Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Thứ 14 thường niên

Hỏi: Việc Chúa ngự đến trong vinh quang sẽ diễn ra như thế nào? Đáp: Sau cơn rung chuyển cuối cùng trong vũ trụ của thế giới sẽ qua đi này, Ðức Kitô sẽ ngự đến vinh quang với chiến thắng tối hậu của Thiên Chúa trong cuộc quang lâm và với cuộc phán xét cuối cùng. Như thế Nước Thiên Chúa sẽ được hoàn thành   Hỏi: Ðức Kitô sẽ phán xét kẻ sống và kẻ chết như thế nào? Đáp: Ðức Kitô sẽ phán xét với quyền năng mà Người đã thu nhận được như Ðấng Cứu Chuộc trần gian, đã đến để cứu độ loài người. Những điều kín nhiệm trong tâm hồn cũng như thái độ của mỗi người đối với Thiên Chúa và tha nhân sẽ được tỏ ra. Mỗi người sẽ đón nhận sự sống hay bị kết án đời đời tùy theo các công việc họ đã làm. Như thế “sự viên mãn của Ðức Kitô” (Ep 4,13) được thành tựu, trong đó “Thiên Chúa có toàn quyền trên muôn loài” (1Cr 15,28).   Hỏi: Hội thánh muốn nói gì khi tuyên xưng “Tôi tin kính Ðức Chúa Thánh Thần”? Đáp: Tin vào Chúa Thánh Thần là tuyên xưng rằng Ngài là Ngôi Thứ Ba của Ba Ngôi Cực Thánh; Ngài xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con, và Ngài “được phụng thờ và tôn vinh cùng với Chúa Cha và Chúa Con”. Chúa Thánh Thần được “sai đến… trong lòng chúng ta” (Gl 4,6) để chúng ta có thể nhận lãnh sự sống mới như những người con của Thiên Chúa.   (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Thứ 12 Thường Niên Năm B

Hỏi: Ðâu là ý nghĩa và ảnh hưởng của cuộc Phục sinh đối với ơn cứu độ? Đáp: Phục sinh là chóp đỉnh của mầu nhiệm Nhập Thể, xác nhận thần tính của Ðức Kitô cũng như tất cả những gì Người đã làm và đã giảng dạy. Cuộc Phục sinh thực hiện tất cả các lời hứa của Thiên Chúa vì lợi ích của chúng ta. Hơn nữa, Ðấng Phục sinh, Ðấng chiến thắng tội lỗi và cái chết, là nguyên lý cho việc công chính hóa và sự phục sinh của chúng ta. Ngay từ bây giờ, Phục sinh mang lại cho chúng ta ơn được làm nghĩa tử Thiên Chúa, khiến chúng ta được thực sự tham dự vào sự sống của Con duy nhất, Ðấng sẽ làm cho thân xác chúng ta được sống lại vào ngày tận thế.   (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)

Thánh Barnabê – Tông Đồ Kính ngày 11 tháng 6

Thánh Barnabê – Tông Đồ Kính ngày 11 tháng 6 Thánh Barnabê gốc Do Thái, thuộc chi họ Lêvi nhưng sinh ra tại đảo Chypre. Ngài có dịp nghe Chúa giảng và trở nên một trong số 72 môn đệ đầu tiên. Sau khi chúa Giêsu sống lại và lên trời, Barnabê vâng lệnh các tông đồ đi giảng Phúc Âm tại Antiokia, một địa điểm truyền giáo thịnh vượng nhất thời bấy giờ. Ðược đầy Chúa Thánh Thần và nhờ tài lợi khẩu, ngài đã lôi cuốn được nhiều người trở về với Thiên Chúa. Ngài đã tìm và mời thánh Phaolô tới giảng dạy với ngài tại đây. Sau đó, các ngài trở lại Giêrusalem mang theo món tiền quyên được và trao cho các kỳ mục cùng gặp gỡ các vị tông đồ khác. Nhưng ý Chúa muốn trao phó cho Barnabê và Phaolô sứ mạng rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại, nên các ngài đã trẩy đi Séleucie và Chypre. Các ngài được dân bản xứ đón tiếp và tin theo. Tuy nhiên, một vài nơi, có những người Do Thái thủ cựu ghen tuông đã thốt ra nhiều lời ngạo mạn đối với các ngài. Thánh Barnabê cùng với Marcô ở lại Chypre tiếp tục giảng đạo và lãnh phúc tử đạo tại đây.  (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Thứ 10 Năm B

