Xin Ngài Ngự Đến!

-Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn LongLà những Kitô hữu, chúng ta phải luôn xác tín một điều là Chúa Thánh Thần đã và đang hoạt động dẫn dắt Giáo Hội liên lỉ. Không có ơn Chúa Thánh Thần xoi sáng, Kitô hữu không thể đi sâu hơn vào những Mạc khải thần linh. “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại.” Động tác thổi hơi vào các môn đệ không chỉ cho thấy Chúa Giêsu trao ban Thánh Thần cho Giáo Hội mà Ngài còn ban cho các ngài cái quyền đại diện để thánh hóa và giải tha tội lỗi cho dân Ngài.   Khi nói đến sự hòa giải, cả hai đều phải có chung một thần khí và một tâm tư của Đức Kitô thì ơn Thánh Thần không chỉ được thể hiện mà còn nuôi nấng tâm hồn đó mỗi ngày. Hối nhân phải có tâm tình ăn năn hối cải và người giải phải mặc lấy tâm tình của Đức Kitô luôn yêu mến, thông cảm, an ủi và tha thứ…Ví dụ: Trước khi bước vào toà giải tội, chung chung hối nhân  ai cũng cảm thấy sợ và không thoải mái, nhưng nếu mình thật sự muốn ăn năn chừa tội thì cái giảm giác chờ đợi lại trở thành sự khát khao nhẹ nhàng. Cùng lúc đó, nếu hối nhân nhận được sự thông cảm và lòng thương xót của vị đại diện Đức Kitô thì sau khi bước ra khỏi toà giải, tâm hồn của cả hai (người tha và kẻ được tha) đều được bao phủ bởi bình an và ân sủng của Thánh Thần như thánh Phaolô đã mô tả trong thư Galát 5: “Còn hoa quả của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ. Không có luật nào chống lại những điều như thế.”Chính Chúa Giêsu cũng ban bình an cho các môn đệ. Như vậy, chúng ta có thể dùng sự bình an như là một dấu chỉ chính xác nhất để nói ở đó có Chúa Thánh Thần. Trong mỗi đoàn thể ở giáo xứ, nếu hội viên đều hài hòa và yêu thương nhau thì đó chính là dấu chỉ cho thấy đoàn thể và đoàn viên đang sống trong Thần Khí. Giáo xứ của bạn có sự bình an không? Đoàn thể của bạn có bình an không? Gia đình bạn có bình an không? Tâm hồn bạn có bình an không?Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến,và tự trời toả ánh quang minh của Ngài ra!Lạy Cha kẻ cơ bần, xin Ngài ngự đến; Ðấng ban ân huệ, Ðấng soi sáng tâm hồn, xin ngự đến!

Thiên Đàng Là Điểm Hẹn

Mục sư Billy Graham là một trong những nhà giảng thuyết lừng danh trên thế giới có lần nhớ lại câu chuyện với một cậu bé. Ông ta đến giảng thuyết ở một ngôi làng nhỏ xa xôi. Không biết đường đến bưu điện để gửi thư, ông ta mới hỏi một cậu bé để tìm đường. Sau khi cậu bé đã chỉ đường, ông ta đã cảm ơn và mời cậu bé đến nhà thờ Baptist: “Nếu em đến nhà thờ Baptist tối nay, em sẽ nghe tôi chia sẻ làm cách nào đến được thiên đàng.” Ngay lập tức cậu bé trả lời lại: “ Tôi không nghĩ là tôi sẽ đến thiên đàng vì ngay chính ông còn không biết được đường đến bưu điện cơ mà.” (The Sower’s Seeds, 68)   Cá nhân tôi cũng chưa bao giờ được nghe Mục sư Graham chia sẻ đến thiên đàng bằng cách nào, nhưng qua bài phúc âm tuần này, Chúa Giêsu đã căn dặn rất rõ ràng sứ vụ của một Kitô hữu trước khi về trời là rao giảng “các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật.” Công việc rao giảng thực sự tối quan trọng đã băt đầu từ thưở sơ khai của giáo hội. Qua mục vụ rao giảng, nhiều linh hồn đã đến và trở lại với Chúa. Tuy nhiên chúng ta cần phải cân xét kỹ lưỡng là việc rao giảng không phải là chuyện muốn giảng gì thì giảng, nói gì thì nói. Mục vụ rao giảng có sức thu hút với người nghe hay không còn tuỳ thuộc vào cách sống của người giảng. Một trong những điều tiêu cực có vẻ trở nên thường xuyên hơn là rao giảng thì ít và rao vặt thì nhiều. Ít nhiều gì những lời than phiền cũng đến tai: “ông cha này giảng dỡ, dai và dài quá.” Tệ hơn, có linh mục còn dùng bục giảng để mắng nhiếc hay xỉ vả những cá nhân bất đồng quan điểm. Nhưng thôi, chúng ta nên rộng lượng bỏ qua, kẻo không chúng ta cũng thành nhỏ mọn, hẹp hòi như họ. Sống sao thì giảng vậy. Trong gia đình cũng thế thôi, chung chung cha mẹ ăn ở ra sao thì đời sống con cái cũng thể hiện như vậy. Lời nói có trọng lượng đòi hỏi phải có thực hành. Để kết luận, thiên đàng chắc chắn là đích điểm cuối cùng của mọi nẻo đường tâm linh. Tuy nhiên, trước khi bước vào thiên đàng, mỗi Kitô hữu phải có bổn phận đi rao giảng Lời Chúa. Việc rao giảng có hiệu quả hay không còn tuỳ thuộc vào đức tin và cách sống của mình.                       -Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long  

