Thờ Đâu Thì Hướng Đó

  – Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn LongQuản lý tài chánh là một trong những vấn đề khó khăn nhất khi quản lý một giáo xứ vì đa số giáo dân thường dùng tiền mặt như xin lễ, tiền giỏ, đóng tiền học giáo lý, tiền mua nến hay tiền xin giấy chứng nhận v.v. Tiền bạc có một lực hút vô hình và nó dễ làm siêu lòng người theo thời gian khi sự chú ý quan tâm bị thả lỏng. Trong thực tế, nhiều giáo xứ bị ăn cắp tiền rất nhiều năm này qua tháng nọ. Rất buồn khi biết đó là sự thật, nhưng dẫu sao thì ai cũng là con người. Một trong nhóm mười hai do Chúa chọn còn có Giuđa huống chi chúng ta ngày nay. Bởi thế, giáo xứ nào mà có được những nhân viên trung tín và trung thực thì quả là sự chúc lành và là điều may mắn.Trong Phúc Âm tuần này, Chúa Giêsu nhấn mạnh sự trung tín không làm tôi hai chủ giữa Thiên Chúa và tiền bạc. Đây quả là một thử thách đầy cam go trong đời sống đức tin ở bất cứ nơi đâu Việt Nam lẫn Hoa Kỳ. Ở xứ sở này, nhiều người mang tiếng là chủ, nhưng đa số là chủ nợ và làm tôi cho công việc. Biết là tiền không mua được hạnh phúc, nhưng không có tiền cũng rất khó giữ được hạnh phúc. Bận bịu công việc thường là một trong những lý do chính mà nhiều người dùng để bào chữa cho việc không đến nhà thờ. Tại sao có giờ đi  giải trí xem các chương trình ca nhạc dài thâu đêm mà lại không có giờ tham dự thánh lễ? Thật ra lòng mình đã không muốn đến nhà thờ thì tất cả chỉ là lý do bào chữa. Ngược lại, dù bận cách mấy mà lòng khao khát Chúa thì vẫn có cách và có giờ đến thờ phượng Chúa. Trên nguyên tắc, đến nhà thờ cũng chỉ là một cử chỉ hành động đi đứng, nhưng có vẫn còn hơn không. Đến nhà thờ mà lòng trí không muốn thì cũng chỉ thêm nặng nề. Chúng ta thờ phượng ai thì lòng trí thường hướng về đó. 

Niềm Vui Tìm Lại Được

– Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn LongBạn có bao giờ gặp tình huống đi tìm cái mình cần mà mình không tìm ra trong lúc rất cần, đến khi xong việc thì cái mình cần lại hiện ra trước mắt không? Cảm giác của bạn sau khi tìm được nó như thế nào? Có thể không vui cho lắm vì nó không còn quan trọng như lúc đó. Nhưng nếu, đó là viên hột xoàn to hay một cọc tiền dày mà bạn tìm lại được thì sao? Đối với tôi, ô vui cực kỳ! Tuy nhiên, chuyện đó chưa bao giờ xảy ra trong đời. Điểm chính của Tin Mừng tuần này là niềm vui tìm lại được những gì đã mất.     Bạn có đồng ý là con người đang ngày càng mất niềm tin vào Thiên Chúa không? Cuộc sống có vẻ u ám và tiêu cực hơn trước không? Chúng ta không thể chối cãi là nạn dịch, lạm phát, và đảng phái chính trị đang làm cho cuộc sống càng thêm chán nản… Những tệ nạn xã hội ngày càng tràn lan đang phản ánh phần nào tâm lý và tư duy con người không còn kính sợ Thiên Chúa nữa. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân gây ra những bất ổn nội tâm trong con người và trong xã hội. Một khi con người không còn kính sợ Thiên Chúa hay chẳng còn tin có đời sau nữa thì kẻ mạnh thường tự phong cho họ là thượng đế hiếp đáp kẻ yếu. Lương tâm đạo đức không còn nhạy bén nữa thì dĩ nhiên họ dễ nảy sanh ra ý tưởng và lý luận: mục đích bào chữa cho hành động (e.g., ăn cướp người giàu để nuôi thân hay giúp người nghèo được cho là hợp lý). Những vụ cướp phá rồi lừa lọc là những bằng chứng cho thấy lối lý luận vô luân này. Với cái lý luận này, con người đang đi quá xa rồi. Con người sẽ chỉ kiếm lại được sự bình an trong tâm hồn khi biết quay đầu và thật lòng hối cải, biết kính sợ Thiên Chúa, biết xấu hổ với những gì mình đã làm, và biết tận dụng tối đa lòng thương xót của Ngài. Tin Mừng cũng đang cho thấy là Thiên Chúa luôn ước ao điều đó. Ngài ước ao những tâm hồn bị thất lạc tìm ra được đường hướng quay trở về với chân lý của Ngài. Để xét nghiệm niềm vui của kẻ đã từng bị thất lạc và tìm lại được với Chúa, bạn nên tìm gặp những anh chị em đã từng sống trong tù hay trong nghiện ngập. Những câu chuyện và niềm vui trên khuôn mặt họ sẽ cho bạn thấy rõ hơn về niềm vui của kẻ biết đường về. Nếu cá nhân họ vui một, thì bạn nghĩ gia đình hay bố mẹ họ sẽ vui bao nhiêu? Hơn thế nữa, Thiên Chúa sẽ vui bao nhiêu? 

