Thánh Pontianô, Giáo Hoàng và Thánh Hippolytô, Linh Mục Tử Đạo – Kính ngày 13 tháng 8

Năm 230, khi thánh Pontianô lên kế vị ngai tòa thánh Phêrô thì Giáo Hội đang trải qua một cơn khủng hoảng phân tán do linh mục Hippolytô gây nên. Thánh Hippolytô là người nổi tiếng về môn Thánh Kinh và có những tư tưởng sâu sắc, nhưng ngài lại không muốn chấp nhận việc chọn lựa thầy sáu Callistô làm Giáo Hoàng (217). Từ đó ngài trở thành thủ lãnh một cộng đồng ly khai và tin rằng mình luôn giữ đúng truyền thống. Trong khi ấy, Ðức Callistô và các đấng kế vị đã ngả theo thời cuộc và nhượng bộ. Năm 235, hoàng đế Maximinô ra lệnh bách hại. Vì nghĩ rằng giáo hữu Rôma tuân phục hai Giám Mục, nên hoàng đế đã truyền lệnh bắt cả hai và kết án khổ sai. Ðể Giáo Hội không vắng bóng chủ chăn trong những hoàn cảnh khó khăn, Ðức Pontinô liền từ chức và Hippolytô cũng đã làm như vậy. Các ngài đều bị lưu đày sang Sardaigne và đã cùng nhau tuyên xưng đức tin. Khi cơn cấm đạo lắng chìm, Ðức Giáo Hoàng Fabianô (236-250) đã chuyển xác các ngài về Rôma. Chẳng bao lâu, mọi người đều quên rằng thánh Hippolytô trước đó đã là một kẻ lạc giáo, nhưng hơn thế nữa, còn nghĩ về ngài với tước vị tử đạo và tiến sĩ.                                                                                                      (Nhóm Châu Kiên Long, Ðà Lạt)  

Thánh Clara Ðồng Trinh (1194-1253) – Kính ngày 11 tháng 8

Ngài sinh ngày 16/7/1194 tại Assise miền Ombrie nước Ý, trong một gia đình quý phái. Chính thân mẫu đã lưu tâm dạy dỗ ngài ngay từ nhỏ, chẳng những bằng lời nói mà còn bằng gương sáng. Bà đã hun đúc cho ngài bằng tâm tình cầu nguyện, đức từ bỏ và tính nhẫn nhục. Lên 16 tuổi, ngài tránh xa tiếng ồn ào của đô thị đến ẩn mình trong một nhà thờ ở miền quê (1212). Chính nơi đây ngài đã gặp thánh Phanxicô Khó Khăn và được tận tình giúp đỡ trên đường tu đức. Ngài can đảm chống lại ngăn cản của gia đình. Cuối cùng ngài được đưa đến đền thờ thánh Ðamianô để lập Hội Các Chị Tận Hiến cho Thiên Chúa. Về đời sống thiêng liêng, ngài vẫn trực tiếp theo sự hướng dẫn của thánh Phanxicô. Ngài điều khiển tu hội cách ân cần và khôn ngoan, ngài qua đời ngày 11/8/1253 trước sự thương tiếc của mọi người. (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Gaetanô, Linh Mục (1480-1547) – Kính ngày 7 tháng 8

Thánh Gaetanô sinh năm 1480 tại Vivence nước Ý, thuộc gia đình quý phái mang tên là Thiena. Nhờ sự giáo dục chu đáo của người mẹ, ngay từ nhỏ ngài đã biết tận hiến cho Ðức Maria và siêng năng học tập các nhân đức. Ngài còn tỏ ra là một tâm hồn rất quảng đại, biết yêu thương đồng loại, nhất là kẻ bần cùng khốn khổ. Ngài học luật ở Padua. Nhờ trí thông minh và lòng đạo đức, ngài được Ðức Juliô II mời gọi vào làm trong Giáo Triều Rôma và sau đó được phong chức linh mục năm 1516. Ngài lập nhiều nhà thương miễn phí và trong khi bệnh dịch hoành hành, ngài vẫn cứ trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ðặc biệt ngài rất lưu tâm đến phần rỗi của kẻ khác, nên người ta có thói quen gắn cho ngài biệt hiệu là “Thợ săn các linh hồn”. Sống trong lúc kỷ luật Giáo Hội sa sút, ngài đã cố gắng tái lập lại bằng đời sống gương mẫu hoạt động tông đồ. Ngài lập hội các linh mục triều, sống tinh thần Phúc Âm đích thực, bán các tư sản, không cần giáo dân đảm bảo cho tương lai, chỉ nhận những của bố thí tự phát. Ngài đã đào tạo cho Giáo Hội nhiều cán bộ tài đức. Sau bốn ngày lâm bệnh, ngài trút hơi thở cuối cùng vào đầu tháng 8/1547 tại Naples trước sự chứng kiến của anh em trong dòng.