Hỏi: Thân xác của Chúa Giêsu ở trong tình trạng nào khi Người nằm trong mồ? Đáp: Ðức Kitô đã chết thật sự và đã được mai táng thật sự. Nhưng quyền năng Thiên Chúa đã gìn giữ thân xác Người khỏi bị hư nát.   Hỏi: “Ngục tổ tông” mà Chúa Giêsu đi xuống là gì? Đáp: “Ngục tổ tông” – khác với hỏa ngục của án phạt – là tình trạng của những người chết trước thời của Chúa Giêsu, dù họ lành thánh hay xấu xa. Với linh hồn được kết hợp với Ngôi vị thần linh, Chúa Giêsu xuống với những kẻ công chính trong ngục tổ tông, là những người đang mong chờ Ðấng Cứu Chuộc họ, để cuối cùng họ có thể đạt được sự hưởng kiến Thiên Chúa. Sau khi nhờ cái chết của Người, Chúa Giêsu đã chiến thắng cả sự chết lẫn ma quỉ là “lãnh chúa của sự chết” (Hr 2,14), Người giải thoát những người công chính đang mong chờ Ðấng Cứu Chuộc, và Người mở cửa trời cho họ.   Hỏi: Cuộc Phục sinh của Chúa Giêsu có vị trí nào trong đức tin của chúng ta? Đáp: Cuộc Phục sinh là chân lý cao cả nhất của đức tin chúng ta vào Ðức Kitô. Với thập giá, cuộc Phục sinh là phần thiết yếu của mầu nhiệm Vượt qua.   (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)

Thánh Nôbertô, Giám Mục Lập Dòng (1085-1134)– Kính ngày 6 tháng 6

Thánh Nôbertô, Giám Mục Lập Dòng (1085-1134)– Kính ngày 6 tháng 6  Thánh Nôbertô sinh tại Phenanie vào năm 1085 trong một gia đình quyền quý. Ngay từ bé, Nôbertô đã được dạy dỗ cẩn thận mong sau này nối nghiệp cha. Nhờ sự chăm chỉ và óc thông minh sẵn có, chẳng bao lâu cậu tốt nghiệp và được tuyển vào làm việc tại triều đình hoàng đế Henri V. Giàu sang danh vọng không làm thỏa mãn tâm hồn muốn khao khát một cái gì tuyệt đối vĩnh cửu. Nhận được tiếng Chúa gọi, Nôbertô đã từ bỏ tất cả để dâng mình cho Chúa trong tu viện. Sau khi nhận lãnh chức linh mục, ngài đã hăng say rao giảng Phúc Âm và đem nhiều người về cùng Chúa. Ðiểm nổi bật nhất nơi thánh nhân là tinh thần nghèo khó vì nước trời. Nhờ lòng hy sinh và nhiệt thành, ngài đã cải hóa được nhiều tâm hồn tội lỗi. Vâng lệnh Ðức Giáo Hoàng Calixtô II, ngài đã thiết lập tu viện tại miền Premontré năm 1120. Ðời sống ngài rất nhiệm nhặt và chuyên về cầu nguyện. Ít lâu sau, ngài phải rời bỏ tu viện và đi nhận chức Giám Mục tại địa phận Mardebourg năm 1126. Trong nhiệm vụ mới này, ngài phải đương đầu với rất nhiều khó khăn: chấn hưng lại nền luân lý đang bị suy đồi, bảo vệ quyền lợi của Giáo Hội trước sự đàn áp của những người quyền thế. Về luân lý, ngài đặc biệt lưu tâm đến vấn đề độc thân của linh mục. Nhiều lần Chúa đã cứu ngài khỏi những âm mưu sát hại. Ngài đã giúp Ðức Innôcentê II cách đắc lực trong công đồng Reims và đương đầu với nhóm ly giáo Pierre de Léon. Sau cùng vì quá mệt mỏi với công việc, ngài đã ngã bệnh và qua đời ngày 06/6/1134 tại Mardebourg. (Theo nhóm truyền giáo Châu, Kiên, Long, Đà Lạt)