Tò Mò

  – ĐÔ. Phaolô Phan Văn Hiền                   Từ xưa đến này, tò mò hay là tính thích tìm hiểu gắn liền với bản tính con người. Nhờ có tính tò mò này mà văn minh nhân loại được thành hình và ngày càng phát triển. Thật vậy, đứng trước những hiện tượng thiên nhiên hoặc khi phải đương đầu với những nhu cầu của cuộc sống, con người thường đặt câu hỏi về nguồn gốc, mục đích… và rồi tự tìm cách trả lời. Những câu hỏi bình dân như “Tại sao mưa? Bão từ đâu đến? Làm sao săn bắt chim trời, cá biển? Làm sao có lửa để nấu ăn và sưởi ấm?…”  là những khởi đầu cho óc tò mò và sáng tạo của con người. Tính tò mò đồng thời cũng giúp con người hiểu nhau, tôn trọng nhau và thông cảm nhau hơn. Tuy nhiên, tính tò mò này cũng có thể mang lại những hậu quả tai hại, nhiều khi làm tan vỡ tương quan tình cảm gắn bó giữa những người thân, bạn bè, hay đối tượng làm ăn, nếu sử dụng theo ý hướng xấu.   (tiếp theo trang 1) Bài Tin Mừng hôm nay của Thánh Luca thuật lại câu chuyện Chúa Giê su vào dự tiệc tại nhà một người Biệt Phái quyền thế. Ông ta cũng mời rất nhiều người thân thích, đồng nghiệp, bạn bè làm ăn trong giới thượng lưu quý tộc của mình và tất cả đều đến dự tiệc, chỉ vì tò mò muốn gặp Đức Giê-su thành Nazareth, một nhân vật mới nổi tiếng và đang lôi cuốn mọi người khắp nơi.  Được mời lần này, họ cảm thấy rất phấn khích vì muốn tận mắt thấy Đức Giê-su bằng xương bằng thịt, muốn chứng kiến cách hành xử của Ngài, và nhất là muôn nghe tận tai lời Ngài nói ra. Họ tự hỏi Đức Giê-su này có gì đặc biệt mà thiên hạ lại chạy theo như chưa từng thấy trước đây, và điều này có ảnh hưởng đến tiếng tăm và quyền lợi của họ không. Vì thế, họ càng để ý quan sát Ngài một cách kỹ lưỡng hơn. Không một cử chỉ, một lời nói nào của Ngài lọt ra khỏi tầm kiểm soát của họ. Mục đích của sự quan sát này là để đánh giá con người của Ngài, và nếu cần sẽ bôi nhọ, vu khống Ngài như một cách để bảo vệ giai cấp và lối sống của mình. Thật không may cách sống khoe khoang, háo danh của họ lần này lại rơi vào tầm ngắm của Đức Giê-su. Tới dự tiệc, họ tìm chỗ ngồi danh dự vì nghĩ rằng mình xứng đáng được vinh dự đó. Và điều này đã trở thành đề tài Đức Giê-su nhắm tới. Ngài khuyên họ hãy sống khiêm tốn, vì khiêm tốn giúp mình tự nhận ra giá trị đích thực của mình, và nhất là giúp mình tin tưởng vào Thiên Chúa, Đấng thông ban mọi sự tốt lành cho con người. Nói cách khác, với khiêm tốn họ mới có thể nhận ra khuôn mặt thật của Đức Giê-su, Đấng “hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”, và từ đó thay đổi cuộc sồng để tìm gặp ơn cứu độ. Như vậy, tò mò không thật sự là hoàn toàn xấu. Trong đời sống thiêng liêng, tò mò có thể đem lại những hậu quả tốt lành, nếu chúng ta biết sử dụng nó để nhận ra sự thật về mình và về người khác, nhờ đó chúng ta không còn tự kiêu, phách lối về mình, và không phán đoán về người khác một cách bất công, sai sự thật, nhằm hạ thấp hay bôi nhọ danh dự của người khác. Đó chính là bản chất của khiêm nhường mà Chúa muốn nhắc nhỡ chúng ta trong Tin Mừng hôm nay. Nhưng thế nào là khiêm nhường thật? Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận chia sẻ: Khi con tự hạ mình, chưa hẳn con khiêm nhượng. Khi người ta hạ con, chưa hẳn con khiêm nhượng. Khi người ta hạ con, mà con vui lòng chấp nhận vì Chúa, lúc ấy con khiêm nhượng thật. (ĐHV 509)