Thánh Gioan Vianney, Linh Mục (1786-1859) – Kính ngày 4 tháng 8

Thánh Gioan Vianney, Linh Mục (1786-1859) – Kính ngày 4 tháng 8 Thánh nhân sinh năm 1786 tại Dardilly thuộc địa phận Lyon, trong một gia đình nông dân đạo đức. Ngay từ nhỏ, ngài đã tỏ ra rất thánh thiện: 8 tuổi đi chăn chiên, ngài đã biết dạy các bạn quỳ gối và lần hạt trước ảnh Ðức Mẹ, biết suy gẫm những sự trên trời. Ngài có lòng yêu mến kẻ nghèo cách đặc biệt và tìm mọi phương thế để giúp họ. Vì không được thông minh nên ngài đã gặp phải không biết bao nhiêu trong vấn đề học vấn để tiến tới chức linh mục. Ngài chỉ biết cầu nguyện và trông cậy vào Chúa và chăm chỉ học thần học. Sau cùng, ngài thụ phong linh mục năm 1815. Năm 1818, ngài được bổ nhiệm làm cha sở họ Ars, một giáo xứ nhỏ bé thuộc miền Dombes. Nhờ lòng nhiệt thành việc dạy giáo lý, những kinh nguyện và bí tích Cáo Giải, ngài đã biến đổi giáo xứ đó thành một điểm sáng cho toàn thế giới và hằng năm đã thu hút biết bao nhiêu người kéo đến. Họ như những làn sóng không ngừng đổi mới tràn ngập đường phố và nhà thờ. Ðức Piô XII dịp năm thánh 1925 phong ngài lên bậc Hiển Thánh và đặt ngài làm bổn mạng các cha xứ. (Theo nhóm truyền giáo CKLĐL)  

Thánh Phêrô Chrysôlôgô, Giám Mục, TSHT (405-451) – Kính ngày 30/7

Thánh Phêrô, do tài hùng biện đặc biệt mà người ta ghép thêm cho ngài Chrysôlôgô để tỏ lòng ngưỡng mộ ngài. Ngài sinh tại Forum Cornelii nước Ý năm 405 trong một gia đình thế giá. Ngay từ nhỏ, ngài đã biết thực tập những việc đạo đức. Năm 433, ngài được chọn làm Tổng Giám Mục giáo khu Ravenne. Ngài cực lực lên án sự giả tạo của giáo dân: “Ai muốn vui chơi với ma quỷ, sẽ không bao giờ được dự phần với Ðức Kitô”. Ngài còn để lại nhiều tài liệu quý giá cho Giáo Hội, nhất là khoảng 180 bài giảng thuyết rất nổi tiếng của ngài vẫn còn lưu truyền tới ngày nay. Ðó là những bài huấn đức ngắn gọn, những bài cắt nghĩa thánh kinh và phụng vụ với một giọng điệu đơn sơ, hầu giúp mọi người biết sống theo Phúc Âm. Chúng ta sẽ không tìm thấy ở đó những từ ngữ văn chương của thánh Augustinô, những lý luận thần học của thánh Lêô, là những đấng sống đồng thời với ngài. Nhưng dân chúng từ quan đến dân đều thưởng thức được những lời nói đầy nhiệt huyết, những sự chỉ bảo thực tế. Chính ngài đã muốn giảng dạy cách hết sức đơn giản và dễ hiểu. Ngài thường nói: “Lời lẽ của tôi đã được chôn vùi với Ðức Kitô”. Sau cùng ngài về hưu dưỡng tại quê nhà để dọn mình chết lành. Ngày 02/12/451, ngài đã trút hơi thở cuối cùng trong Chúa như lòng mong ước.

