Lòng Nhân Từ Cảm Hóa

Dưới tựa đề “Lòng nhân từ cảm hóa”, người ta thuật lại một câu chuyện như sau: Một bà mẹ kia lo lắng nhiều vì đứa con trai không đi nhà thờ nữa, mà lại đi theo những bạn bè xấu và còn tỏ ra bất mãn mọi chuyện. Bà mẹ đau khổ này đã tìm mọi cách để đưa con về con đường tốt, nhưng tất cả đều vô ích. Một ngày Chúa Nhật nọ, bà nảy ra một ý tưởng. Gọi đứa con trai lại, bà nói: “Con làm ơn giúp mẹ một chuyện. hãy đem gói đồ này đến cho gia đình ở căn nhà trong khu phố đối diện với chúng ta. Nếu con làm dùm mẹ việc này, mẹ hứa sẽ không bao giờ quấy rầy con nữa”. Có lẽ để khỏi nghe tiếng mẹ giảng dạy, la rầy, chàng thanh niên đã nhận làm điều mà mẹ anh ta yêu cầu. Anh đi đến địa chỉ như mẹ dặn, bước vào một căn nhà nghèo nàn và bỡ ngỡ đến tột điểm, anh đã khám phá thấy một người đàn bà đau ốm chỉ còn da bọc xương với ba đứa con nhỏ, rách rưới, lem luốc, đang than khóc, kêu la vì đói. Chàng thanh niên trao vội gói đồ và muốn nhanh bước rút lui. Nhưng người đàn bà đã gọi giật anh trở lại, và qua giọng yếu ớt bà thều thào: “Cậu ơi! Cậu không thể đi ngay được khi tôi chưa kịp cám ơn cậu. Cậu là ơn quan phòng Chúa gửi đến cho chúng tôi. Xin Ngài trả ơn cho cậu” Chàng thanh niên ra về với tấm lòng bị cảm xúc mạnh. Ngày hôm sau, anh trở lại nhà bà mẹ đang bị đau ốm với đàn con nheo nhóc hôm qua với một gói quà khác, mà anh đã mua với chính tiền của anh. Và sau khi trao quà, anh còn ở lại chơi với mấy đứa nhỏ. Chàng thanh niên đã thay đổi cuộc đời, vì lòng nhân hậu đã làm anh mỗi ngày hiểu được ý nghĩa của cuộc sống và nhờ đó anh cảm thấy hạnh phúc hơn. Chúng ta đã đi nửa đoạn đường của tháng Mân Côi, đây là khoảng thời gian chúng ta âu yếm dâng lên Mẹ Maria những tràng chuỗi Mân Cô với hàng triệu lời chào: “Kính Mừng Maria, đầy ơn phước”. Nhưng, ước gì xen lẫn với những lời kinh tiếng hát, chúng ta cũng biết lắng nghe những lời Mẹ khuyên qua những mầu nhiệm thuật lại các biến cố xảy ra trong cuộc đời Mẹ. Chú tâm nghe lời Mẹ khuyên nhủ, chắc chắn qua mầu nhiệm thứ hai của Năm Sự Vui: “Ðức bà đi viếng thánh Ysave, ta hãy xin cho được lòng yêu người”. Mẹ Maria, cũng như bà mẹ trong câu chuyện trên, cũng muốn nhờ chúng ta làm cho Mẹ một chuyện: đó là hãy thể hiện lòng yêu người qua những hành động cụ thể để tinh thần phục vụ Mẹ đã thể hiện qua sự giúp đỡ bà chị họ Ysave cũng được con cái Mẹ tiếp tục làm lại.   (Radio Veritas)