Yêu như Chúa yêu

-ĐTGM Giuse Ngô Quang KiệtYêu là một từ ngữ được sử dụng nhiều nhất, nhưng lại là một từ ngữ dễ gây hiểu lầm nhất. Vì người ta hiểu từ ngữ này theo những cách khác nhau. Có người hiểu yêu là những quan hệ thân xác. Có người hiểu yêu là quản lý chặt chẽ. Có người hiểu yêu thuộc lĩnh vực cảm tính. Để tránh những hiểu lầm, khi truyền cho ta yêu thương, Đức Giêsu đã đưa ra mot khuôn mẫu cho tình yêu. Khuôn mẫu đó là: yêu như Chúa yêu.   “Anh em hãy yêu thương nhau như Thày đã yêu thương anh em”. Không còn nhầm lẫn nào nữa. Muốn làm môn đệ Chúa, không phải yêu bằng bất cứ tình yêu nào, nhưng phai yêu như Chúa. Tình yêu của Đức Giêsu không phải tự Người nghĩ ra, nhưng phát xuất từ Chúa Cha: “Như Cha đã yêu mến Thày thế nào, Thày cũng yêu mến anh em như thế”. Thế là đã rõ. Tất cả bắt nguồn từ cùng một tình yêu. Đức Chúa Cha là nguồn cội. Từ nguồn mạch ấy, tình yêu tràn ra, lan toả đến mọi người. Mọi tình yêu, muốn chân thực, phải quy chiếu về trái tim Chúa Cha. Tình yêu của Chúa Cha như thế nào? Đọc trong Tin Mừng, ta thấy Đức Giêsu đã nói nhiều về tình yêu Chúa Cha.Trước hết tình yêu của Chúa Cha là một tình yêu phổ quát. Khác với tình yêu bình thường của con người chỉ yêu những người yêu mình, thù ghét những người ghét mình, chỉ yêu những ngươi nào dễ yêu, ghét những người dễ ghét, chỉ giới hạn tình yêu vào một số người thân quen. Tình yêu của Chúa Cha là một tình yêu phổ quát. Tình yêu ấy lan tới tất cả mọi người không phân biệt tốt xấu. Tình yêu ấy không loại trừ một ai dù lành dù dữ. Thế nên “Người cho mặt trời mọc lên soi kẻ lành cũng như người dữ. Và cho mưa rơi xuống trên cả người công chính lẫn kẻ gian ác” (Mt 5,45). Tình yêu ấy lan toả tới súc vật cỏ cây: “Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, thế mà Cha trên trời vẫn nuôi chúng. Hãy xem bông huệ ngoài đồng. Chúng không dệt không may, thế mà Cha trên trời mặc cho chúng bộ áo đẹp hơn cả áo vua Salomon” (Lc 12,24-27). Tình yêu Chúa Cha là một tình yêu hy sinh. Vì yêu thương, Đức Chúa Cha đã dựng nên con người. Vì yêu thương, Người đã nhận con người làm con, cho hưởng hạnh phúc với Người. Nhưng loài người vô tình không những không yêu mến mà còn muốn chống lại Thiên Chúa. vì thế, loài