“Yêu Ngọt hay Yêu Ngặt” (Sweet Love or Tough Love)

– Lm. Kim-ĐăngCó một video của nhóm Sống Cao Thượng với tựa đề “Yêu Ngọt Hay Yêu Ngặt”, (dịch ra chữ từ tiếng Anh là “Sweet Love or Tough Love”).  Video clip này có thể giúp chúng ta hiểu được lời của Chúa dạy chúng ta trong tuần thứ XXI quanh năm này.   Hình ảnh của việc “Yêu Ngọt”, là hình ảnh của một em bé, khi chúng ta cho một cây kem mắt cháu sáng lên, cười tươi, và cháu ăn ngon lành! Nhưng nếu cha mẹ mà khôn ngoan, thì không phải lúc nào cũng cho con ăn kem.  Ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, bất cứ lúc nào cũng cho ăn kem thì sẽ làm hại sức khỏe của cháu. Bởi thế mà phải tập cho các cháu ăn cả rau, thịt cá và cả trái cây nữa thì các cháu mới lành mạnh được. Khi chúng ta bắt đầu tập cho cháu ăn rau, ăn cá, ăn thịt, thì có nhiều cháu không thích đâu, có khi còn khóc, dãy dụa, gào thét, không chịu ăn, mà chỉ đòi ăn kem. Nhưng mà cha mẹ khôn ngoan, thì không thể chiều con cái mãi được. Cho dù cháu có khóc, có gì đi chăng nữa thì cũng phải tập cho các cháu ăn nhiều món khác để cho con cái được khỏe mạnh, trưởng thành sau này. Vì vậy, khi mà chúng ta cho các cháu bé cây kem mà cháu tỏ vẻ tươi tỉnh, cảm ơn mình, hình ảnh đó diễn tả cái “Yêu Ngọt”. Yêu mà yêu cách ngọt ngào.  Còn khi chúng ta tập cho các cháu những điều tốt khác nữa, mà các cháu không chịu, nhưng chúng ta cứ vẫn tập cho bằng được, thì đó là ý nghĩa của “Yêu Ngặt” (Tough Love). Trong truyện cổ tích Việt Nam, truyện về Lưu Bình – Dương Lễ đã nói lên cái ý nghĩa giữa bạn bè với nhau cũng có lúc nên xử một cách “Yêu Ngặt” chứ không phải “Yêu Ngọt”, để có thể giúp nhau nên người. Điều đó giúp chúng ta suy gẫm vào Lời Chúa hôm nay. Bài đọc I, trích từ sách Tiên Tri Isaia (66:18 trở đi) nói lên một hình ảnh rất ngọt ngào về tình thương của Chúa với dân thánh của Chúa và với tất cả mọi dân tộc. Chúa nói là sẽ tập họp tất cả mọi dân tộc mọi ngôn ngữ lại, rồi họ sẽ đến để thấy được vinh quang của Chúa, rồi họ được những ơn này, ơn kia. Họ từ khắp các nơi đến bằng ngựa, bằng xe, bằng võng cáng, bằng lừa, lạc đà để về Núi Thánh của Chúa là Jerusalem. Và tất cả trong họ được những ơn lành của Thiên Chúa bằng cách này hay cách khác. Đó là hình ảnh ngọt ngào của tình thương của Chúa đối với dân Thánh của Ngài và cả các dân tộc khác. Tuy nhiên đến bài đọc II, thì chúng ta lại thấy cái nét khác về tình yêu của Thiên Chúa, đó là “Yêu Ngặt”. Vì bài trích thư gởi cho người Do Thái (12:5 trở đi) nói là, Chúa thương ai thì Chúa mới sửa dạy kẻ ấy, mà Ngài có nhận ai là con cái thì Ngài mới cho roi cho vọt.  Chính các bản gốc và bản dịch vẫn dùng chữ cho roi cho vọt giống y như câu ca dao của Việt Nam chúng ta nói là “Thương Con Cho Roi Cho Vọt; Ghét Con Cho Ngọt Cho Bùi”. Vì những điều mà Chúa kỷ luật chúng ta, Chúa răn dạy chúng ta, Chúa sửa phạt chúng ta, có khi Chúa đánh đòn chúng ta một chút, chỉ là để chúng ta giật mình mà không phạm sai trái, để tránh khỏi những đổ vỡ lớn trong cuộc đời của mình. Thư gởi cho người Do Thái nói rất là rõ ràng: “Vì cái tình yêu mà “Yêu Ngặt” này của Chúa, anh em hãy kiên trì để cho Thiên Chúa sửa dạy. Đó là cách của Ngài đối xử với anh em như những người con”. Thật vậy, có con cái nào mà cha mẹ không có sửa dạy bao giờ? Và đó là hình ảnh “Yêu Ngặt” mà chúng ta thấy được ở Chúa trong bài đọc II hôm nay. Rồi trong bài Phúc Âm trích từ Phúc Âm theo Thánh Lu-ca (13:22 trở đi) thì Chúa GiêSu cũng nhắc lại hình ảnh về sự “Yêu Ngặt” (Tough Love) rất rõ ràng là: “anh em hãy phấn đấu để qua được cửa hẹp, hãy đi qua cửa hẹp mà vào, vì có nhiều người tìm cách vào mà không thể được”. Để Chúa phải sửa phạt trực tiếp, thì lúc đó đau khổ lắm. Vậy khi chúng ta tự kỷ luật chính mình, là chúng ta đã hiểu được ý nghĩa “Yêu Ngặt” của Chúa. Khi mà chúng ta tự kỷ luật mình như vậy, là khi chúng ta đang sinh hoạt theo cái “Yêu Ngặt”; là chúng ta đang đi theo đường hẹp mà vào. Đó là điều Chúa chỉ dạy và khuyến khích. Còn những ai chỉ muốn chiều chuộng chính mình, lúc nào cũng muốn dễ dãi, thoải mái, lúc nào cũng muốn ích kỷ vơ vào cho mình, thì không xứng đáng với Nước Trời. Có những lúc ta thấy tình yêu của Chúa cho chúng ta thật ngọt ngào. Ngài chăm sóc chúng ta từng li từng tí, và ban tất cả những ơn lành cần thiết. Nhưng mặt khác, với tình “Yêu Ngặt” của Chúa, Chúa cũng muốn áp dụng nó cho chúng ta. Mà nếu chúng ta tự áp dụng cho chính mình bằng cách dấn thân; bằng cách hy sinh một chút, thì như vậy, cái phần Chúa phải sửa phạt của chúng ta thì tự nhiên nó sẽ nhẹ đi. Đó là cách thức của chúng ta đáp lại tình yêu … [Read more…]