Xin Cho Con Ðược Thay Ðổi Chính Con

Một triết gia Ấn Ðộ đã nhìn lại quãng đời đi của mình như sau: Lúc còn trẻ, tôi là một người có đầu óc cách mạng. Lời cầu nguyện duy nhất mà tôi dâng lên Thượng Ðế là: Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để thay đổi thế giới. Ðến tuổi trung niên, tôi mới nhận thấy rằng một nửa đời tôi đã qua đi mà tôi chưa thay đổi được một người nào. Lúc đó, tôi mới cầu nguyện với Thượng Ðế: Lạy Chúa, xin ban cho con ơn được biến cải tất cả những người con đã gặp gỡ hằng ngày, nhất là gia đình con, bạn bè con. Và như vậy là đủ cho con mãn nguyện rồi. Nhưng giờ đây, tóc đã bạc, răng đã long, ngày tháng còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi mới nhận thức rằng tôi đã khờ dại biết chừng nào. Giờ này, tôi chỉ còn biết cầu nguyện như sau: Lạy Chúa, xin ban cho con ơn được thay đổi chính con. Nếu tôi biết cầu nguyện như thế ngay từ lúc đầu, thì tôi đã không phí phạm quãng đời đã qua. Người xưa đã có lý khi dạy chúng ta: tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ… Theo trật tự của cuộc cạch mạng, thì cách mạng bản thân là điều tiên quyết. Một nhà cách mạng nào đó đã nói: chỉ cần 10 người như thánh Phanxicô thành Assisi thì cuộc diện thế giới sẽ thay đổi. Cuộc cách mạng đầu tiên mà bất cứ vị thánh nào cũng khởi sự đó là cách mạng bản thân. Chúa Giêsu đã chuẩn bị 3 năm sống công khai bằng 30 năm âm thầm, 40 đêm ngày ăn chay cầu nguyện… Và lời kêu gọi đầu tiên của Ngài là: hãy sám hối và tin vào Tin Mừng. Ai trong chúng ta cũng biết câu châm ngôn: Thà thắp lên một ngọn đèn hơn là ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối. Nếu mỗi người, ai cũng đốt lên ngọn đèn của mình, nếu mỗi người, ai cũng đóng góp phần ít ỏi, nhỏ mọn của mình, thì có lẽ thế giới này sẽ bớt lạnh lẽo hơn vì lòng ích kỷ… Không ai nghèo đến nỗi không có gì để cho người khác. Chúng ta hãy bắt đầu bằng món quà nhỏ mọn, có khi vô danh của chúng ta. Một giọt nước nhỏ là điều không đáng kể trong đại dương, nhưng nếu không có những giọt nước nhỏ kết tụ lại, thì đại dương kia cũng sẽ chỉ là sa mạc khô cằn.   (Radio Veritas)

Tình Thương Đáp Trả Hận Thù

Bà Coretta King, vợ của cố mục sư Martin Luther King, đã ghi lại trong quyển hồi ký của bà như sau: Martin ra trước cửa nhà. Một cách nào đó, đây là giờ phút quan trọng nhất của cuộc đời của anh. Trước đó vài hôm, một quả bom đã được quăng vào nhà. Vợ và con anh suýt bị sát hại. Ðây là thử thách đầu tiên nặng nề nhất mà anh phải chịu đựng. Ðồng thời nó cũng là trắc nghiệm để xem anh có thể sống nguyên tắc Kitô và thuyết bạo động mà anh hằng rao giảng không. Anh xuất hiện một cách bình thản trước đám đông người da đen đang sôi sục hận thù. Khi anh vừa giơ tay lên làm hiệu thì mọi tiếng động bỗng như dừng lại. Anh đã chiếm lĩnh được tâm hồn mọi người, từ những người đứng tuổi đến các bạn trẻ bốc đồng nhất, từ các cảnh sát viên cho đến những người sợ hãi đang đứng nép bên các bậc thang trước cổng nhà. Với một giọng nói bình tĩnh, nhẹ nhàng, anh khuyên nhủ mọi người như sau: “Vợ tôi và con gái tôi vẫn bình an. Tôi xin anh em hãy trở về nhà và hãy buông khí giới. Chúng ta không thể giải quyết vấn đề bằng bạo động. Chúng ta phải yêu thương những người da trắng anh em của chúng ta, dù họ có làm gì cho chúng ta đi nữa. Chúng ta phải làm cho họ hiểu rằng chúng ta yêu thương họ thật sự. Chúng ta phải sống như thế đó: nghĩa là lấy tình thương đáp trả hận thù”. Lời kêu gọi trên đây của mục sư Luther King và cái chết của ông là một bản sao trung thành nhất của Tin Mừng: đó là Tin Mừng của Ðấng yêu thương và yêu thương cho đến chết trên thập giá… Vào tù ra khám, bị đòn vọt, trải qua trăm nghìn gian lao khốn khổ do những người không tiếp nhận Tin Mừng gây ra, thánh Phaolô vẫn có thể khuyên nhủ các tín hữu Roma như sau: “Hãy chúc lành cho kẻ bắt bớ, chúc lành chứ đừng chúc dữ. Hãy vui với kẻvui, hãy khóc với kẻ khóc. Cùng nhau tâm đầu ý hợp. Ðừng qúa cao vọng về mình. Trái lại, hãy biết bỏ mình, chuộng phần yếu kém… Ðừng lấy ác báo ác: điều thiện trước mắt mọi người, hãy cố quan tâm. Hãy sống an hòa với mọi người… Anh em thân mến, hãy sống an hòa với hết thảy mọi người. Ðừng báo oán. Chớ để sự dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ”. Ước gì những lời khuyên nhủ trên đây trở thành khuôn vàng thước ngọc trong mọi giao tiếp và gặp gỡ của chúng ta với mọi người. (Radio Veritas)

