Thánh Gioan I, Giáo Hoàng Tử Ðạo (+526) – Kính ngày 18 tháng 5

Thánh Gioan sinh tại Senas miền Toscane nước Ý. Người ta hầu như không biết gì về thời thơ ấu của ngài. Chỉ biết ngài lên ngôi Giáo Hoàng ngày 13/8/523. Là một con người rất nhiệt thành, suốt đời ngài chỉ sống câu: “Sống vì danh Chúa”. Ngài rất có công trong việc hoàn tất điệu hát bình ca (Chant grégorien) mà các vị tiền nhiệm đã khởi xướng: Ðức Cêlestinô I, Lêô cả và Gêlase. Ngài còn tỏ ra là một vị chủ chăn đầy khôn ngoan và đạo đức.   Năm 624, vua Auguste Justin I bên Tiểu Á, vì nhiệt thành với tôn giáo và cũng nhằm lợi ích chính trị, muốn thống nhất Giáo Hội nên đã đàn áp nhóm lạc giáo Ariô và chiếm hữu các cơ sở tôn giáo của họ. Việc đàn áp này đã gây nên một cuộc bất mãn và sinh ra sự chống đối tôn giáo và chính trị, và Ðức Gioan I chỉ là một con cờ hy sinh. Tại Rôma, vua Théođoric thuộc phái Ariô khi hay tin việc đàn áp này, liền nổi giận gửi tối hậu thư cho vua Justin, nhưng không kết quả.   Théođoric mới bắt Ðức Giáo Hoàng Gioan làm con tin và buộc dẫn đầu đoàn sứ giả sang vua Justin đòi trả lại tài sản và cho nhóm Ariô được tự do truyền đạo. Ðã nhiều lần ngài đứng lên phản đối trước mặt nhà vua. Sau cùng ngài chấp thuận đi. Lần đầu tiên trong lịch sử một Ðức Giáo Hoàng rời khỏi nước Ý. Vua Justin và toàn dân Constantinople hân hoan tưng bừng đón rước ngài. Ngài chủ lễ Phục Sinh tại Sainte Sophie một cách long trọng có mặt tất cả triều đình, dân Hy Lạp và La Tinh nữa. Nhà vua xin ngài phong vương, ngài đã đặt vương miện cho nhà vua.   Khi về Rôma, vua Théođoric cho rằng ngài đã hành động ngược lại với mình, liền bắt ngài, định đem xử tử nhưng còn sợ dân chúng dấy loạn, liền giam ngài tại Ravenne và bỏ đói cho đến khi chết. Ngài lìa trần ngày 18/5/526. Xác ngài được đưa về Rôma ngày 27/5/530 và chôn cất trong vương cung thánh đường Vatican.       (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Thứ 6 Phục Sinh

Hỏi: Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem với tư cách là Ðấng Mêsia như thế nào? Đáp: Vào thời gian đã định, Chúa Giêsu quyết lên Giêrusalem để chịu khổ nạn, chịu chết và sống lại từ cõi chết. Với tư cách là Ðức Vua-Mêsia, Ðấng loan báo Vương quốc của Thiên Chúa đến, Người đi vào thành của Người, cỡi trên một con lừa. Những kẻ bé mọn đón rước Người bằng lời tung hô mà về sau được đưa vào kinh “Thánh! Thánh! Thánh!” trong Thánh Lễ: “Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa” (Mt 21,9). Phụng vụ Hội thánh khởi đầu Tuần Thánh bằng việc cử hành biến cố này.     Hỏi: Mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Giêsu có tầm quan trọng nào? Đáp: Mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Giêsu, bao gồm cuộc khổ nạn, cái chết, sự phục sinh và tôn vinh của Người, là trung tâm của đức tin Kitô giáo. Vì ý định cứu độ của Thiên Chúa được hoàn tất một lần thay cho tất cả nhờ cái chết cứu độ của Con Thiên Chúa là Ðức Giêsu Kitô.   (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)