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa – Năm B

Hỏi: Ðiều gì đã xảy ra trong cơn hấp hối nơi vườn Giếtsêmani? Đáp: Mặc dầu nhân tính rất thánh của Ðấng là “Tác giả sự sống” (Cv 3,15) đã khiếp sợ sự chết, nhưng ý chí nhân loại của Con Thiên Chúa vẫn tùng phục thánh ý Chúa Cha: để cứu độ chúng ta, Chúa Giêsu chấp nhận gánh lấy tội lỗi chúng ta trong thân xác mình, Người “vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết” (Pl 2,8). Hỏi: Tại sao Thánh Kinh lại có thể dạy chân lý? Đáp: Chúa Giêsu tự nguyện hiến dâng mạng sống mình làm hy lễ đền tội, nghĩa là Người sửa lại tội lỗi chúng ta bằng sự vâng phục trọn vẹn của Người vì tình yêu cho đến chết. Tình “Yêu thương đến cùng” (Ga 13,1) của Con Thiên Chúa đã giao hòa toàn thể nhân loại với Thiên Chúa. Như vậy, Hy lễ Vượt qua của Ðức Kitô cứu chuộc mọi người cách độc nhất vô nhị, hoàn hảo và tối hậu, và mở lối cho họ vào sự hiệp thông với Thiên Chúa. Hỏi: Tại sao Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ vác lấy thập giá của họ? Đáp: Khi kêu gọi các môn đệ vác thập giá mình mà theo Người, Chúa Giêsu muốn những người đầu tiên hưởng nhờ hy tế cứu độ của Người được kết hợp vào hy tế ấy. (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)

Ca Tiếp Liên

CA TIẾP LIÊN “Lauda Sion: Hỡi Sion, Hãy Ngợi Khen” Trước Alleluia, có thể hát hoặc đọc Ca Tiếp Liên này, tất cả hoặc từ câu 21 (“Này đây bánh”) cho đến hết. Hỡi Sion, hãy ngợi khen Đấng cứu độ ngươi, Đấng lãnh đạo và mục tử của ngươi / với những bài vãn và những khúc ca! Ngươi có sức chừng nào, hãy rán ngợi khen chừng nấy, vì Người vĩ đại hơn mọi lời khen ngợi, và ngươi cũng không đủ sức ngợi khen Người. Đề tài của sự ngợi khen đặc biệt, đó là bánh sống và tác thành sự sống, ngày hôm nay đã đặt ra cho ngươi. Đó là bánh mà trên bàn tiệc thánh, cho đoàn thể mười hai người anh em, Chúa đã ban tặng chẳng khá nghi ngờ. Hãy xướng lên lời ca khen ngợi đầy đủ, lời ca hoan hỉ và râm ran, tâm thần hãy vui mừng rạng rỡ! Vì đây là ngày trọng thể, ngày kỷ niệm bàn tiệc thánh / lần đầu tiên được thiết lập ra. Tại bàn tiệc này của Đấng Tân Vương, lễ Vượt Qua mới theo luật pháp mới / chấm dứt lễ Vượt Qua của thời đại cũ. Lễ nghi cũ nhường chỗ cho sự thực; đêm tối tăm nhường chỗ cho sự sáng sủa. Điều mà Chúa Kitô đã làm trong bữa tiệc ly, thì Người đã ra lệnh cho thực thi điều đó để nhớ lại Người. Nhờ lời thánh huấn của Người dạy bảo, chúng ta làm phép cho bánh và rượu / trở nên lễ vật hy sinh ban ơn cứu độ. Đây là tín điều dạy người Kitô hữu rằng / bánh trở nên thịt Chúa, và rượu trở nên máu Người. Điều bạn không hiểu, không xem thấy, thì đức tin mạnh mẽ xác nhận xảy ra, ngoài luật lệ thiên nhiên. Dưới những hình sắc khác nhau, chúng chỉ là biểu hiệu, không còn thực chất, có ẩn nấp những thực tại cao siêu. Thịt Chúa là của ăn, máu Người là thức uống, nhưng Chúa Kitô vẫn còn đầy đủ dưới mỗi sắc hình. Người không bị kẻ lãnh nhận nghiền nát, không bị bẻ gẫy, không bị phân chia, nhưng Người được thiên hạ lãnh nhận toàn thân. Một người lãnh nhận, ngàn người lãnh nhận, những người này cũng lãnh bằng những người kia, thiên hạ ăn thịt Người mà Người không bị tiêu hao. Người lương thiện lãnh, kẻ ác nhân cũng lãnh, nhưng số phận họ không đồng đều: hoặc được sống hay là phải chết. Kẻ ác nhân phải chết, người lương thiện được sống; hãy coi, cùng một của ăn như nhau, mà kết quả khác xa biết mấy. Hình bánh bị vỡ, chớ khá lo âu, nhưng hãy nhớ rằng / trong miếng vỡ cũng như trong toàn thể / Chúa vẫn hiện diện đầy đủ như nhau. Bản chất không hề bị bẻ vỡ, duy có biểu hiệu bị phân chia, nhưng không giảm thiểu tình trạng và dáng vóc của Đấng ẩn dật bên trong. Này đây bánh của các thiên thần, biến thành lương thực của khách hành hương; thực là bánh của những người con cái, không nên ném cho loài khuyển. Bánh này đã được báo trước bằng hình ảnh, khi người ta sát tế Isaac, chiên của lễ vượt qua đã được kể ra, khi cha ông chúng ta được tặng manna. Lạy Chúa Giêsu là mục thủ tốt lành, là bánh thực, xin Người thương xót, chăn nuôi và bảo vệ chúng con; xin Người ban cho chúng con nhìn thấy / những điều thiện hảo trong cõi nhân sinh. Chúa là Đấng thông biết và có thể làm nên mọi sự, Chúa nuôi dưỡng chúng con trong đời sống tạm gửi này, trên cõi cao xanh, xin cho chúng con được trở nên thực khách đồng bàn của Chúa, đồng thừa kế và đồng danh phận / với những công dân thánh của nước trời. Amen. Alleluia.