Giải Túc Cầu 2017 – Cộng Đồng CGVN TGP-Los Angeles

Lịch Trình Giải chung kết Chúa Nhật ngày 10 tháng 9 năm 2017 Photo Album – Bóng Đá 3/9/2017 ( bán kết ) *****   Trận Bóng Đá 2, Ngày 27/8/2017 Cộng Đồng CG TGP-LA, >>>> More Photo Album link (enter here) :     *** More Photo >>> Trận Bóng Đá Khai Mạc Ngày 20/8/2017 Cộng Đồng CG TGP-LA, Photo Album (enter here) :    

Kho Báu Ẩn Dấu và Viên Ngọc Quý

Sống là một hành trình tìm kiếm và chọn lựa liên lỉ. Tìm kiếm chân thiện mỹ, chọn lựa tốt xấu, lành dữ. Trong tác phẩm nổi tiếng “la Pensées”, Pascal (triết gia Công Giáo Pháp) cho rằng có ba thứ bậc của sự cao trọng. Bậc thứ nhất liên quan đến vật chất hay con người: nó đề cao những ai giàu có, những ai có sức khoẻ hay dung nhan xinh đẹp. Bậc này có một giá trị không thể xem thường, nhưng nó chỉ ở cấp thứ nhất. Bậc thứ hai cao trọng hơn là bậc của tài năng siêu việt mà các triết gia, khoa học gia, nghệ sĩ và các nhà thơ nắm giữ. Đây là một bậc có một phẩm chất khác. Giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, không thêm không bớt điều gì từ những thiên tài. Trước họ chúng ta phải ngưỡng mộ, nhưng nó chưa phải là bậc cao nhất. Còn có một thứ bậc cao hơn, đó là thứ bậc của tình yêu, của lòng tốt mà Pascal gọi đó là thứ bậc của thánh thiện và ơn sủng. Gounod cho rằng: “Một giọt thánh thiện đáng giá hơn một đại dương tài năng”. Đẹp hay xấu, học thức hay dốt nát không thêm hay bớt đi điều gì khỏi một người thánh thiện, một vị thánh. Sự cao cả của ngài thuộc về một thứ bậc khác, vượt trên cả hai bậc kia. Điều này rất phù hợp với quan niệm của người Việt Nam: “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” (Nguyễn Du, Truyện Kiều). Có thể nói rằng đức tin Kitô giáo thuộc về bậc thứ ba này, bởi lẽ cốt lõi của Đạo chúng ta là Tình Yêu, và mời gọi đạt tới sự Thánh Thiện. Hay nói đúng hơn, những ai đã được rửa tội, là kitô hữu đều được mời gọi sống cho Tình Yêu và sự Thánh Thiện này, ngay trong chính đời sống của mình. Lời Chúa hôm nay cũng nói tới sự cao cả và lời mời gọi này: Vua Salômon trong bài đọc I không xin Chúa cho được giàu có, sống lâu, nhưng ông chỉ xin cho tâm hồn khôn ngoan để lãnh đạo dân Chúa và phân biệt lành dữ. Điều ông xin đẹp lòng Chúa và Chúa ban cho ông được khôn ngoan và có tất cả. Dụ ngôn “kho báu giấu ở thửa ruộng” và “viên ngọc quí” diễn tả sự cao trọng, sự vô giá của Nước Trời, mà không có cái gì, không có vàng bạc hay tài năng nào sánh được. “Kho báo” và ‘viên ngọc quý” ở đây là chính Đức Giêsu Kitô, Ngài là đối tượng lớn nhất, là niềm vui, là hạnh phúc để chúng ta tìm kiếm và sở hữu. Không có gì đẹp hơn, bởi được tìm biết Đức Kitô, có Ngài chúng ta có tất cả! Nói như Thánh Phaolô hôm nay là: trong Người, chúng ta “những người theo dự định của Chúa, được kêu gọi nên thánh”, trở nên giống với hình ảnh Chúa Con, trở nên giống Đức Kitô. Như thế, lời mời gọi nên thánh chính là trở nên giống Đức Kitô, sống theo Đức Kitô. Khủng hoảng lớn nhất của con người hôm nay là khủng hoảng về các giá trị, các bậc sống bị đảo lộn. Tiền bạc lên ngôi, trở thành tiên, thành phật; sự thánh thiện và tình yêu trở thành một thứ secondhand, “hàng ế”! Thiên Chúa bị loại ra khỏi đời sống. Đức Giáo Hoàng Benedetto XVI nói rất chính xác rằng: “Trong lòng nhiều người sống trong xã hội chúng ta, bên cạnh sự thịnh vượng vật chất là sự lan rộng của sa mạc tâm linh, một sự trống rỗng nội tâm, nỗi sợ không tên, và một cảm thức lặng lẽ của tuyệt vọng” (Bài giảng ở Sydney 2008). Nếu cuộc sống chúng ta vắng bóng Thiên Chúa, nếu Thiên Chúa không được tìm kiếm và quy chiếu như sự thiện tuyệt đối, như là mục đích tối hậu của đời người, thì chúng ta sẽ bị vong thân, cuộc sống đánh mất nền tảng căn bản. Như hai người trong Tin Mừng tìm kiếm kho báu và viên ngọc quí, tất cả chúng ta đều được mời gọi tìm kiếm Thiên Chúa như là kho báu, là viên ngọc quí, là mục đích tối hậu trong cuộc đời mình. Trong gia đình, chúng ta đừng đánh giá nhau chỉ dựa trên tiền bạc của cải. Các bạn trẻ đừng bao giờ nghĩ rằng, tình dục là tất cả để tìm kiếm, để hưởng thụ. Có một sự bận tâm cao hơn đó là “tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Trời”; có những giá trị còn lơn lao hơn, đó là hãy sống thánh thiện và tìm kiếm Thiên Chúa là chân thiện mỹ của đời ta. Amen! –    Lm Phêrô Nguyễn Hương    

