Hòa bình:  Sự nhận thức chúng ta cần đến nhau

– Lm. Phêrô Nguyễn Huy Bảo                        Ngày 1 tháng 1 hằng năm, Giáo Hội mừng Lễ Trọng kính Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa. Cũng ngày này, Hội Thánh chọn là ngày Thế Giới Cầu Nguyện Cho Hòa Bình. Truyền thống này khởi xướng từ Thánh Giáo Hoàng Phaolô VI vào năm 1967. Năm nay, nhân dịp thứ 56, thông điệp hòa bình của Đức Thánh Cha Phanxicô gửi thế giới là: Không ai có thể được cứu một mình. Chung tay đẩy lùi Covid-19, cùng nhau dấn bước trên con đường hòa bình. Đức Thánh Cha viết và xin được tóm tắt như sau:   Sau khi đã trải qua kinh nghiệm sự sống mong manh nơi chính mình và thế giới xung quanh, chúng ta có thể nói rằng bài học lớn nhất mà chúng ta học được từ Covid-19 là sự nhận thức chúng ta cần đến nhau. Kho tàn lớn nhất, nhưng cũng mong manh nhất của chúng ta là tình đồng loại, là anh chị em, cùng là con cái Thiên Chúa…Không ai trong chúng ta có thể được cứu một mình. Thật vậy, những giải pháp hiệu quả nhất đối với đại dịch đến từ các nhóm xã hội, các tổ chức công, tư, và quốc tế. Chỉ có hòa bình phát xuất từ tình yêu thương huynh đệ và vô vị lợi mới có thể giúp chúng ta vượt qua những khủng hoảng cá nhân, xã hội và thế giới. Tuy vậy, trong lúc chúng ta dám hy vọng những giờ phút đen tối nhất của đại dịch Covid-19 đã qua đi, thì một thảm họa khủng khiếp mới lại giáng xuống nhân loại: một cuộc chiến khác, ở mức độ nào đó như cuộc chiến Covid-19, nhưng được thúc đẩy bởi những quyết định sai lầm của con người. Cuộc chiến ở Ukraine đang gây khổ đau trên hàng ngàn người vô tội, và gieo rắc sự bất an đến trật tự quốc tế. Rõ ràng, đây không phải là thời kỳ hậu Covid mà chúng ta hy vọng hoặc mong đợi. Cuộc chiến này, cùng với tất cả các cuộc xung đột khác, là một bước thụt lùi cho toàn thể nhân loại. Chắc chắn, vi-rút chiến tranh khó vượt qua hơn vi-rút làm tổn thương cơ thể chúng ta, bởi vì nó không đến từ bên ngoài chúng ta, nhưng đến từ bên trong trái tim con người bị tội lỗi làm hư hỏng. Chúng ta đã còn nhớ gì và học được những gì từ cơn đại dịch? Nhân ngày Thế Giới Cầu Nguyện Cho Hòa Bình, chúng ta tự hỏi mình có giúp kiến tạo hòa bình trong gia đình, nơi chúng ta sinh sống, và làm việc không? Chúng ta còn nghĩ mình cần đến nhau hay không? “Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.” (Mt. 5:9). Nguyện xin Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, cầu nguyện và che chở chúng ta trong năm mới!

Video Photo Ngày Lễ CTTĐVN Ngày 13 Tháng 11 Năm 2022

. . 2022 Photo Link Mừng Đại Lễ Các Thánh Tử Đạo VN Tại Nhà Thờ Chính Tòa Los Angeles Nov. 13, 2022 (Photo by Billy Trần) 2020 Photo Link Mừng Đại Lễ (Photo by Hoàng Đinh) LIVESTREAM By TINVUI MEDIA – Đại Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam -Bổn Mạng Cộng Đồng Công Giáo Tổng Giáo Phận Los Angeles Dòng Máu Anh Hùng MP3:

Gạt Bỏ Hiềm Khích Để Tìm Kiếm Bình An

– Lm. Giuse Hoàng Tiến Đoàn, S.J.Anh chị em thân mến,  Trong phúc âm hôm nay, Chúa Giê-su đã tiên đoán về thời kỳ cuối cùng dành cho tất cả mọi người chúng ta, những người đang sống và cùng nhau bước đi trên giải đất của hành tinh này. Hai ngàn năm trước những người vào thời Chúa Giê-su đã hỏi ngài: “Thưa Thầy, khi nào điều này sẽ xảy ra; và những gì sẽ là dấu hiệu cho biết điều ấy sắp sảy đến?”   Chúa Giê-su không trả lời rõ ràng và cụ thể nhưng tiên báo cho họ về một số dấu hiệu như là những cảnh báo về sự cánh chung và là kết thúc lịch sử nhân loại sẽ đến sớm hơn người ta mong đợi! Chúng ta thường nghĩ ngay về ngày tận thế sẽ sảy đến vào thời gian và trong một khung cảnh không gian nào đó.   Thời gian mà chúng ta có thể dự đoán ra là … vào những ngày, tuần, tháng và năm nào đó. Nhưng cũng có một thời gian khác mà chúng ta cần nhận định: Đó là thời gian tâm lý của chính chúng ta. Thời gian mà chúng ta đang sống, trong đó một ngày chúng ta cảm tưởng dài đến hàng thế kỷ, và một giờ cũng có thể thoáng qua nhanh như một giây. Ví dụ như khi bạn đi đến một bữa tiệc vui chơi với bạn bè trong không khí hoan hỉ sôi động với ca nhạc, múa hát và ăn uống vui vẻ thân tình. Bạn đến nơi tham gia trò chuyện và tận hưởng những giây phút hân hoan khoái lạc. Thế rồi một người bạn đến nói với bạn, “Đã đến giờ chúng ta nên về nhà thôi vì đã 2 giờ sáng rồi còn gì! Anh/Chị không biết sao?” Lúc ấy, bạn ngẩn người ra, “Ủa, cái gì? Đã 2 giờ sáng rồi à? Lại chẳng phải là: tôi vừa đến đây mới chỉ mấy phút sao?” Bạn đã quên mất thời gian. Đó là thời điểm tâm lý mà các Kitô hữu xa sưa đã nói đến. Thời điếm mà người ta bị choáng ngợp trước những sự kiện và biến cố dồn dập sảy đến mà họ đã không thể tiên liệu trước, và cũng đã không ngờ nó sẽ xảy đến nhanh như thế. Hôm nay cũng thế, người giáo hữu chúng ta có thể bị choáng ngợp trước những biến cố dồn dập sảy đến mà chúng ta đã không thể biết, mà cũng không thể hình dung ra trước được. Lúc ấy chúng ta mong mỏi Chúa Kitô mau đến để đem lại công chính và bình an, hòa giải giữa các dân tộc và đem lại an cư lạc nghiệp cho mọi người ở khắp mọi nơi. Các Kitô tiên khởi sống trong thời bách hại cách đây gần 2 ngàn năm đã mòn mỏi trông mong như thế trong hoàn cảnh xã hội và thế giới họ đã sống. Ngày hôm nay, chúng ta cũng có những cảm tưởng như thế khi đang phải đối diện trước những khủng hoảng về chiến tranh, kinh tế, xã hội và chính trị vào thời điểm và hoàn cảnh mà chúng ta đang sống. Chúng ta cầu mong Chúa đến và sớm can thiệp vào những biến động đang dồn dập sảy đến giữa chúng ta. Xin Chúa cứu giúp mang lại bình an và thịnh vượng cho mọi người. Tuy nhiên, riêng về phận sự của mình, chúng ta đã và đang nỗ lực làm những gì? Có thật sự sẵn sàng thực hành thánh ý Chúa, nỗ lực hòa giải, gạt bỏ những hiềm khích và xung khắc để cùng nhau tìm kiếm sự hòa giải chân thực chưa, hay chỉ biết khoanh tay chờ đợi ? 