Đừng Sợ

– Lm. F.X. Bùi Ngọc TỷĐức Giêsu thường xử dụng câu chào quen thuộc của người Do thái: “Shalom”, nghĩa là chúc bình an cho anh em. Sau khi sống lại, Ngài cũng chào các môn đệ “Shalom”, nhưng với một ý nghĩa đặc biệt. Ngài muốn nói: “Hỡi đoàn chiên bé nhỏ, anh em đừng sợ hãi”, vì Ta đã thắng thế gian. Tội lỗi và sự chết đã bị chinh phục. Hãy an tâm, vì dầu cho sự ác có hoành hành mạnh mẽ tới đâu, chúng cũng không thể hủy diệt được kẻ đặt niềm tin nơi Chúa.   “Đức Tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không trông thấy”(Do thái 11:1) Nhờ đức Tin, ông Abraham đã được Đất Hứa làm gia nghiệp.  Nhờ đức Tin, bà Sara đã có thể thụ thai và sinh con nối dòng khi tuổi đã cao. Đức Tin đem lại cho chúng ta sự sống đời đời. Nhờ đức Tin, chúng ta vượt qua ranh giới của thực tại hữu hình, để tiếp xúc với mầu nhiệm vô hình trong Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa đã được khai mở ở trần gian, nhưng không thuộc về thế gian. Bởi đó, chúng ta không thể xử dụng giác quan để nhận biết; cũng không thể dùng trí khôn để hiểu thấu. Nhiều lúc, người tín hữu phải lần mò bước đi trong bóng tối đức Tin. Người ta thường sợ hãi bóng tối, vì không biết cái gì sẽ xãy ra cho mình. Chúa Kitô nói với chúng ta: anh em đừng sợ, hãy đi theo Ta, vì “Ta biết Cha Ta và Cha Ta biết Ta”. Nhờ Chúa Kitô, chúng ta được tham dự vào Nước Thiên Chúa. Nhưng không phải ta muốn thế nào thì Thiên Chúa phải làm theo thế đó. Hành động của Thiên Chúa không theo quy luật của loài người chúng ta. Bất ngờ như kẻ trộm đến vào lúc ta không ngờ, vào giờ ta không biết. Vì thế, chúng ta phải trung thành với bổn phận hằng ngày của mình, như người đầy tớ tỉnh thức đợi chủ về. Giữ mình trong sạch, siêng năng cầu nguyện, chăm chỉ lắng nghe Lời Chúa, hết lòng yêu mến và phục vụ tha nhân. Hơn nữa, theo Chúa là một lựa chọn lớn lao. Ông Abraham đã chọn ra đi theo tiếng gọi của Chúa, bỏ lại quê cha đất tổ của mình. Chọn lựa nào cũng gây đau khổ và mất mát. Đó là cái giá phải trả của người môn đệ. Nhiều lúc, chúng ta phải hy sinh từ bỏ những giá trị mà trần thế coi trọng như tiền bạc của cải, danh vọng, quyền lực… vì Nước Trời. Chúa Kitô nói với chúng ta: anh em đừng sợ mất, vì anh em sẽ được lại gấp trăm ở đời này, và sẽ được Nước Thiên Chúa làm gia nghiệp.

Làm Giàu Trước Mặt Chúa

– Lm. F.X. Bùi Ngọc TỷMột ông nhà giàu sắp chết. Ông ta kêu vợ đem tất cả tiền bỏ vào trong một cái va-li và đặt ở trần nhà ngay trên giường bệnh. Bà vợ hỏi tại sao. Ông ta nói: “Để khi lên trời, tôi sẽ cầm nó theo.” Đó là một thí dụ nực cười về sự đam mê của cải. Sách Giảng viên nói về của cải trần gian: “Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.” Đức Giêsu cảnh cáo các môn đệ của Ngài: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hể ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà được bảo đảm đâu.”   Đức Giêsu không nói của cải là xấu. Ngài dạy chúng ta: sự tham lam hay sự đam mê của cải là xấu, vì người đam mê của cải sẽ ảo tưởng rằng tiền bạc và chỉ có tiền bạc mới bảo đảm cho cuộc sống.Đức Giêsu giải thích giáo huấn của Ngài bằng câu chuyện về một nhà phú hộ. Ông này có nhiều của cải. Hơn nữa, của cải càng ngày càng sinh lợi khiến ông sung sướng và tự nhủ: “Hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!” Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”Ông phú hộ làm sai ở chỗ nào? Ông không làm gì xấu. Sự ngu dại của ông là để cho của cải vật chất ám ảnh mình, khiến ông bỏ qua mục đích tối hậu của cuộc sống là hạnh phúc đời đời. Chúa Kitô dạy chúng ta: “Ấy kẻ nào chỉ lo thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Chúa, thì số phận cũng sẽ như vậy.” Thế nào là làm giàu trước mặt Thiên Chúa? Chuyện kể, trong thế chiến thứ hai, trên chiến hạm U.S.A.T. Dorchester có bốn vị tuyên úy. Một vị là linh mục công giáo, hai vị là mục sư tin lành, vị thứ tư là một rabbi do thái. Vào ngày 3 tháng 2 năm 1943, một trái ngư lôi của Đức bắn chìm chiếc Dorchester. Thủy thủ tìm cách leo lên những chiếc xuồng cấp cứu. Nhưng phần đông đều chết cóng trên mặt biển đông đá. Một thủy thủ kể lại, từ xa anh nhìn thấy bốn bóng người đứng thẳng trên boong tàu, cầm tay nhau và hát to những bài thánh ca. Tiếng la-tinh, tiếng do thái, và tiếng anh hòa lẫn với tiếng sóng đem lại niềm an ủi cho các thủy thủ trước giờ chết. Đó đã những người biết làm giàu trước mặt Chúa.  