Người Gieo Giống

Bài Tin Mừng chúa nhật hôm nay, Thánh Matthêu đã ghi lại việc Chúa Giêsu dùng dụ ngôn cỏ lùng để nói lên Thiên Chúa như người gieo giống tốt vào mảnh đất hứa hẹn, nhưng sau đó Satan đã lén lút  gieo hạt giống xấu là cỏ lùng vào ban đêm. Dụ ngôn cỏ lùng là một trong những dụ ngôn hiếm hoi được chính Chúa giải thích rõ ràng, giải thích của Chúa giúp chúng ta có những hiểu biết hữu ích cho đời sống đạo. Dụ ngôn nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện của ma qủy, ma qủy hiện hữu, chúng luôn có mặt để gieo rắc sự xấu. Chúa đã chuẩn bị những thửa ruộng tốt, những thửa ruộng đó là thế giới, là Giáo Hội, là tâm hồn của mỗi người chúng ta, và Chúa đã gieo những hạt giống tốt, hạt giống đó là Lời Chúa, là ơn Chúa, là những thiện chí, những ý hướng cao đẹp trong tâm hồn con người, nhưng ma qủy lén gieo vào những hạt cỏ xấu. Chúa gieo vào thế giới hạt giống khát vọng hòa bình, đẹp biết bao nếu mọi dân tộc nắm tay nhau xây dựng một thế giới huynh đệ đầy ắp tình người.  Nhưng buồn thay, cánh đồng hoà bình tươi xanh đã bị những ngọn cỏ của tham vọng, ích kỷ làm hoen ố, lịch sử thế giới được ghi bằng những tang buồn vì không ngày nào không có chiến tranh. Thế giới sẽ đẹp biết bao nếu tất cả trí thông minh, tất cả tài nguyên, tất cả năng lực đều góp phần xây dựng. Nhưng buồn thay, rất nhiều trí thông minh, rất nhiều tài nguyên, rất nhiều năng lực đã tiêu hao trong việc hủy hoại, nô lệ hóa con người, và con người đã đi tìm những khoe khoang, tìm hư danh, tìm lợi lộc. Đó là những hạt cỏ xấu ma qủy lén lút gieo vào ruộng lúa tốt. Dụ ngôn cỏ lùng còn cho thấy sự kiên nhẫn và lòng bao dung của Chúa. Chúa đợi cho đến ngày tận thế mới thu lúa cùng với cỏ lùng. Chúa kiên nhẫn đợi chờ vì hy vọng những người tội lỗi ăn năn sám hối, Chúa bao dung, tha thứ không nỡ phạt người tội lỗi, Chúa yêu thương, tin tưởng người xấu sẽ có ngày trở nên tốt. Sau cùng, dụ ngôn cho ta hiểu tất cả là hồng ân của Chúa, có sự lành để ta hiểu biết và yêu mến sự tốt lành của Thiên Chúa. Có sự dữ để ta tránh xa và càng thêm gắn bó với sự lành, có sự lành để ta được hưởng niềm an ủi ngọt ngào của Chúa, có sự dữ để ta phấn đấu vượt qua, chứng minh lòng trung tín của ta với Chúa. Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn là những hạt giống tốt, hạt giống của yêu thương, trung tín, nhẫn nại, quãng đại, tha thứ. Xin cho chúng con trở thành những cây lúa đem lại lợi ích cho những người chung quanh, và xin cho những người xấu được trở nên những người tốt lành  hơn. – Phó Tế Phanxicô Xavie Nguyễn Lộc   