Chân phước Michael Giedroyc (khoảng năm 1485) – Kính ngày 4 tháng 5

Chân phước Michael Giedroyc (khoảng năm 1485) – Kính ngày 4 tháng 5 Cuộc sống đau khổ cả thể lý lẫn tinh thần vẫn không thể ngăn cản Michael Giedroyc sống thánh thiện. Ngài sinh gần Vilnius, Lithuania, và bị khuyết tật bẩm sinh. Ngài thấp bé và chỉ có một chân. Vì khuyết tật, việc học tập của ngài cũng thường bị gián đoạn, nhưng ngài chứng tỏ khả năng đặc biệt về làm đồ kim loại. Ngài khéo léo làm những chén thánh bằng đồng và bạc.Ngài tới Cracow, Ba Lan, và nhập dòng thánh Augustinô. Ngài được phép sống ẩn tu trong phòng. Ngài chuyên cần cầu nguyện, ăn chay và hãm mình, nhưng sống thọ. Ngài hiểu ý nghĩa sự đau khổ qua cuộc đời ngài, nhưng ngài giàu về tâm linh và điều đó đã an ủi ngài. Ngài qua đời khoảng năm 1485 ở Cracow. Năm trăm năm sau, chân phước Gioan-Phaolô II đã đến thăm thành phố này và nói với bạn giảng huấn của Học viện Giáo hoàng Thần học (Pontifical Academy of Theology) rằng thế kỷ 15 ở Cracow là “thế kỷ của các thánh”, trong đó có chân phước Michael Giedroyc.

Thánh Athanasiô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (296-373)

Thánh Athanasiô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh (296-373) – Kính ngày 2 tháng 5 Năm 311, khi cơn bách hại vừa chấm dứt, thì một bè rối nổi lên, làm lung lay nền tảng Giáo Hội; Tại Alexandria, Arius loan truyền giáo thuyết chối bỏ thiên tính của Chúa Giêsu. Năm 325, công đồng Nicée được triệu tập để lên án Arius và xác quyết rằng “Ðức Kitô là Thiên Chúa, được sinh ra mà không phải tạo thành, đồng bản tính với Ðức Chúa Cha”. Cơn khủng hoảng kéo dài hơn 50 năm, và trong những giờ đen tối nhất, nhiều người dường như không còn nhìn thấy ánh sáng đức tin. Nhưng Thiên Chúa quan phòng đã ban cho Giáo Hội những vị bênh vực đầy khôn ngoan mà thánh Athanasiô là vị nổi tiếng hơn cả. Thánh Athanasiô không sợ uy quyền của hoàng đế, những ý kiến trái ngược của các vị Giám Mục khác chạy theo bè rối và những cực hình phải chịu. Suốt 45 năm trong chức vụ chủ chăn (328-373), ngài đã bị lưu đày năm lần. Với một đức tin sắt đá, ngài luôn sẵn sàng bảo vệ giáo lý chân chính. Ngoài ra, ngài còn viết nhiều bài giảng huấn ca tụng đức đồng trinh và bậc sống ẩn tu, diễn tả tình yêu nồng nhiệt đối với Ðức Kitô, Con Thiên Chúa xuống thế làm người để ban cho chúng ta quyền làm Con Thiên Chúa.