Cầu Nguyện

– Lm. F.X. Bùi Ngọc TỷCó một thương gia bước vào nhà thờ. Ông đang cần gấp 1 triệu đô la để ký kết một thương vụ. Ông quỳ trước bàn thờ, bên cạnh lại có một người đang cầu nguyện. Người này xin Chúa giúp, vì đang cần 100 đô la để trả nợ. Nghe thấy vậy, vị thương gia bèn đưa cho người đó 100 đô la. Ông này mừng rỡ, cám ơn rồi ra về. Sau đó vị thương gia nói với Chúa: “Lạy Chúa, bây giờ không còn ai quấy rầy nữa, xin Chúa nghe con trình bày mối làm ăn này rất có lợi…”   Thương gia mà cũng cầu nguyện! Nhưng lời cầu nguyện của ông ta sặc mùi tiền. Có nhiều người cầu nguyện theo kiểu vị thương gia này. Thí dụ: “Lạy Chúa, xin cho con trúng số, con hứa sẽ bố thí cho kẻ nghèo…” Nghe như chuyện mua bán. Thái độ đó hoàn toàn sai lầm. Đức Giêsu hôm nay dạy chúng ta cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha. Ngài còn giải thích thêm bằng hai dụ ngôn nói về sự kiên trì khi cầu nguyện. Trong bài đọc Cựu Ước, chúng ta cũng học được cách cầu nguyện của ông Môsê cho dân thành Sôđôma. Bằng kinh Lạy Cha, Đức Giêsu dạy chúng ta phải có tâm tình Tin Cậy Mến của người con đối với Chúa là Cha: “Lạy Cha chúng con ở trên trời.” Là con thì phải tin tưởng nơi Cha. Thiên Chúa là Đấng toàn năng, toàn tri, toàn thiện. Ngài là nền tảng của sự công chính, thánh thiện, tốt lành. Là con, chúng ta phải nguyện cho Ý Cha được thực hiện, Nước Cha trị đến, Danh Cha cả sáng. Nếu không có nền tảng vững chắc đó, tất cả những gì chúng ta xây dựng cho đời mình chỉ như nhà xây trên cát. Chúa cũng là người Cha hằng thương yêu con cái mình. Người sẽ ban cho ta những gì tốt đẹp nhất. Người cũng không chấp nhất với những lầm lỗi của chúng ta, nếu chúng ta thật lòng ăn năn và quyết tâm chừa cải. Tuy nhiên, chúng ta có thật lòng ăn năn không? Chúng ta có thật sự tin tưởng cậy trông và yêu mến Cha không? Nhiều khi Chúa từ chối hoặc làm ngơ trước điều ta cầu xin, vì Người muốn cho ta thời gian để suy nghĩ lại và thanh lọc trái tim của mình. Dùng những lời cầu nguyện của các thánh, nhất là những lời trong Kinh Thánh, lòng chúng ta sẽ thắm đuợm tâm tình tin cậy mến. Gia tài thánh thiện này sẽ uốn nắn và cải hóa lòng ta. Nhờ năng đắm mình trong những tâm tình đó, chúng ta sẽ trở nên giống Chúa Kitô và sẽ nên một với Cha, vì “Cha Ta và Ta là một.”