Cuộc Sống Đời Sau

– Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ                      Dưới đáy một hồ sâu, có mấy con ấu trùng bàn bạc với nhau. Chúng băn khoăn tự hỏi tại sao trong bọn chúng, tất cả những ai leo dọc thân cây sen lên trên mặt nước đều không bao giờ trở lại nữa. Và chúng đồng ý với nhau là rồi đây ai trong bọn chúng trèo lên trên mặt nước trước, sẽ trở lại để kể cho những ai còn ở lại biết được trên mặt nước có gì.   Ít hôm sau, một con ấu trùng cảm thấy như có gì thúc đẩy. Nó trèo lên cây sen, và bắt đầu cuộc mạo hiểm ly kỳ tiến lên mặt nước. Vừa ló đầu khỏi mặt nước, mắt nó liền hoa lên vì những ngạc nhiên mới lạ. Rồi hình như nó đang thay hình đổi dạng. Từ trên thân thể mềm nhũn của con ấu trùng, nó trở nên một con chuồn chuồn có đôi cánh màu sắc rực rỡ. Nó bay qua lượn lại trong không gian. Nó nhìn xuống dưới đáy hồ và trông thấy chúng bạn. Nó muốn đi xuống để kể cho chúng bạn nghe về thế giới mới lạ này. Nhưng vô hiệu. Hơn nữa, cho dù nó có trở xuống, thì chúng bạn sẽ không thể nào nhận ra nó vì nó đã hoàn toàn biến đổi. Nó đã trở thành một tạo vật mới như chưa từng nghĩ ra trước đó.               Câu chuyện của con ấu trùng là câu chuyện của mỗi người chúng ta. Không ai còn đang sống mà có hiểu biết xác thực về đời sau. Khi chết, chúng ta bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Có người tin có kiếp sau. Người khác nói chết là hết. Những người Sa-đu-sê-ô chế nhạo những ai tin có đời sau. Kitô-hữu chúng ta tin “xác loài người ngày sau sống lại”, vì Chúa Kitô đã phục sinh. Qua kinh nghiệm của Đấng Phục Sinh, chúng ta tin rằng chết không phải là hết. Chúng ta cũng tin rằng thân thể mình sẽ hoàn toàn biến đổi, tuy mình vẫn là mình. Chúng ta cũng tin rằng, nếu kiên quyết đi theo Đức Kitô và cố gắng sống như Người đã sống, chúng ta sẽ được phục sinh vinh hiển. “Nếu anh em cùng chết với Đức Kitô, anh em sẽ cùng được sống lại với Người.” Niềm tin vào Thiên Chúa hằng sống đã đem lại sức mạnh cho các thánh tử đạo khi đối diện với cái chết. Gương sáng đó khuyến khích chúng ta kiên nhẫn chịu đựng mọi thử thách ở đời này, và đặt tất cả nghị lực vào việc thực thi Lời Chúa. Chúa Kitô đã tuyên bố: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ sống. Còn ai sống mà tin Ta sẽ được sống đời đời.”                 