Thánh Phêrô Louis Maria Chanel (1803-1841) – Kính ngày 28 tháng 4

Thánh Phêrô Louis Maria Chanel (1803-1841) – Kính ngày 28 tháng 4 Thánh Phêrô Louis Maria Chanel sinh ngày 12/7/1803 tại Cuet, một làng thuộc địa phận Lyon. Ngài là con thứ năm trong gia đình tám anh em. Ngài theo ban cổ học ở Maximieux, sau đó tiếp tục học thần học ở Ðại Chủng Viện Brou và thụ phong linh mục ngày 15/7/1827. Ðầu tiên ngài được bổ nhiệm làm phó xứ Ambérieu, ít lâu sau nhậm chức cha sở Crozet. Năm 1831, ngài vào hội Maria. Sau 5 năm làm giáo sư Tiểu Chủng Viện Belley, ngài xin đi truyền giáo ở Océanie. Với hai người bạn đồng hành, ngài đến đảo Futuna. Vua cai trị đảo này đã cho các ngài ở trọ hai năm. Nhưng chẳng bao lâu, vua nghi ngờ người Công Giáo và ngưng tiếp tế cho các ngài. Ðể sinh nhai, các ngài phải tự lực canh tác, nhưng rồi họ lại cướp tất cả hoa lợi. Dù vậy, các ngài vẫn kiên trì, số tín hữu càng ngày càng gia tăng. Nhà vua tức giận đã quyết định giết các ngài. Trước tin đó, các ngài vẫn tỏ ra sẵn sàng không nao núng. Sáng ngày 28/4/1841, một nhóm đông người hung bạo trang bị gậy gộc, giáo mác kéo đến hành hung và giết chết ngài. Ít lâu sau, tất cả đảo Futuna đã trở lại đạo Công Giáo. (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Fiđêlê Ðệ Sigmaringa, Tử Ðạo (1577-1622) – Kính ngày 24

Thánh Fiđêlê Ðệ Sigmaringa, Tử Ðạo (1577-1622) – Kính ngày 24 Tên thật của ngài là Marc Rey, con của một gia đình đạo đức, sinh năm 1577 tại Sigmaringa. Lớn lên ngài theo học triết lý ở Fribourg. Ngài đã được tặng danh hiệu là triết gia Công Giáo. Ngài cũng chuyên về luật. Sau với ơn Chúa thúc đẩy, ngài đã chọn dòng Phanxicô để tận hiến cho Chúa. Ngài đã học thần học và thụ phong linh mục vài năm sau đó. Sống khó khăn là một trong những điều ngài cố gắng thực hiện. Ngài đã dâng tất cả tài sản của mình cho quỹ trợ cấp giáo sĩ. Ngoài ra, ngài còn có lòng sùng kính Ðức Trinh Nữ Maria cách đặc biệt. Theo ngài, đó là phương thế hữu hiệu để tiến tới con đường nhân đức và là thần dược để chữa tính ươn hèn. Với lòng mến Chúa sốt sắng, ngài ra sức giảng dạy, khuyên bảo sửa trị mọi người. Càng lo lắng đến linh hồn kẻ khác, ngài càng để ý đến phần rỗi riêng của mình. Ngài sống giữa các tu sĩ, lấy đức khiêm nhường, lòng nhân hậu, đời sống thầm lặng và nhiệm nhặt để thúc giục mọi người nên thánh. Ðang khi đó, các bè rối vẫn hoành hành ác liệt, gieo rắc nhiều điều lầm lạc tại nhiều nơi, nhất là Grisons. Ngài được phái đến để phục hưng lại đức tin Công Giáo. Kết quả là ngài đã làm cho nhiều người trong các bè rối trở lại. Ðiều đó làm cho một số kẻ cuồng tín trong các bè rối tức giận. Họ âm mưu sát hại ngài. Ngày 24/4/1622, trong một ngôi thánh đường tại Sévis, ngài đã bị đánh đập tàn nhẫn và bị giết chết. Ðể thưởng công ngài, Chúa đã làm nhiều phép lạ chứng tỏ sự thánh thiện của ngài. Ðức Giáo Hoàng Benoit XIV đã phong ngài lên bậc Hiển Thánh để làm tấm gương sáng ngời cho Hội Thánh soi chung.