Thánh Bonifacio, Giám Mục Tử Đạo (680 – 755) – Kính ngày 5 tháng 6

Bonifaciô tên thật là Winfrid sinh khoảng 680 tại Kirton, nước Anh. Lớn lên trong bầu khí đạo đức thánh thiện sẵn có của gia đình, nhất là nhờ ảnh hưởng của những tu sĩ truyền giáo quen biết, chẳng bao lâu Bonifaciô ngỏ ý xin đi tu dòng. Tại đây, Bonifaciô được Bề Trên và bạn đồng học quý chuộng vì lòng đạo đức và sự minh mẫn hiếm có. Ngài thụ phong linh mục năm 30 tuổi và được cử làm giáo sư tu viện. Nhưng ý Chúa nhiệm màu muốn đặt ngài vào nhiệm vụ truyền bá Tin Mừng cho dân tộc Ðức. Năm 716, nhờ lòng hăng say, ngài đã vượt qua mọi hiểm nguy, cấm cách hay sự chống đối của những người tà giáo và đem nhiều linh hồn về cùng Chúa. Ðể thưởng công lao truyền giáo nhiệt thành và đồng thời để công cuộc truyền giáo của ngài đạt kết quả hơn, Ðức Giáo Hoàng Grêgôriô II đã tấn phong ngài làm Giám Mục và sau đó đặt ngài làm Tổng Giám Mục Mayence nước Ðức năm 747. Mặc dù tuổi già sức yếu, Ðức Cha Bonifaciô vẫn tận tâm với việc truyền giáo. Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng ngàn người đã được chịu phép Rửa Tội. Trước thành quả lớn lao đó, nhiều thủ lãnh ngoại giáo đem lòng ghen ghét và tìm dịp ám hại ngài. Mùa hè năm 755, đang lúc sửa soạn cử hành nghi lễ Rửa Tội cho một số tân tòng thì đột nhiên có những người võ trang đổ xô tới đâm chém ngài. Xác ngài được đưa về an táng tại tu viện Fulda. Chúa đã làm nhiều phép lạ trên mộ ngài.