Tâm Tình Người Đi Gieo

Bài dụ ngôn thật đẹp. Đẹp về hình ảnh phong phú. Đẹp về ý nghĩa sâu xa. Nhưng đẹp nhất vẫn là thái độ của người đi gieo. Người đi gieo đã có thái độ vừa hào phóng vừa kiên trì, vừa hy vọng vừa yêu thương. Người đi gieo đã gieo một cách hào phóng. Hãy nhìn kìa: ông vốc từng vốc lớn hạt giống và rộng tay vung vãi. Ông gieo không tiếc xót. Ông gieo không tính toán. Ông gieo không loại trừ. Những mảnh đất phì nhiêu màu mỡ nhận được hạt giống đã đành. Cả đến những mảnh đất sỏi đá, gai góc cũng được hưởng ơn mưa móc. Cả đến lối mòn có bước chân người cũng không bị lãng quên. Người đi gieo không bỏ rơi một mảnh đất nào, một ngõ ngách nào. Ông muốn cho hạt giống được gieo vãi khắp chốn. Người đi gieo đã gieo một cách kiên trì. Ông gieo bất kể ngày đêm. Ông gieo bất kể mưa nắng. Ông gieo bất kể những thất bại. Đợt gieo giống đầu tiên đã thất bại vì chim chóc tha đi, ông liền gieo tiếp đợt hai. Bị sỏi đá nắng hạn, cây lúa mất mùa, ông lại đi gieo tiếp đợt thứ ba. Bị gai góc bóp nghẹt, cây lúa bị lụi tàn, ông vẫn không nản, cứ gieo đợt thứ tư. Ông đúng là người đi gieo hạt không biết mỏi mệt. Người đi gieo đã gieo trong niềm hy vọng. Niềm hy vọng của ông thật lớn lao. Chính với niềm hy vọng ấy, ông đã dám đầu tư tất cả tiền bạc, sức khỏe, thời giờ vào việc gieo hạt. Chính niềm hy vọng ấy đã giúp ông đủ sức mạnh vượt qua những khó khăn, đứng vững trước những thất bại. Vì hy vọng, ông gieo cả trên lối đi, trên đá sỏi, trong cỏ gai. Ông tin rằng có gieo thì có gặt. Chính niềm hy vọng ấy đã giúp ông kiên trì và sau cùng đi đến thành công. Người đi gieo đã gieo trong tình thương yêu. Tình thương yêu của ông dạt dào lắm. Nên ông đã không ngại hao tốn tiền của, tâm trí, sức lực. Tình thương ấy bao la lắm. Nên ông động lòng thương đến cả những mảnh đất chai cứng, đá sỏi, gai góc. Tình yêu thương ấy mãnh liệt lắm. Nên ông mong sẽ cảm hoá được cả gai góc, sỏi đá, biến chúng thành đất màu mỡ phì nhiêu. Ông đã có thể chỉ chọn đất tốt mà gieo. Nhưng tình thương yêu mãnh liệt không cho phép ông làm thế. Vì ông không muốn loại trừ những miền đất chai cứng chứa đầy sỏi đá, cỏ gai. Người đi gieo chính là Thiên Chúa hiện thân trong Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã gieo trong yêu thương. Yêu thương đến độ chính Người lại trở nên một hạt giống,chịu vùi chôn, chịu mục nát để biến cải những mảnh ruộng gai góc, sỏi đá thành màu mỡ phì nhiêu, mong một mùa gặt đầy những bông lúa chín vàng trĩu nặng. Thiên Chúa là người đi gieo không biết mệt mỏi. Chúa Giêsu là người đi gieo say mê đến quên chính cả bản thân mình. Người muốn cho các môn đệ của Người tiếp tục công việc gieo Tin Mừng đi khắp mọi nơi.   Hôm nay Người muốn ta gieo một cách hào phóng. Hãy gieo không xẻn xo. Hãy gieo không tính toán. Hãy gieo không loại trừ. Hãy biết dùng mọi phương tiện hiện đại nhất để chuyên chở Tin Mừng. H ãy đem Tin Mừng tới mọi lãnh vực của đời sống. Hãy đem Tin Mừng tới tất cả mọi hạng người không loại trừ một ai. Người cũng muốn ta kiên trì gieo hạt Tin Mừng. Hãy kiên trì như thánh Phaolô, cứ gieo dù gặp “thời thuận lợi hay không thuận lợi”. Hãy cứ gieo dù đá sỏi, chông gai. Hãy cứ gieo dù những thất bại, nhọc nhằn.   Nhưng điều Người mong chờ nhất là các môn đệ của Người hãy đi gieo yêu thương. Yêu thương không chỉ những mảnh đất phì nhiêu, nhưng yêu thương cả những mảnh đất sỏi đá, gai góc. Yêu thương không chỉ những người mình thương và những người thương mình mà còn yêu thương cả những người không ưa mình và mình không ưa: vì một tình yêu thương đích thực thì không loại trừ ai. Chỉ có tình yêu thương mãnh liệt như thế mới cảm hoá được cỏ gai, làm mềm được đá sỏi, biến tất cả thành màu mỡ phì nhiêu. – Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Hãy Đến Với Ta