người đã bị phạt. Nhưng Đức Chúa Cha vẫn yêu thương loài người, nên đã có kế hoạch cứu độ loài người. Chính ở điểm này ta nhận biết tình yêu vô cùng tha thiết của Đức Chúa Cha. Không những Ngài không giận ghét loài người, không tự ái vì bị loài người xúc phạm, mà còn bày tỏ một tình yêu thương mãnh liệt không ai dám ngờ tới. Tình yêu thương mãnh liệt ấy đã thúc đẩy Ngài hy sinh Con Một yêu dấu để chuộc tội cho loài người. Vì yêu thương Chúa Cha đã hy sinh tất cả những gì có thể để cứu chuộc loài người. Tình yêu Chúa Cha là một tình yêu tha thứ. Tha thứ là dấu hiệu của tình yêu. Khi yêu, người ta sẵn sàng tha thứ. Trong Tin Mừng, Đức Giêsu nói nhiều về tình yêu tha thứ của Đức Chúa Cha. Cảm động nhất là dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu. Tóm tắt như sau: Người Cha có hai con trai. Đứa út xin Cha chia gia tài cho nó. Được rồi, nó cầm tien, bỏ nhà ra đi, ăn chơi phung phí. Khi nó tiêu hết tiền thì vùng ấy xảy ra nạn đói. Đói bụng nó phải đi chăn lợn. Nó muốn ăn cám lợn mà chủ không cho. Bấy giờ nó hối hận và nghĩ: ở nhà cha mình các đầy tớ còn được an no, còn mình ở đây phải chết đói. Thế rồi, nó chỗi dậy, trở về nhà. Cha nó ngày nào cũng ra đầu ngõ chờ mong con trở về. Khi thấy nó về, ông chạy lại ôm lấy nó mà hôn lấy hôn để, rồi ông gọi gia nhân mang áo đep, nhẫn, giầy ra cho cậu và ra lệnh mở tiệc ăn mừng (cf Lc 15). Người cha ấy là hình ảnh Đức Chúa Cha. Thật là kỳ diệu tình yêu Người. Người quên hết những lỗi lầm của ta. Người yêu yêu ta trước khi ta yêu Người. Người tha thứ cho ta trước khi ta xin lỗi Người. Đức Giêsu muốn chúng ta hãy noi theo tình yêu của Chúa Cha. Biết đối xử với nhau như Chúa Cha đối xử với chúng ta. Hãy yêu thương hết mọi người không loại trừ một ai. Nhất là hãy yêu thương những người bé nhỏ, cùng khổ, bất hạnh. Hãy biết tha thứ những lỗi lầm của người khác. Tha thứ không phải chỉ một lần mà tha thứ rất nhiều lần. Và hãy dám hy sinh, chấp nhận chịu thiệt thòi vì tình yêu. Yêu như Chúa yêu. Đó mới là tình yêu đích thực. Chỉ có tình yêu bắt nguồn từ Chúa mới bền vững và đem lại hạnh phúc cho nhân loại. Lạy Cha, xin cho con hiểu được tình yêu của Cha. Xin cho con trở nên giống Cha, biết yêu thương bằng tình yêu của Cha. Amen.  