Thư Mời Tham Dự 2 Khóa Cursillo – Tháng 8, Năm 2022

Đơn Tham Dự Khóa Cursillo 2022 GHI CHÚ:  Xin vui lòng trao lại đơn này cho người bảo trợ chuyển về Khối Tiền Nguyễn Thùy Anh 714-422-4555,email: athnguyen97@yahoo.com, hoặc Liên Nhóm Trưởng Liên Hệ. • Khóa Nữ: Từ chiều Thứ Năm 5pm, Ngày 4 Tháng 8, đến Chúa Nhật, Ngày 7 Tháng 8, Năm 2022• Tại địa điểm: Divine Word Retreat Center – 11316 Cypress Avenue, Riverside, CA (951) 689-2961• Khóa Nam: Từ chiều Thứ Năm 5pm, Ngày 11 Tháng 8, đến Chúa Nhật, Ngày 14 Tháng 8, Năm 2022 • Tại địa điểm: Divine Word Retreat Center – 11316 Cypress Avenue, Riverside, CA (951) 689-2961 Cursillo là tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa là một Khóa học ngắn. Danh xưng chính thức là Cursillo De Christiandad có nghĩa là một Khóa học ngắn về Đức Ki-tô, hoặc là một Khóa học ngắn để sống những gì là căn bản cho một người Ki-tô hữu. Lịch sử của Phong Trào Cursillo đã có một quá trình hơn 80 năm, sau đây là lịch sử của Phong trào Cursillo:   (Cursillo = Cu-Xi-Zdô) >> ll=y Bắt nguồn từ Tây Ban Nha đầu thập niên 1940, trong tinh thần canh tân Giáo hội đi trước Công đồng Vatican II, do đó mọi danh xưng đều là tiếng Tây Ban Nha. Thời bấy giờ, người Công giáo Tây Ban Nha sống đạo một cách thụ động, thủ cựu và rất nguội lạnh. Lo buồn cho tình trạng suy đồi đó, các Đấng chăn chiên đã cố tìm một phương thức để đốt cháy lại sinh khí cho người Ki-tô hữu. Các Ngài đã hướng về kiểu mẫu sống đạo của Cộng đoàn Ki-tô hữu thời sơ khai: cùng cầu nguyện, cùng học hỏi và phục vụ cho nhau. Và Quý Cha sáng lập Phong trào, đã áp dụng phương thức đó trong việc tổ chức cuộc hành hương viếng mộ Thánh Giacôbê tông đồ ở Compostella, Tây Ban Nha. Chính công việc sửa soạn cho cuộc hành hương viếng mộ Thánh Giacôbê Tông đồ đã khai sinh ra Phong trào Cursillo: Nhóm bạn trẻ đã thảo ra chương trình hành hương gồm có những buổi hội thảo, những thời gian cùng cầu nguyện, cùng học hỏi và cùng làm việc với nhau. Tiến trình tổ chức cuộc hành hương đó, đã khai mở cấu trúc của Cursillo như chúng ta biết hiện nay. Từ ý kiến tổ chức một cuộc hành hương, tiếp theo việc thực hiện cuộc hành hương về Compostella, đã mang lại một hướng đi mới: Một hành trình Đức tin vững mạnh hướng về Chúa trong suốt cuộc đời của mỗi người sau cuộc hành hương. Đức Giám mục Juan Hervas của Giáo phận Mallorca và một người tông đồ trẻ đầy nhiệt thành, Eduardo Bonnin, là hai vị lãnh đạo chính yếu của Phong trào Cursillo thời gian đầu. Và Khóa