Ánh Mắt Yêu Thương

– Đức TGM. Giuse Ngô Quang KiệtMỗi khi đọc câu chuyện ông Giakêu, tôi ngỡ ngàng trước ánh mắt của Chúa Giêsu khi Ngài nhìn lên ông Giakêu trên cây sung. Ánh mắt ấy có sức mạnh kỳ lạ. Ánh mắt ấy chất chứa bao tâm tình. Chỉ trong một ánh mắt cuộc đời Giakêu hoàn toàn biến đổi.   Đó là ánh mắt quan tâm. Chúa Giêsu vào thành Giêricô. Giêricô là một thành phố rộng lớn, người đông đúc, buôn bán sầm uất. Một đám đông lớn đi theo Chúa Giêsu. Trong khi đó ông Giakêu thật bé nhỏ. Nên ông phải leo lên cây sung để nhìn Chúa. Thật lạ lùng. Giữa đám đông mênh mông ấy, Chúa vẫn nhìn thấy ông Giakêu, dù ông thấp lùn. Giữa muôn người, Chúa chỉ tìm Giakêu. Lại còn biết rõ tên ông. Điều đó chứng tỏ Chúa quan tâm tới Giakêu, dù ông bé nhỏ trong một đám đông hỗn độn. Giakêu chắc chắn cảm thấy ấm lòng vì ánh mắt quan tâm của Chúa. Đó là ánh mắt khiêm nhường. Hãy tưởng tượng cảnh Chúa ngước lên nhìn Giakêu. Chúa nhìn lên. Giakêu nhìn xuống. Thật là một cảnh tượng phi thường. Người có tầm vóc cao lớn phải ngước nhìn lên mới gặp ánh mắt người thấp bé. Thiên Chúa phải ngước mắt nhìn lên mới gặp được phàm nhân. Đấng vô cùng thánh thiện phải ngước mắt nhìn lên mới gặp kẻ tội lỗi tầy trời. Tạo hóa phải ngước mắt nhìn lên mới gặp được thụ tạo. Đấng Cứu Độ phải ngước mắt nhìn lên mới gặp được kẻ cần được cứu. Đấng tha tội phải ngước mắt nhìn lên mới gặp được kẻ cần được thứ tha. Thật là một sự khiêm nhường thẳm sâu. Giakêu chắc chắn phải choáng váng vì ánh mắt khiêm nhường của Chúa. Đó là ánh mắt tha thứ. Nguyên một việc quan tâm tìm kiếm cũng đã chứng tỏ Chúa tha thứ cho ông rồi. Huống hồ Chúa còn khiêm tốn ngước nhìn lên. Hơn thế nữa Chúa còn ngỏ lời muốn đến thăm nhà ông. Giakêu chưa tìm Chúa thì Chúa đã tìm Giakêu. Giakêu chưa gọi Chúa thì Chúa đã gọi Giakêu. Giakêu chưa mời thì Chúa đã ngỏ ý đến nhà. Giakêu chưa xin lỗi thì Chúa đã tha thứ. Ánh mắt tha thứ mới khoan dung độ lượng và ấm áp làm sao. Giakêu chắc chắn tràn đầy niềm hối cải khi nhìn vào ánh mắt tha thứ của Chúa. Đó là ánh mắt tin tưởng. Chúa Giêsu nhìn Giakêu bằng ánh mắt tin tưởng. Tin tưởng nên không nhìn về quá khứ mà chỉ hướng về tương lai. Chúa quên hết tội lỗi của ông. Hơn thế nữa Chúa tin rằng ông sẽ nên người tốt. Chúa tin rằng ông sẽ làm lại cuộc đời. Chúa tin vào tương lai của ông. Nên Chúa đã nhìn ông. Nên Chúa tha thứ cho ông. Nên Chúa kết thân với ông. Trước ánh mắt tin tưởng của Chúa, chắc chắn Giakêu sẽ cương quyết làm lại cuộc đời. Đó là ánh mắt yêu thương. Tất cả sẽ không thể giải thích được nếu không có tình yêu. Chúa quan tâm tới Giakêu vì Chúa yêu thương ông, như người mục tử tốt lành đi tìm con chiên lạc. Chúa khiêm nhường vì Chúa yêu thương ông, như người cha cõng con trên vai. Chúa tha thứ vì Chúa yêu thương ông, như người cha sẵn sàng chờ đón đứa con hoang đàng. Chúa tin tưởng vì Chúa yêu thương ông, như người mẹ không khi nào nói rằng con mình xấu, dù nó phạm tội trăm lần. Chúa nhìn ông bằng ánh mắt yêu thương. Ngập tràn trong yêu thương, trái tim Giakêu bừng lên ngọn lửa yêu thương. Đời ông được đốt cháy trong yêu thương. Nên ông đã đáp lại tình yêu thương của Chúa. Vì yêu mến Chúa mà ông yêu thương đồng loại. Yêu thương nên đền bù thiệt hại. Yêu thương nên chia sẻ chân thành. Lạy Chúa, Chúa luôn nhìn con bằng ánh mắt yêu thương. Xin cho con biết nhìn vào mắt Chúa, nhận ra tình yêu thương của Chúa và biến đổi cuộc đời như ông Giakêu.

