi chút.” Nghỉ ngơi trong trường hợp này còn gọi là cầu nguyện. Nhiều người coi việc đọc kinh là cầu nguyện. Đúng, người đọc kinh có thể đang cầu nguyện. Nhưng có kẻ khác đọc kinh chỉ là đọc kinh, không phải cầu nguyện. Dùng từ ngữ của bài Phúc Âm hôm nay, cầu nguyện là nghỉ ngơi trong Chúa. “Hãy lặng thinh trước mặt Chúa và chờ đợi Người.” (Thánh vịnh 37:7) Mấu chốt của cầu nguyện ở chỗ: khi toàn thể tâm tư của ta hướng về Chúa. Ta có thể nhờ đọc kinh để hướng lòng về Chúa. So sánh việc đọc kinh với hát một bài hát. Bài hát gói ghém tâm tình của tác giả; là vui, là buồn, là nhung nhớ, thương yêu, mong đợi… Khi ta hát, lời ca và âm điệu giúp ta rung cảm theo tâm tình của tác giả. Ở một khía cạnh nào đó, ta đang kết hợp làm một với người làm ra bài hát. Nhưng nếu ta không thả hồn theo bài hát, thì ta chỉ như cái máy. Không có sự kết hợp. Đọc kinh mà không để tâm vào lời kinh thì chưa phải là cầu nguyện. Tâm viên ý mã. Tâm trí hay nhảy nhót lung tung, rất khó điều khiển. Phải tạo hoàn cảnh thuận lợi cho tâm trí dễ tập trung. Chúa Giêsu thêm vào chữ nghỉ ngơi: “Hãy lánh riêng ra một nơi thanh vắng.” Trước hết phải gác qua một bên những bận rộn thường ngày. Kế đó phải tìm sự tĩnh lặng: nơi tĩnh lặng, giờ tĩnh lặng, tâm tĩnh lặng. Đối với anh chị em sống giữa đời, điều này hơi khó, nhưng không phải không làm được. Thí dụ buổi tối trước khi đi ngủ, buổi sáng lúc mới thức dậy, khi lái xe một mình, giờ nghỉ buổi trưa, viếng nhà thờ. Chúng ta ở giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Nếu không thường xuyên nối nhịp cầu với Chúa, chúng ta sẽ lạc lối về trời.

Hành Trang Gọn Nhẹ

-Lm. Francis Bùi Ngọc Tỷ      Có người nói: đi làm kiếm tiền chỉ để nuôi gia đình, lo cho con cái ăn học. Tuy nói vậy, nhưng trên thực tế, họ theo đuổi tiền bạc như mục đích của đời mình. Họ dành cả thời giờ, sức lực và tâm trí để kiếm tiền. Họ quên ăn quên ngủ, quên gia đình, quên cả bản thân. Mọi giao tiếp đều nhằm mục đích kiếm lợi. Chỉ có kiếm tiền mới thấy vui, mới cảm giác mình đang sống.   Không chỉ tiền bạc, có những thứ khác cũng hay được theo đuổi như mục đích chính của cuộc đời. Đó là danh vọng, quyền thế, và thú vui. Danh, lợi, thú tuy có thể đem lại sự thỏa mãn nào đó trong chốc lát, nhưng chúng không đáp ứng nhu cầu thật sự sâu thẳm của con người. Hạnh phúc chân thật và trọn vẹn chỉ tìm được nơi Thiên Chúa. Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu dạy các môn đệ đừng để những cám dỗ của vật chất khiến họ quên mục đích chính của sứ mạng loan báo Tin Mừng. “Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mang hai áo.” Trang bị cho hành trình cuộc đời phải gọn nhẹ và đơn giản. Gọn nhẹ để đủ sức đi đường xa. Đơn giản để khỏi bị chi phối vì những thứ không cần thiết. Hơn nữa, Chúa Giêsu đã sai đi thì Ngài sẽ không để cho ta thiếu thốn: “vì thợ thì đáng được nuôi ăn.”(Mt 10:10) Phần đông chúng ta không ai thiếu thốn. Ngược lại, cuộc sống dư dật khiến nhiều người đua đòi những thứ xa xỉ không cần thiết. Theo một thống kê, người dân Mỹ trung bình đổ bỏ 25%  thức ăn tươi mà họ mua về. Người Việt chúng ta có câu nói: một hạt gạo là một hạt vàng. Là môn đệ của Chúa, chúng ta nghĩ sao về sự hoang phí đó? Sự phung phí còn là một hành vi thiếu bác ác. Thánh Basiliô nhận định: bánh mì cất trong tủ phải thuộc về người đói; quần áo nhét trong rương phải thuộc về người rách; và vàng bạc chôn dưới đất phải thuộc về người nghèo. Lối sống đơn giản không những giúp chúng ta chuyên tâm vào mục đích chính của cuộc đời, thực thi bác ái, mà còn chứng tỏ cho người chung quanh giá trị chân thật của Nước Trời. Nếu ta rao giảng về tinh thần nghèo khó, nhưng đồng thời theo đuổi một nếp sống xa hoa, thì ta đâu đáng tin. Người thời nay “cần những chứng nhân hơn là thầy dạy”. Môn đệ chân chính là những ai lời nói và việc làm đi đôi với nhau.