Cursillo đầu tiên giống hiện nay, được tổ chức vào năm 1949, sau đó lan ra khắp thế giới và du nhập vào Hoa kỳ năm 1957 tại Waco, Texas. Khóa Cursillo đầu tiên của Tổng Giáo phận Los Angeles được tổ chức vào năm 1957 và cho đến hôm nay đã có 861 khóa bằng các ngôn ngữ khác nhau như tiếng Anh, Tây Ban Nha, Đại hàn, Phi Luật Tân và Việt nam . Phong Trào Cursillo ngành Viet nam tại TG Los Angles đã tổ chức được, 35 khóa,, và tổng số anh chị em Cursillistas khoảng 1200. Trước đây, ở Việt Nam từ năm 1967 đã tổ chức nhiều Khóa tại Sài gòn, Nha Trang, Xuân Lộc, Huế và Vĩnh Long. Sau năm 1975, tiến theo đoàn người Công giáo di tản, Cursillo ngành Việt Nam cũng đã tổ chức nhiều Khóa tại hải ngoại như San Jose, Los Angeles, Orange County, San Diego, Houston, Atlanta, Florida, Washington D.C., Chicago, Boston, Vancouver, Canada, Melbourge, Uc Châu, và Paris, Pháp quốc. Phong trào đã đóng góp rất nhiều cho giáo hội và góp phần vào việc cải thiện cho cuộc sống Kitô hữu. Phong trào Cursillo là tổ chức thuộc Hội Đồng Giáo Hoàng Đặc trách Giáo dân đã được các Đức Giáo Hoàng chúc lành và Đức Thánh Cha Phao lô đệ lục đã chọn Thánh Phao lô là Bổn mạng của Phong trào nhân Đại hội Cursillo toàn thế giới kỳ I tại Rôma vào ngày 20 tháng 5 năm 1966. Và chính Đức Thánh Cha Gioan Phao lô đệ nhị đã công nhận sức mạnh do Cursillo đem lại, giúp cho người Ki-tô hữu cam kết sống kiên trì với Đức Tin và dậy men môi trường họ sống và Ngài đã chủ tọa Đại hội Cursillo toàn thế giới trong Năm Thánh tổ chức vào tháng 7 năm 2000 tại Rôma. Mục Đích của phong Trào Cursillo Như tôi đã thưa ở trên, Cursillo là tiếng Tây Ban Nha có nghiã là “một khóa học ngắn” nhưng nó còn hơn là một khóa học… Cursillo còn được gọi là một cuộc tái thẩm định cấp tốc về Đức Tin Công Giáo ở trình độ trưởng thành. Cursillo cũng còn được gọi là một công cụ canh tân cho người Kitô hữu. Một vài người gọi đó là một kinh nghiệm sống trong Một Cộng Đồng Kitô. Dù gọi cách nào thì chung qui mục đích của Cursillo là giúp chúng ta nhìn vào thế giới xung quanh với một nhãn quan mới, với một nhận thức mới để sống và chia sẻ cho nhau những gì là căn bản cho một Ki-tô hữu. Chỉ sau khi chúng ta đã tham dự khóa, chúng ta sẽ biết Cursillo là gì. Chỉ có chúng ta mới xác định được ý nghiã của Cursillo đối với chúng ta.. Chúng tôi đã cảm nhận được rằng: Cursillo là Ân Sủng của Chúa thánh Thần dành cho người thành tâm và nếu chúng ta hợp tác với Ngài, chúng ta sẽ thấy rõ ý nghĩa … [Read more…]