Ai Là Kẻ Bất Xứng Trước Mặt Chúa?

– Lm. Giuse Hoàng Tiến Đoàn, S.J. Anh chị em thân mến,Trong phúc âm hôm nay, Chúa Giê-su kể cho chúng ta một câu chuyện về hai người nọ đi đến đền thờ. Họ là hai người khác nhau. Một người biệt phái đang đứng giữa đám đông trong ngôi đền. Anh biệt phái rất tự hào về bản thân khi anh khoe khoang về chính mình trong lời cầu nguyện. Bởi vì anh thấy mình tốt một cách rất chân thành, ở một khía cạnh nào đó, thậm chí có thể nói là quá tốt. Anh ta đã không bao giờ cướp bóc, hay ăn quịt của ai; không bao giờ đối xử bất công với bất cứ người nào. Anh ta không bao giờ vi phạm điều răn thứ sáu; anh ta lại nhịn ăn một tuần hai lần để giúp vào việc quyên góp bố thí cho kẻ nghèo. Anh ta trả một phần mười trên toàn bộ thu nhập của mình để đóng góp dâng cúng vào đền thờ. Anh ta đã rất chắc chắn về sự trung thành và chân thực của chính mình; đặc biệt là không tham lam và bất công như người thu thuế kia. Một kẻ đã và đang ẩn mình nơi góc đền thờ. Anh biệt phái đã và đang sống đúng theo lý tưởng tôn giáo của mình! Tuy nhiên, nép mình trong một góc ở phía sau đền thờ là một người khác, một người thu thuế. Anh này có vẻ như là một tên trộm cướp, một kẻ bất công, tham lam, và ngoại tình. Một người không bao giờ nên bước chân đến nơi thánh thiêng đền thờ này. Hắn là một tên đạo đức giả; một kẻ bất xứng! Anh ta đang làm gì ở đó? Anh nghĩ mình là ai chứ nhỉ? Cút! … Xéo ngay! Tuy nhiên, Chúa Giê-su không phán xét như thế. Chúa Giêsu đã lắng nghe lời cầu nguyện của anhthu thuế. Chúa Giê-su nhận ra chính lời cầu nguyện của anh đã được khởi sự bộc phát như trong Thánh Vịnh số 51: “Xin thương xót con, lạy Chúa là Đức Chúa của con, vì Chúa luôn yêu thương con. Và bởi vì lòng xót thương bao la của Ngài! Xin hãy xóa sạch tội lỗi của con! Xin hãy rửa sạch con khỏi mọi tội lỗi và mọi điều gian ác, …” Làm sao một người cầu nguyện như thế lại có thể bị coi là là kẻ đạo đức giả, một người bất xứng trước mặt Chúa? Chúa Giêsu đã không phán xét như thế. Chúa Giêsu không nói rằng anh thu thuế này không nên đến đền thờ. Ngược lại, Ngài bảo, “Người thu thuế ấy về nhà và trở nên một người tốt hơn! Anh ta đã thay đổi và có cuộc sống mới: Anh đã được ơn thánh hóa; chứ không phải như người biệt phải kia tự phụ, tự đắc về chính mình.” Nếu chúng ta biết cầu nguyện theo cách này, ai sẽ có thể gọi chúng ta là những kẻ đạo đức giả, hay những kẻ bất lương, bất xứng trước mặt Chúa?