Cuộc sống đặt ra cho chúng ta nhiều gánh nặng cộng thêm những cảm xúc của thời thơ ấu và quá khứ có thể ám ảnh chúng ta trong hiện tại và suốt cuộc đời. Có một bà mẹ trẻ kia mất đứa con gái một ngày sau sinh nhật lần thứ năm của cháu. Cô ta hoàn toàn sụp đổ sau bi kịch này. Suốt ngày cô ta chỉ quanh quẩn trong căn phòng của cô con gái và ôm chặt những vật dụng, những chiếc bong bóng, thiệp mừng sinh nhật, tranh ảnh, những bài viết, và quần áo của cô bé!  Các thành viên trong gia đình cũng như bạn bè đến ai ủi và chia buồn cùng cô và cũng khuyên cố nên bỏ lại đàng sau những kỷ niệm mà cô đang cố ôm lấy để tìm lại con cảm giác và cách sống của cô trước đây. Cuối cùng thì người mẹ trẻ này chấp nhận bỏ đi những kỷ niệm đau buồn và bắt đầu dần hồi phục và tìm lại sự thăng bằng của tinh thần và thể chất. Vài người, ngay cả khi sắp phải rời bỏ cuộc sống trần gian, vẫn không thể làm hòa hoặc giải quyết những bất đồng với người thân hay cộng đồng. Họ nắm chặt những quả bong bóng thật chặt và thật to trong nhiều năm, như một phần không thể thiếu được trong cuộc sống. Đức Giêsu Kitô nhận ra những gánh nặng của quá khứ tác động đến đức tin và sức sống của chúng ta, làm cho con người không còn cảm nhận ra Thiên Chúa và sự quan phòng của Ngài. Vì thế, Ngài muốn giúp chúng ta hoán cải, biến đổi những suy tư, phiền muộn, tiêu cực trong quá khứ thành những tư tưởng lành mạnh và nhẹ nhàng, và tích cực hơn. Ngài gánh giúp chúng ta bằng sự khiêm nhường và khôn ngoan của Ngài; trong âm thầm Thiên Chúa đồng hành cùng con người. Cuộc sống này sẽ tốt hơn khi biết ai đó cùng đồng hành và chia sẻ những khó khăn cùng mình. Vì thế, chúng ta cần nhận ra những giá trị vô hình nhưng đầy quyền năng này của Thiên Chúa. Chúng ta phải nhận những gánh nặng trong tâm hồn mình và khiêm nhường cầu khẩn cùng Ngài: những gánh nặng của hận thù, tội lỗi, ích kỷ, tật xấu, lường biếng, và những thứ làm chúng ta xa lánh Thiên Chúa. Con người sẽ tìm lại chính mình khi họ không còn bị đè nén hoặc áp lực của trần gian; hoặc không còn bị nô lệ của quá khứ lầm than. Cũng giống như cùng dưới một cái ách, hai con bò kéo cùng một cái cày, nó sẽ khám phá ra sự khác biệt của gánh nặng! Đức Giêsu Kitô đã gánh vác cái chết muôn đời cho chúng ta qua cái chết và phục sinh của Ngài. Mỗi ngày mỗi khó khăn và thách đố mới. Khổ đau sẽ đồng hành cùng con người cho đến hơi thở cuối cùng! Nhưng không một đau khổ hay gánh nặng nào có thể vượt qua được tình yêu và sức mạnh của Thiên Chúa luôn che chở chúng ta.   – Lm. Phaolô Lê Hồng Thái