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi – Năm B

Hỏi: Ai chịu trách nhiệm về cái chết của Chúa Giêsu? Đáp: Không thể qui trách nhiệm cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa Giêsu một cách không phân biệt cho mọi người Do Thái thời đó, cũng như cho con cháu họ sau này. Mỗi tội nhân, nghĩa là mọi người, thực sự là nguyên nhân và công cụ gây nên những đau khổ của Ðấng Cứu Chuộc. Chịu trách nhiệm nặng nề hơn nữa là những người, đặc biệt nhất là các người Kitô hữu, thường xuyên sa ngã phạm tội và vui thoả trong những điều xấu xa.   Hỏi: Hỏi:Tại sao cái chết của Chúa Giêsu lại nằm trong kế hoạch của Thiên Chúa? Đáp: Ðể tất cả chúng ta, là những kẻ đáng chết, được giao hòa trong Ðức Kitô, Thiên Chúa đã đưa ra một kế hoạch tràn đầy tình yêu là sai Con mình đến phó mình chịu chết vì những kẻ tội lỗi.  Cái chết của Ðức Kitô đã được loan báo trong Cựu Ước, đặc biệt như hy tế của Người Tôi Tớ chịu đau khổ, và đã xảy ra “theo như lời Thánh Kinh.”   Hỏi: Ðức Kitô đã dâng hiến mình cho Chúa Cha như thế nào? Đáp: Ðức Kitô đã tự do dâng hiến mình cho Chúa Cha, để chu toàn ý định cứu độ. Người đã trao ban sự sống “làm giá chuộc cho nhiều người” (Mc 10,45). Nhờ đó, Người giao hòa toàn thể nhân loại với Thiên Chúa. Sự đau khổ và cái chết của Người cho thấy nhân tính của Người là dụng cụ tự do và hoàn hảo để Thiên Chúa, Ðấng muốn cứu độ mọi người, thể hiện tình yêu của Ngài.   Hỏi: Việc dâng hiến của Chúa Giêsu được diễn tả như thế nào trong Bữa Tiệc Ly? Đáp: Trong Bữa Tiệc Ly với các Tông đồ vào buổi tối trước cuộc Khổ nạn, Chúa Giêsu đã tham dự trước, nghĩa là Người ám chỉ và thực hiện trước, việc tự nguyện dâng hiến chính mình: “Ðây là Mình Thầy bị nộp vì anh em” (Lc 22,19); “Ðây là Máu Thầy, máu đổ ra…” (Mt 26,28). Như thế, Người vừa thiết lập Bí tích Thánh Thể như việc “tưởng nhớ” (1Cr 11,25) đến hy tế của Người, vừa thiết lập các Tông đồ của Người thành những tư tế của Giao ước mới.   (Trích Bản Toát Yếu Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, bản dịch của HĐGM Việt Nam, 2011)                                

Học Hỏi Sống Đạo – Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

Hỏi: Chúa Giêsu bị kết án vì những lời buộc tội nào? Đáp: Một số thủ lãnh Israel đã kết án Chúa Giêsu chống lại Lề Luật, chống lại Ðền thờ Giêrusalem và đặc biệt chống lại niềm tin vào Thiên Chúa duy nhất, bởi vì Người tự tuyên bố mình là Con của Thiên Chúa. Chính vì thế họ đã nộp Người cho quan Philatô, để Người bị kết án tử hình.   Hỏi: Ðâu là thái độ của Chúa Giêsu đối với Lề luật Israel? Đáp: Chúa Giêsu không hủy bỏ Lề luật do Thiên Chúa trao ban cho ông Môsê trên núi Sinai, nhưng Người đã làm cho Lề luật nên trọn bằng cách đem lại cho Lề luật lời giải thích tối hậu. Người là Ðấng ban hành Lề luật của Thiên Chúa, Ðấng chu toàn Lề luật cách viên mãn. Ngoài ra, qua cái chết đền tội trong vai trò Người Tôi Trung, Người hiến dâng hy tế duy nhất có khả năng chuộc tất cả “tội lỗi người ta đã phạm trong thời Giao ước đầu tiên” (Hr 9,15).   Hỏi: Ðâu là thái độ của Chúa Giêsu đối với Ðền thờ Giêrusalem? Đáp: Chúa Giêsu bị kết án là có thái độ thù nghịch với Ðền thờ. Thực ra, Người đã tôn trọng Ðền thờ như là “nhà của Cha mình” (Ga 2,16). Chính tại đó Người đã giảng dạy một phần giáo huấn quan trọng của Người. Nhưng Người cũng báo trước Ðền thờ sẽ bị tàn phá, trong liên hệ với cái chết của Người. Người tự giới thiệu mình là nơi cư ngụ vĩnh viễn của Thiên Chúa giữa loài người.   Hỏi: Chúa Giêsu có chống lại niềm tin của Israel vào Thiên Chúa duy nhất và là Ðấng cứu độ hay không?   Đáp: Chúa Giêsu không bao giờ chống lại niềm tin vào Thiên Chúa duy nhất, cả khi Người hoàn tất công trình của Thiên Chúa cách trọn hảo, chu toàn các lời hứa về Ðấng Mêsia và đồng thời mạc khải Người ngang hàng với Thiên Chúa: đó là việc tha thứ các tội lỗi. Người mời gọi chúng ta phải tin vào Người và phải sám hối, giúp chúng ta nhận ra sự hiểu lầm bi thảm của Công nghị đã kết án Người đáng phải chết vì lý do phạm thượng.