Kiên Định Cầu Nguyện

– Lm. Giuse Hoàng Tiến Đoàn, S.J.Anh chị em thân mến,Trong phúc âm hôm nay, Chúa Giê-su nói về sự nhất quán cần thiết trong lời cầu nguyện, về sự kiên định cần thiết. Một góa phụ muốn công lý được thực hiện cho cô ấy, nên hết lần này đến lần khác tiếp tục gặp quan tòa, người đã coi thường cô ấy và không muốn giúp cô ấy vì cô ấy nghèo và không có đủ tiền trang trải các phí tổn kiện tụng.   Cô ấy vẫn cứ tiếp tục đến, … một lần một ngày, rồi hai lần một ngày, ba lần một ngày, trong một tuần, tuần thứ hai, tuần thứ ba, tuần thứ tư. Cô ấy cứ tiếp tục lấp đầy tâm trí của người thẩm phán bất công đó với ý tưởng rằng công lý cần phải được thực hiện. Mỗi ngày, cô ấy lại thêm một lý do mới, một khía cạnh mới, cho đến khi tâm trí của thẩm phán hoàn toàn bị chìm ngụp với những suy nghĩ về cô ấy. Cho đến mức người này nhức đầu nhức óc cả sáng, lẫn chiều và cả lúc đêm khuya. Đến độ anh ta phải quyết định xứ án công bình như cô ấy muốn có và xứng đáng được. Bạn cần phải cầu nguyện như đường được hòa tan trong ly nước. Bạn thêm một thìa đường, bạn khuấy, đường tan, bạn lại thêm đường, và khuấy hòa tan, lại thêm nữa và khuấy nữa cho đến khi ly nước ngọt lịm thành ly chè theo ý muốn. Đây là điều sẽ xảy ra khi chúng ta cầu nguyện đủ cho những vấn đề thực sự của thời đại chúng ta. Các vấn đề nếu được giải quyết, sẽ đáp ứng được rất nhiều lời qua lới cầu nguyện xin ơn của chúng ta liên hệ đến gia đình, đến việc làm, sức khỏe, thức ăn, đồ uống và sự nghiệp của chúng ta. Đó là điều sẽ xảy ra nếu tất cả chúng ta, giơ tay đủ cao và đủ lâu, cầu nguyện cho công lý, hòa bình, cho yêu thương và bình an được thế hiện. Cầu nguyện như vậy, chúng ta đang điều hòa tâm trí và tinh thần của mình với những ước muốn thiêng liêng đó, và nhiều hơn nữa, cho đến thời điểm mà chúng ta sẽ bất ngờ cảm nhận được sự giúp đỡ của Ơn Thánh Chúa. Đó là những gì Chúa Giêsu nói với chúng ta ngày hôm nay, cùng với lời cảnh báo: Liệu niềm tin vào Thiên Chúa với Ơn Trợ Giúp của Ngài còn được tìm thấy trên quả đất này không? Vâng, vẫn còn phải được tiếp tục chứ, … cho đến ngày tận mạt, đến ngày chung cục của lịch sử ơn cứu độ.