Sinh Nhiều Hoa Trái

Ai trồng cây cũng mong được ăn quả. Muốn có quả, cũng phải lắm công phu. Không phải cứ xanh tốt lớn mạnh là có quả. Có những ruộng lúa xanh tốt, nhưng chỉ tốt lá, nên chỉ cho những bông lúa lép. Có những cây xum xuê cành lá, nhưng đến mùa chẳng thấy quả nào. Xanh tốt như thế không phải là thành công, nhưng la thất bại. Cành lá chỉ là phụ, hoa quả mới là chính. Được điều phụ mất điều chính, đó là thất bại. Đức Giêsu quan sát cây nho và thấy rằng một cây nho muốn có nhiều hoa quả cần phải có hai điều kiện sau đây:   Điều kiện thứ nhất: Cành phải liên kết với cây. Cành không liên kết với cây, không thể sinh hoa kết quả. Cành không liên kết với cây khi dòng nhựa nuôi dưỡng thân cây bị tắc nghẽn không luân lưu sang cành. Có những con sâu con bọ đục khoét làm cho cành cây bị thương tổn, không còn tiếp nhận được nguồn nhựa  sống của  thân cây truyền sang. Chỉ khi cành kết hiệp chặt chẽ với cây, dòng nhựa từ cây mới truyền sang  cành, cho cành trổ sinh hoa trái.                  Điều kiện thứ hai: Cành lá phải được cắt tỉa. Ai đã trồng nho thì biết: Nếu cứ để cành lá phát triển tự do, cây sẽ xanh tươi coi rất đẹp mắt nhưng không có hoa trái. Muốn cây có quả, phải tỉa bớt cành lá. Việc cắt tỉa làm cho dòng nhựa không bị phân tán, nhưng tập trung vào những cành chính, dồn vào cho hoa sung sức, cho quả đầy đặn. Đức Giêsu muốn dùng hình ảnh cây nho để nói về đời sống đạo của ta. Đời sống của ta được sánh ví như đời sống của cây nho. Cũng như người trồng nho muốn cho vườn nho của mình không bị tàn lụi, nhưng phát triển, sinh hoa kết quả, Đức Chúa Cha đã tạo dựng nên con người không phải để con người tàn lụi đi, nhưng để con người phát triển, sinh hoa kết quả và tồn tại. Để được phát triển, con người cũng cần những điều kiện.Điều kiện thứ nhất: Phải kết hiệp mật thiết với Đức Giêsu. Như cành nho phải liên kết với thân nho mới sinh hoa kết quả, ta phai liên kết mật thiết với Đức Giêsu. Người là nguồn cội sự sống của ta. Tách lìa Người, ta không thể sống, càng không thể phát triển được. Người là dòng sông ân sủng. Khi ta kết hiệp với Người, ân sủng tuôn đổ vào linh hồn, làm cho ta được sống và sống sung mãn. Ân sủng thấm nhập nội tâm, uốn nắn tình cảm, củng cố ý chí, sinh ra những hoa trái thiêng liêng trong tư tưởng, lời nói, việc làm. Sự kết hiệp mật thiết với Chúa làm cho ta sống sự sống của Người, nói lời nói của Người, hành động theo gương của Người, phán đoán theo chuẩn mực của Người, nhìn con người và sự việc bằng cặp mắt của Người, yêu thương bằng trái tim của Người. Khi sự kết hiệp đa đến mức hoàn hảo, chính Người hành động qua ta và vì thế, những hoa trái sẽ vô cùng phong phú. Điều kiện thứ hai: Phải chịu cắt tỉa. Cành nho muốn sai trái phải chịu tỉa bớt những cành lá rườm ra. Cũng thế, linh hồn phải để Chúa cắt tỉa nhưng gì dư thừa cản trở ơn thánh sinh hoa kết quả. Phải cắt tỉa những ý muốn riêng tư để chuyên tâm tìm thánh ý Thiên Chúa. Phải cắt tỉa những hình thức bề ngoài để chìm vào nội tâm sâu lắng. Phải cắt tỉa những phô trương quyền lực để mặc lấy tâm tình đơn sơ khiêm nhuờng. Chúa cắt tỉa ta bằng những thất bại ta gặp phải. Chúa huấn luyện ta bằng những lời phê bình chỉ trích của những người chung quanh. Chúa mãi dũa ta bằng những nghi kỵ hiểu lầm của người khác. Chúa đào tạo ta trong những phản bội của người thân tín. Việc cắt tỉa làm cho ta đau đớn, nhưng đem lại những lợi ích vô cùng phong phú. Chính Đức Giêsu đã làm gương cho ta khi Người sống kết hiệp mật thiết với Đức Chúa Cha. Sự kết hiệp ấy được diễn tả qua việc Người chuyên tâm cầu nguyện và luôn luôn làm theo ý Chúa Cha. Người đã để cho Chúa Cha cắt tỉa khi Người từ bỏ ý riêng, nhận uống chén đắng, nhận vác thập giá, nhận lấy cái chết tủi nhục. Chính vì thế, Người đã sinh hoa trái dồi dào nuôi sống tất cả chúng ta. Chính vì thế, Người đã trở nên gốc nho sung mãn sự sống để chuyển thông cho chúng ta. Lạy Đức Giêsu là Cây Nho Thật, xin cho con biết kết hiệp mật thiết với Chúa. Xin hãy cắt tỉa những gì vô ích trong con để con sinh nhiều hoa trái thiêng liêng như Chúa mong ước. Amen.