Thiên Chúa Bất Lực

-Lm. Francis Bùi Ngọc TỷNgười ta phải hãnh diện khi trong gia tộc hay hàng xóm mình có một nhân vật nổi tiếng. Khi nhân vật đó “áo gấm về làng”, mọi người sẽ đổ xô tới chúc mừng và sẽ xin xỏ nhờ cậy. Nhưng điều đó lại không xãy ra với Đức Giêsu. Khi Ngài trở về quê hương mình là Nazareth, những đồng hương cũng như quyến thuộc đã chối bỏ Ngài. Phúc Âm nói “họ vấp ngã vì Người.” Bài tiếng Anh dùng chữ “they found him too much for them.” Tại sao too much – quá đáng, quá nhiều?   Có lẽ họ nghĩ: hắn chỉ là một người bình thường như mình, là một anh thợ mộc, con bà Maria; hôm nay tự nhiên lên mặt dạy đời! Mà còn hơn dạy đời; hắn dạy đạo. Hắn làm như mình là một ngôn sứ của Thiên Chúa.  Vừa phải thôi chớ! Thật là quá đáng! Thêm vào cảm giác ngỡ ngàng là một nỗi sợ mơ hồ: nhưng nếu Đức Giêsu thật sự là một ngôn sứ thì sao? Điều đó có nghĩa họ sẽ phải tin Lời Ngài; họ sẽ phải sấp mình ăn năn vì mọi lỗi lầm và phải thay đổi lối sống cho phù hợp với đường lối Ngài rao giảng. Quá nhiều cái sẽ phải. Quá nhiều mất mát cho một cuộc phiêu lưu. Thôi, cứ xua đuổi y đi cho yên chuyện. Đức Giêsu “lấy làm lạ vì họ không tin.” Và “Ngài không thể làm được phép lạ nào tại đó.” Thiên Chúa toàn năng có thể làm được mọi sự. Chỉ có một điều Thiên Chúa không thể làm được, là cứu rỗi con người, nếu họ không tin vào Ngài. Dân Nazareth đã mất đi cơ hội quý giá nhất trong đời mình. Ơn cứu rỗi đã đến sát bên họ. Và họ để cho vuột mất vì thiếu lòng tin. Lòng tin là chìa khóa mở ra cánh cửa linh hồn cho Chúa ngự vào, nhờ đó Ngài biến đổi chúng ta nên những con người mới. Chúng ta ai cũng có đức tin. Nhưng nếu không sống đức tin – tức là tập cách sống theo sự hướng dẫn của Lời Chúa – đức tin sẽ ra u tối và dễ bị thế gian lung lạc. Lời Chúa soi sáng, dạy dỗ, khuyến dục, nâng đỡ và dẫn dắt chúng ta từng bước trên cuộc hành trình trần thế. Nếu cố gắng vâng theo, Chúa sẽ ban thêm cho chúng ta như Ngài nói trong dụ ngôn những nén bạc: “Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, Ta sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào hưởng niềm vui của chủ anh.” (Mt 25:21) Bạn thân mến, Chúa Kitô đang nói với bạn hôm nay. Bạn có lắng nghe và cố gắng vâng theo Lời Ngài không?