Tạ Ơn

– Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ    Phong hủi là một chứng bệnh không có thuốc chữa. Hơn nữa, nó rất hay lây. Người mắc bệnh cùi bị coi như đã chết, vì thế họ bị đuổi ra khỏi làng xóm, sống xa xã hội loài người. Lời Chúa hôm nay nhắc đến những người mắc chứng bệnh khủng khiếp này; nhưng không nói về sự tuyệt vọng mà là niềm vui được chữa lành. Ông Na-a-man được ngôn sứ Ê-li-sê-u chữa lành. Nhờ tỏ lòng biết ơn, ông đã nhận được một ơn còn quý trọng hơn thân xác lành lặn. Đó là ơn đức tin. Mười người phong hủi trong bài Phúc Âm cũng được chữa lành. Nhưng trong nhóm họ, chỉ có một người được ơn đức tin nhờ biết quay lại tạ ơn Chúa.   Tạ ơn là một nhân đức quan trọng giúp gia tăng sức sống cho đức tin. Tạ ơn chia ra làm hai giai đoạn: biết ơn và cám ơn.Nhiều người cho rằng, tất cả những gì mình có đều do tự mình kiếm được: bằng cấp, nghề nghiệp, tiền bạc, nhà cửa, xe cộ, thức ăn… Họ quên rằng, ai đã cho họ đôi tay và trí óc để kiếm tiền. Ai cho họ mắt để nhìn, tai để nghe, miệng lưỡi để nói, chân để đi? Họ đã trả cho Chúa bao nhiêu để được sắc đẹp và trí khôn hơn người? Họ có tồn tại hay không thì trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc và mưa vẫn rơi. Nhưng Chúa cho họ sống và còn chuẩn bị cho họ một chỗ vĩnh viễn trên trời. Chúng ta quen coi những gì mình có như tự nhiên phải có. Chúng ta quên rằng, mình chẳng có làm gì để xứng đáng được những thứ mà mình đang hưởng thụ. Chỉ khi nhận biết đó là ơn lành Chúa ban nhưng không (gratis = free) chúng ta mới có được lòng biết ơn (gratitude). Có lẽ ông Na-a-man và người cùi xứ Sa-ma-ri-a dễ có lòng biết ơn nhờ nghĩ rằng, vì là người ngoại giáo, họ đã không làm gì đáng để được chữa lành. Thánh nữ Tê-rê-sa Hài Đồng Giêsu đã nói: “tất cả là hồng ân”. Lòng biết ơn được biểu lộ bằng sự cầu nguyện, nhất là bằng việc cử hành thánh lễ. Thánh lễ, Eucharist, nguyên nghĩa là lễ Tạ Ơn. Chúa Giêsu thay cho loài người tạ ơn Thiên Chúa bằng cách tự hiến mạng sống mình như một của lễ. Giờ đây, chúng ta hợp nhất với Ngài, trở thành hiến lễ, để tạ ơn và thờ phượng Chúa bằng chính cuộc đời mình. Thánh Phaolô trong thư Rôma khuyên nhủ chúng ta: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người.” (Rm 12:1)

Lòng Thành Tín

– Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ        Sau thời Covid, hàng hóa trở nên đắt đỏ. Xăng dầu, thức ăn, quần áo, vật dụng hằng ngày đều tăng giá gấp rưỡi. Tiền cứu trợ của chính phủ hình như chỉ làm cho lạm phát trở nên trầm trọng hơn. Sự thù ghét đưa đến đập phá và hành hung diễn ra khắp nơi, kể cả trong trường học và nhà thờ. Người dân sống trong phập phòng lo sợ. Thấy sự dữ hoành hành không gì cản nổi, nhiều người kêu gào với Chúa như ngôn sứ Ha-ba-cúc: Lạy Chúa, con kêu cứu mà Ngài chẳng đoái nghe, con la lên mà Ngài không cứu vớt. Sao Ngài cứ bắt con phải chứng kiến cảnh khổ đau và tội ác lộng hành?   Chúa trả lời cho Ha-ba-cúc, cũng là trả lời cho chúng ta: “Vào thời ấn định, ai không có tâm hồn ngay thẳng sẽ ngã gục, còn người công chính thì sẽ được sống nhờ lòng thành tín của mình.” Lòng thành tín, quen gọi là đức tin, quyết định sự sống chết của chúng ta. Thông thường, việc giữ đạo không quá khó khăn. Nhưng khi gặp điều không may như bệnh tật, thất nghiệp, thiên tai… chúng ta cảm thấy như Chúa bỏ rơi mình. Lúc đó mới biết đức tin của mình thật yếu kém. Chúng ta thường chỉ nghĩ đến sự được mất của bản thân nên lòng tin dễ bị lung lay. Tin Chúa không đồng nghĩa với tin rằng mình sẽ được cứu. Đức tin là niềm tín nhiệm không lay chuyển vào Thiên Chúa toàn năng và đầy tình yêu. Ngài không bao giờ quên ta, nhất là lúc ta đau khổ hay gặp điều trắc trở. Niềm tin đó vẫn không thay đổi, dầu được cứu hay không. Nhiều người xem Chúa như một ông chủ thuê người làm việc và con người là những người được thuê. Bởi thế, sau khi làm được một việc gì, họ nghĩ rằng Chúa phải ban ơn cho họ, như một cách trả tiền công. Suy nghĩ trên hoàn toàn sai. Và rất may là suy nghĩ đó sai, bởi vì nếu Chúa thực sự đối xử với ta như một ông chủ đối xử với người làm thì chắc chúng ta sẽ bị phạt nhiều hơn là được thưởng. Sự tín nhiệm đối với Chúa phải như người đầy tớ trong bài Phúc Âm hôm nay. Anh ta coi việc phục vụ là một điều đương nhiên như con ong đi hút mật, như đóa hoa đón ánh mặt trời. Anh rất hài lòng khi đã làm hết bổn phận của mình, nên nói: “Tôi là đầy tớ vô dụng, tôi chỉ làm những điều tôi phải làm.” Phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân phải là niềm vui của chúng ta. Lòng thành kính và yêu mến Chúa sẽ giúp đức tin của ta lớn lên.  