Nghĩa Vụ và Địa Vị của Vị Ngôn Sứ

Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ;” (Mt 10:41a) Nói đến ngôn sứ ta phải nghĩ ngay đến các tiên tri trong Cựu Ước. Quan niệm đó đúng, nhưng nếu chúng ta dùng danh hiệu đó cho các linh mục Tân Ước cũng không sai. Vị linh mục Tân Ước chính là ngôn sứ theo kiểu nói của Thánh Phê-rô (1Pr 2:9). Nói đến các vị này chúng ta có thể xét theo chiều ngang hay chiều dọc. Theo chiều ngang thì những vị đó cũng là người như chúng ta, cũng do cha mẹ sinh ra, cũng có thất tình nhục dục hơn kém như mỗi người chúng ta. Về phương diện này họ và ta có thể kể như ngang hàng, trừ những vị sống rất siêu thoát. Nhưng xét theo hàng dọc, nghĩa là theo ơn Chúa gọi và chọn, thì các vị đó hơn ta vượt bậc. dù sao thì họ cũng là người của Chúa, là sứ giả của Chúa, là người được biệt chọn, sau bao nhiêu thử thách, trước khi được trao cho trách nhiệm. Trách nhiệm của các ngài là loan truyền ơn cứu độ, là ban phát ơn Chúa qua các bí tích, là dẫn giải Lời Chúa và hướng dẫn dân Chúa vào con đường Chúa gọi. Họ đã vì ta mà hy sinh thì ta cũng có bổn phận với họ. Chúa Giêsu đã nói: “Người thợ thì đáng được thưởng công.” (Mt 10:10) Đó là ý nghĩa của các bài đọc và Tin Mừng chúa nhật hôm nay. Bài đọc một đề cập tới lòng kính trọng của một người xứ Su-nêm đối với vị tiên tri, tiên tri Ê-li-sa. Mỗi lần tiên tri Ê-li-sa đi ngang qua xứ Su-nêm, một người phụ nữ lại mời ngài dùng bữa và nghỉ lại tại nhà bà. Vợ chồng bà kính trọng vị ngôn sứ nên đã xây riêng cho ngài phòng trên gác. Để đáp lại lòng rộng rãi của họ, Chúa đã ban cho họ một người con trai mặc dù bà chủ nhà là người son sẻ. Sau đó qua tiên tri Ê-li-sa Chúa còn cho con của họ sống lại sau khi đã chết vì bệnh. Trong bài đọc hai, thánh Phao-lô nhắc chúng ta đến vai trò ngôn sứ mà mỗi người đã chia sẽ với Chúa Giê-su. Trong đời sống mới của những người đã cùng chết và cùng sống lại với Chúa Giê-su qua bí tích Rửa Tội, mỗi người với ơn gọi riêng của mình chia sẻ và cần phải thực hành sứ vụ ngôn sứ theo mức độ bậc mình: “sống cho Thiên Chúa trong Đức Ki-tô Giê-su.” (Rm 6:11b). Bài Tin Mừng đề cập tới hai khía cạnh của vị tiên tri Tân Ước. Thứ nhất là những đòi hỏi vị tiên tri theo nghĩa tuyệt đối, hay của linh mục, phải có: tuyệt đối phục vụ Tin Mừng, bất chấp mọi cản trở trần gian; tình nguyện chấp nhận mọi hy sinh đi kèm với nhiệm vụ; nếu cần phải hy sinh luôn cả tính mạng. Thứ hai, các ngôn sứ trong bậc giáo dân cần đối xử với các sứ giả Tin Mừng như thế nào: hãy tiếp đón họ như tiếp đón Chúa; đón tiếp với tinh thần đó sẽ được phần thưởng của bậc công chính; cả những việc nhỏ như cho họ một chén nước lã cũng sẽ không mất phần thưởng. “Ai tiếp đón một vị ngôn sứ vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ.” Xin Chúa cho chúng ta biết tôn trọng địa vị ngôn sứ mà chúng ta đã chia sẻ với Chúa nơi mỗi người và cho chúng ta biết nâng đỡ nhau để mỗi người và tất cả chúng ta có thể chu toàn trách nhiệm ngôn sứ của mình và cùng lãnh nhận được phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ. – Lm. Giuse Nguyễn Thuấn