Xin Cho Con Biết Thông Cảm Với Người Khác

-Lm. Giuse Nguyễn Tuấn Long Cơn đại dịch đang có vẻ lắng xuống và ít nhiều gì nó đang để lại cho mỗi người chúng ta một kinh nghiệm tang thương không thể quên. Riêng cá nhân mình, tôi sẽ không bao giờ quên được đám tang cho một giáo dân mà tôi đã làm lễ cưới cho người đó cách đây chín năm. Đau khổ không chỉ cho người vợ và hai đứa con thơ ở lại mà nhất là cho bố mẹ vì cậu ấy là người con trai duy nhất. Có một tác giả từng nói mất đi bố mẹ là mất đi quá khứ. Mất đi anh chị em là mất đi hiện tại. Và mất đi con cái là mất cả tương lai. Có lẽ, chỉ có những người mất đi con cái mới thấu rõ nỗi đau của người bố mất đi đứa con gái trong Phúc Âm tuần này.   Chúa Giêsu rất tuyệt vời và thâm thúy vì Ngài đã đọc được nỗi tuyệt vọng của người cha hoàn toàn bất lực trước cái chết.Sự hồi sinh cho người con gái không chỉ cho thấy quyền năng của Chúa Giêsu trên sự chết nhưng còn là minh chứng sự đồng cảm giữa con người với con người, giữa Thiên Chúa với con người. Trong lúc tuyệt vọng đó, chính sự cảm thông của Thiên Chúa và tình thương của người cha đã gặp nhau và tạo ra sức sống mới cho cô con gái. Trong bối cảnh sống hiện tại, giả sử như con người biết thông cảm và thương yêu đùm bọc lẫn nhau thì có lẽ cuộc sống sau đại dịch cũng được an ủi rất nhiều. Tiếc thay, những vụ hành hung kỳ thị vẫn tiếp diễn. Những thờ ơ trước những đau khổ của kẻ khác vẫn được coi như bình thường. Sự lạnh cảm trước những hy sinh của các nhân viên y tế vẫn còn bị coi nhẹ. Con người ngày càng bị bốc lột trước một kinh tế bấp bênh. Tôi không biết cái nhìn của quý vị về viễn ảnh tương lai như thế nào, nhưng đối với tôi, nó là một màu xám đen pha trộn tiêu cực, hoang mang, bất an, khủng hoảng v.v. Chỉ có Chúa Giêsu trở lại thế gian lần hai mới làm cho cuộc sống con người trở nên viên mãn hơn thêm mà thôi. Tuy nhiên, từ nay đến đó, chính sự thông cảm và ủi an kẻ khác lại là niềm vui và ủi an cho chính mình. Hãy làm phần của mình trước khi Chúa làm phần của Chúa.

Con Thuyền Đời

-Lm. Giuse Nguyễn Tuấn LongCuộc sống con người từ lúc chào đời cho đến lúc lìa đời cũng chẳng khác gì một con thuyền ra khơi từ bến cảng phù vân đến bến cảng vĩnh hằng. Trong cuộc hành trình dài đó, chẳng có con thuyền đời nào giữa chúng ta mà không gặp sóng gió phong ba. Chưa giải quyết xong chuyện này thì chuyện khác lại ập đến. Có người vừa mới khai trương cửa tiệm thì CôV đến dẹp. Người vừa được nghỉ hưu thì ung thư xuất hiện. Con thuyền Giáo hội Công giáo hiện cũng chẳng thua gì. Mẹ Giáo hội đang gặp rất nhiều phong ba bão tố từ trong ra ngoài, từ báo chí cho đến các phe nhóm gồm bảo thủ lẫn cấp tiến v.v. Các thánh trên YouTube hăng say phân tích rồi chỉ trích Giáo hội, đảng này đảng kia, Giáo hoàng này với Giáo hoàng kia. Các giáo dân thì hùa theo thánh này chỉ trích thánh kia. Phê bình chỉ trích thì nhiều, nhưng đề ra giải pháp lại chẳng bao nhiêu. Nói tóm lại, ai nhìn cũng có vẻ lành thánh, nhưng các thánh lại không mấy hạp nhau. Thế mới đau! Nếu chúng ta dựa vào Lời Chúa hôm nay để xét lại chính mình, chúng ta đang là con thuyền hay là sóng gió phong ba? Thuyền đời chúng ta đã và đang lướt qua quá nhiều đau khổ rồi cho nên cố tránh bão nhiều chừng nào thì tốt chừng đó. Nếu chúng ta không làm dịu xuống được những cơn bão đời cho mình và cho người, cũng đừng tạo ra thêm cho kẻ khác. Còn nếu ai muốn làm sóng gió, thì hãy suy gẫm câu Chúa nói hôm nay: “Hãy im đi, hãy lặng im.” Cơn đại dịch đã và đang để lại cho chúng ta quá nhiều mất mát đau thương. Bởi thế, chúng ta cần phải nên thông cảm, an ủi, và chữa lành nhau trong lúc này hơn bao giờ hết ít ra là qua lời nói và tâm tình. Cuộc này sẽ tươi đẹp hơn rất nhiều nếu mỗi tín hữu chúng ta bắt chước được như Chúa Giêsu là làm cho sóng yên biển lặng.