Thánh Georgiô, Tử Ðạo (Khoảng 303) – Kính ngày 23 tháng 4

Thánh Georgiô, Tử Ðạo (Khoảng 303) – Kính ngày 23 tháng 4 Thánh Georgiô sinh tại Cappadoce, thuộc gia đình quý tộc. Trong tuổi thiếu niên, ngài được giáo dục theo tinh thần Công Giáo. Lớn lên ngài tự ý xin Rửa Tội.   Là trai thời loạn, ngài đã lên đường nhập ngũ. Với lòng can đảm, ngài đã lập được nhiều chiến công hiển hách, và chẳng bao lâu được vinh thăng cấp đại đội trưởng trong lữ đoàn của hoàng đế Ðioclêtianô. Thời đó, Ðioclêtianô có ý định bách hại đạo Công Giáo và tỏ lộ ý định ấy cho các sĩ quan. Ai nấy đều tán thưởng, chỉ trừ có mình đại úy Georgiô. Ngài đứng lên phản đối cho là bất công, trái với ý của Thiên Chúa. Ngài quả quyết sẽ sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ đức tin. Vua và các quan cùng khuyến dụ Georgiô, nhưng đành chịu thất bại trước sự xác tín của ngài. Với hy vọng làm ngài đổi ý, vua ra lệnh dùng các hình phạt đau đớn, nhưng cũng không làm lay chuyển được niềm tin của thánh nhân. Sau cùng, họ dẫn ngài đến các tượng thần để buộc ngài tế lễ. Nhưng sau những lời cầu nguyện của ngài, các tượng thần đổ vỡ tan tành. Các sư sãi hoảng hốt, vội xúi giục dân chúng xông vào bắt ngài và xin trảm quyết ngay. Trước khi chịu tử hình, ngài đã sốt sắng cầu nguyện cho chính mình và cho những kẻ đã hãm hại ngài. Thánh nhân được phúc tử đạo ngày 23/4. Ngày được các quân nhân và hướng đạo sinh tôn sùng đặc biệt những đức tính can đảm và gương mẫu của ngài.

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Thứ 4 Phục Sinh

Hỏi: Quãng đời ẩn dật của Chúa Giêsu tại Nazareth dạy chúng ta điều gì? Đáp: Suốt cuộc sống ẩn dật ở Nazareth, Chúa Giêsu đã âm thầm sống một cuộc sống bình thường. Như vậy, Người cho phép chúng ta hiệp thông với Người trong sự thánh thiện của đời sống thường ngày được dệt bằng lời cầu nguyện, sự đơn sơ, lao động, tình yêu gia đình. Việc vâng phục của Người đối với Ðức Maria và thánh Giuse, cha nuôi của Người, là hình ảnh của sự vâng phục con thảo đối với Chúa Cha của Người. Với đức tin, Ðức Maria và thánh Giuse đón nhận mầu nhiệm của Chúa Giêsu, dù rằng không phải lúc nào các ngài cũng hiểu được mầu nhiệm ấy.   Hỏi: Tại sao Chúa Giêsu lãnh nhận phép rửa của ông Gioan để “sám hối hầu được ơn tha tội”? Đáp: Ðể khởi đầu quãng đời công khai và để tham dự trước vào Phép rửa là cái chết của mình, Chúa Giêsu, dù không có tội lỗi nào, và là “Chiên Thiên Chúa, Ðấng xoá tội trần gian” (Ga 1,29), cũng chấp nhận liệt mình vào hàng các tội nhân. Chúa Cha tuyên bố Người là “Con yêu dấu” của mình (Mt 3,17) và Thánh Thần ngự xuống trên Người. Phép rửa của Chúa Giêsu là hình ảnh báo trước Bí tích Rửa tội của chúng ta.   Hỏi: Những cơn cám dỗ của Chúa Giêsu trong sa mạc nói lên điều gì? Đáp: Những cám dỗ Chúa Giêsu phải chịu trong sa mạc thu tóm cơn cám dỗ của Ađam trong vườn địa đàng và những cơn cám dỗ của Israel trong sa mạc. Satan cám dỗ Chúa Giêsu về sự vâng phục sứ vụ mà Chúa Cha đã trao phó. Ðức Kitô, Ađam mới, đã chống lại cơn cám dỗ, và chiến thắng của Người báo trước chiến thắng của cuộc khổ nạn, là sự vâng phục tuyệt đối trong tình yêu con thảo của Người. Trong thời gian Phụng vụ Mùa Chay, Hội thánh kết hợp với Mầu nhiệm này cách đặc biệt. (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)