Đừng Sợ

Trên đời này có rất nhiều cái sợ: sợ đau khổ, sợ thử thách, sợ bệnh hoạn, sợ thiếu thốn và nhất là sợ chết. Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và con người dù muốn, dù không vẫn bị dày vò bởi trăm ngàn nỗi sợ. Hiểu rõ điều đó, Chúa Giêsu khi huấn luyện các môn đệ, Ngài luôn chỉ cho các môn đệ thấy rõ con đường theo Chúa là khổ, là vất vả, nhưng có vượt thắng giữa trăm ngàn khó khăn thử thách, mới đạt được vinh quang. “Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Ta”. Chúa Giêsu trước khi về với Chúa Cha, đã trấn tĩnh các môn đệ: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Ga 14: 18). Nỗi bận tâm của Chúa Giêsu đối với các môn đệ là việc Ngài ra đi về với Chúa Cha sẽ làm cho các ông hoang mang, lo âu, xao xuyến. Các môn đệ lo âu vì các ông sợ Chúa rời xa, sẽ không có ai giúp đỡ họ. Gặp thử thách, gặp những nghịch cảnh thảm khốc, các ông biết nương tựa, cậy nhờ vào ai? Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã nhấn mạnh với các môn đệ ba điểm. Lời cặn dặn thứ nhất, Chúa nói: “Các con đừng sợ người ta”. Thứ đến, Chúa nhấn mạnh với các môn đệ về sứ mạng loan báo Tin Mừng và giới thiệu Chúa phục sinh cho mọi người một cách công khai là “hãy nói nơi ánh sáng”, mặc dù, vì Chúa và vì Tin Mừng, các môn đệ có khi phải hy sinh đến cả mạng sống. Ðiểm thứ ba Chúa căn dặn các môn đệ phải can đảm, hiên ngang tuyên xưng danh Chúa. “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời “. Lúc nào Chúa cũng nhắc nhở các môn đệ: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn”, hoặc “vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn chim sẻ bội phần”. Chính những nhắc nhở ấy làm các môn đệ an tâm và không sợ hãi.  Sợ sệt có thể làm con người chùn bước trước muôn vàn nghịch cảnh đang giăng mắc và xảy ra trong đời sống của con người. Chính vì thế, Chúa luôn cảnh tỉnh các môn đệ của Ngài hãy tỉnh thức, đừng sợ, đừng nhát đảm. Chúa luôn hiện diện và can thiệp kịp thời những biến cố xảy ra trong lịch sử cứu độ, trong đời sống riêng tư của con người. Khi Chúa ngủ ở đầu mạn thuyền, sóng to, gió lớn trỗi dậy, các môn đệ cuống cuồng, lo âu sợ sệt. Chúa nói: “Sao các con nhát đảm thế!” và Chúa khiến gió bão im lặng. Trong cuộc đời muôn thời, người môn đệ của Chúa được sai đi, không phải để im lặng, để thỏa hiệp hầu được lợi nhuận, được dễ dàng, nhưng họ phải “rao giảng trên mái nhà”. Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, khi khai mạc triều đại của Ngài, đã dõng dạc tuyên bố: “Ðừng sợ, hãy mở tung cửa đón Chúa Kitô”. Bao nhiêu vị Thánh Tử Ðạo đã kiên trì không bao giờ sợ hãi, dẫu họ biết chính mạng sống của họ phải hy sinh. Theo Chúa, trở thành môn đệ của Chúa, chúng ta phải luôn cảm nghiệm rằng: vì Chúa, chúng ta sẽ phải hy sinh như chính Chúa, đã vì tội lỗi nhân loại mà chịu chết trên thập giá (Ga 15: 13). Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con lòng can đảm để trước mọi nghịch cảnh của đời sống, chúng con luôn tìm được sự an bình của Chúa. Xin cho mọi người chúng con khi theo Chúa luôn biết tuân giữ mọi điều Chúa dạy và trung kiên làm chứng nhân cho Tin Mừng cứu độ của Chúa. Xin cho chúng con đừng bao giờ thỏa hiệp để mưu tìm sự dễ dãi, mà luôn nhiệt thành giới thiệu Chúa Kitô phục sinh cho mọi người (Mt 28, 19).  – Lm. Giuse Vũ Văn Dũng