Phục Vụ Trong Tâm Tình Mến Yêu

– Lm. Giuse Maria Hoàng Tiến Đoàn, S.J.Anh chị em thân mến,    Mời bạn đọc hãy cùng đọc và suy ngẫm về bài phúc âm hôm nay:   Chúa Giêsu bước vào trong nhà và ngồi xuống, rồi lấy đồ uống của mình ra, và rất vui khi được ở nơi bóng mát trong ngôi nhà giây lát.   Martha vào bếp và mang thức ăn ra. Có tiếng xoong nồi, mùi bánh mì nướng, mùi thơm rau hoa quả, rượu vang và tiếng nước sôi trong lò bếp lửa. Nó bình dị, rất dễ chịu với tiếng mèo kêu trong một góc. Martha bận, và Mary em gái của cô cũng vậy. Cả hai đều muốn chào đón Chúa Giêsu một cách thân tình nhất, có thể được. Chúa Giêsu để cả hai phục vụ Ngài theo cách thức riêng của họ. Ngài đánh giá cao Martha khi thấy cô ấy đang lật đật từ bếp chạy lên chạy xuống. Những cuống quýt lật đật ấy cho thấy rõ lòng thương yêu quý mến mà cô dành cho Ngài. Tuy nhiên, Martha lại tỏ ra khó chịu và bực dọc với cô em gái Maria vì cô ấy đã không biết phục vụ theo cách thức của mình. Cô Maria lại bình thản và vui vẻ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Ngài. Và Martha tự hỏi: “Sao Maria không biết cất nhắc chân tay mà phụ giúp cho mình một chút nhỉ? Sao em ấy có thể thờ ơ đến thế nhỉ.” Chúng ta có thể chọn để phục vụ Chúa như Maria, người đã thêm vào những gì Martha đã và đang làm, nhưng vẫn còn thiếu. Mặt khác, chúng ta cũng nên làm theo như Martha, thể hiện đức tin và lòng mến của mình bằng các công việc phục vụ. Sống đức tin là thể hiện niềm tin của mình một cách cụ thể và hiện thực. Là sẵn sàng giúp đỡ người khác, là sánh vai cùng họ phấn đấu, là cùng làm việc và học tập để đem lại hiệu năng tốt hơn cho cuộc sống. Sống đức tin cũng có nghĩa là biết lắng nghe Chúa, cầu nguyện và chăm chú thực hành theo ơn Thánh Thần Chúa soi dẫn, để chúng ta có thể phục vụ và giúp đỡ lẫn nhau trong tinh thần tương thân tương ái trong Vương Quốc Chúa Kitô. Đúng vậy, chúng ta phải phục vụ người lân cận như Martha, và chúng ta cũng phải biết lắng nghe lời Chúa như Maria. Đôi khi chúng ta thấy không có đủ những người như Martha góp công và góp sức hợp tác trong công việc tông đồ, nhưng chúng ta cũng cảm thấy thiếu nhiều hơn những bạn đường cầu nguyện như Maria. Cầu nguyện để đem lại sức sống và ánh sáng cho mọi công việc mình đang phục vụ. Không có Ánh Sáng soi dẫn và Sức Nóng Tình Yêu Chúa thúc đẩy, mọi công việc sẽ dễ trở nên nhàm chán, mất phương hướng và không đem lại hiệu quả lâu dài. Xin Chúa chúc phúc và giúp chúng ta tâm niệm điều đó để cùng nhau luôn hăng say bước trên con đường phục vụ.