Vô Tâm Là Vấn Nạn Đương Thời

– Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long                       Câu chuyện Phúa Âm tuần này nói về Ladarô đói khổ và nhà phú hộ vô tâm. Điều này cho thấy sự đói nghèo, bất bình đẳng xã hội, và thờ ơ lạnh cảm là một thực trạng xã hội mà Chúa Giêsu đang phải đối diện và đấu tranh thay đổi. Hai tầng lớp giàu nghèo luôn hiện diện trong bất cứ mọi xã hội và thời đại con người. Với đại dịch và chiến tranh ở Ukraina đang còn hoành hành, sự nghèo đói đang càng trở nên trầm trọng. Dựa trên trang mạng của Tổ Chức Lương Thực và Nông Nghiệp Liên Hợp Quốc (Food and Agriculture Organization of the United Nations), nạn đói đang tác động giữa 702-828 triệu người trong năm 2021 (<2.5% Bắc Mỹ, 9.1% Á Châu, 5.8% Châu Đại Dương, 20.2% Châu Phi, 8.6% Châu Mỹ Latin-Caribean).  Riêng ở Hoa Kỳ, nạn lạm phát cũng đang là một áp lực vô hình khiến cuộc sống ngày càng khó khan hơn. Nếu ở đây mà còn gặp khó khăn, thì cuộc sống ở các quốc gia khác chắc chắn khốn đốn hơn nhiều. Có thể nói người dân ở các những nước giàu giống như người phú hộ vô tâm trước cảnh lầm thang khốn khổ của người nghèo. Thật khó hiểu mỗi khi thấy cảnh đồ ăn thừa dư bị vứt vào thùng rác hay đồ ăn chất đầy ắp tủ lạnh cho đến khi hết hạn rồi đem vất bỏ. Hầu như những thùng rác ở các nhà hàng luôn chứa đầy các thức ăn bị lãng phí trong khi đó những người ở các nước nghèo không có để ăn. Nếu mỗi công dân ở các nước giàu biết nghĩ đến, biết sang sẻ, hay biết sống tiết kiệm lại thì có lẽ trái đất và tài nguyên thiên nhiên sẽ bớt hoang phí rất nhiều. Sự hoang phí và thờ ở trước cảnh đói nghèo của kẻ khác vẫn luôn là vấn nạn từ thời xưa đến bây giờ. Đây không chỉ là vấn đề đạo đức lương tâm cá nhân mà còn là vấn đề của công bằng và bác ái xã hội mang tính tập thể. Qua Phúc Âm tuần này, mỗi người chúng ta nên xét lại lối sống của mình xem chúng ta có còn đồng cảm với những anh chị em Ladarô bất hạnh hơn mình không. Xin gợi ý việc đầu tiên chúng ta có thể làm là đừng lãng phí đồ ăn và chịu khó hãm mình để chia sẻ với những người bất hạnh chung quanh.