Thánh Ignatiô Loyola, Linh Mục Sáng Lập Dòng (1493-1556) – Kính ngày 31 tháng 7

Thánh Ignatiô sinh khoảng năm 1493, tại Loyola miền Cantabria nước Tây Ban Nha, trong một gia đình quý phái. Ngài nhập ngũ và bị thương khi giao tranh với quân Pháp ở Pampelune. Trong lúc dưỡng bệnh, tình cờ ngài đã đọc những sách đạo đức và ngài cảm thấy một sức mạnh mãnh liệt phải bước theo Chúa. Trở lại Mont Serrat, ngài đã treo khí giới ở bàn thờ Ðức Mẹ, và bắt đầu thời kỳ tu tập (1523). Ngài sống nhịn nhục, nghèo khổ như một hành khất và viết rất nhiều sách thiêng liêng có giá trị. Năm 1534, tại đại học Balê, ngài tụ họp 9 người bạn cùng chí hướng thuộc các nước khác nhau và trên ngọn đồi Montmartre, ngài đã đặt nền móng đầu tiên của dòng Tên, với một nguyện ước là tìm vinh danh Chúa và cứu rỗi các linh hồn. Ngoài ba lời khấn thông thường, ngài còn thêm lời khấn hiến mình cho công cuộc truyền giáo theo ý hướng của Tòa Thánh (1540). Với một lòng nhiệt thành giảng dạy giáo lý kèm theo việc đạo đức, nước Chúa được mở rộng khắp nơi. Ngài từ trần năm 1556, hưởng thọ 63 tuổi. Suốt đời, ngài chỉ tìm vinh danh Chúa (Ad Majorem Deigloriam). Ðức Giáo Hoàng Phaolô V phong ngài lên bậc Chân Phước năm 1609. Mười bốn năm sau, Ðức Thánh Cha Urbanô VIII tôn phong ngài lên bậc Hiển Thánh và năm 1922, Ðức Piô XI phong ngài làm Ðấng Bảo Trợ những tuần tĩnh tâm.

Kinh Cầu Trong Cơn Dịch Bệnh CoronaVirus

KINH CẦU TRONG CƠN DỊCH BỆNH CORONAVIRUS TGM José H. Gemez Tổng Giám Mục Los Angeles soạn   Lạy Trinh Nữ rất thánh Guadalupe, Nữ Vương các Thiên Thần, và là Mẹ của nước Hoa Kỳ. Chúng con chạy đến cùng Mẹ như những người con yêu dấu. Xin Mẹ cầu cùng Con của Mẹ cho chúng con, như Mẹ đã làm trong tiệc cưới Cana. Lạy Mẹ mến yêu, chúng con cầu xin Mẹ, ban cho quê hương chúng con và thế giới, cho các gia đình, và mọi người thân yêu, được sự che chở của các thiên thần của Mẹ, để chúng con có thể thoát khỏi cơn dịch bệnh khủng khiếp này. Với những ai đau đớn vì bệnh tật, Mẹ cho họ được ơn chữa lành và được giải thoát. Xin nghe lời những ai yếu đuối và sợ hãi, lau những giọt nước mắt của họ, và giúp họ tìm lại được niềm tin. Trong lúc gian nan và thử thách này, Xin dạy chúng con trong Giáo Hội biết thương yêu nhau, nhẫn nại và cư xử tử tế với mọi người. Xin giúp chúng con mang bình an của Chúa Giêsu đến với đất nước và tâm hồn chúng con. Chúng con đến cùng Mẹ với lòng cậy trông, vì biết rằng Mẹ chính là người Mẹ thương xót của chúng con, sức khỏe của bệnh nhân, và căn nguyên của vui mừng. Xin gìn giữ chúng con trong vòng tay, và bao phủ chúng con dưới áo choàng che chở của Mẹ, giúp chúng con nhận biết và yêu mến Chúa Giêsu, Con Mẹ. Amen. Chuyển ngữ: TS Trần Mỹ Duyệt

Thánh Eusêbiô, Giám Mục (315-371) – Kính ngày 2 tháng 8

Thánh Eusêbiô là người Sarde miền Piémont phía Tây Bắc nước Ý. Ngay từ nhỏ, Eusêbiô đã lãnh nhận được nơi bà mẹ một lòng đạo đức sâu xa, một nền giáo dục vững chắc và sớm biểu lộ niềm yêu mến đức trinh khiết. Năm 344, Tòa Thánh đặt ngài làm Giám Mục giáo phận Verceil. Lúc ấy lạc thuyết Ariô được vua Constantinô tiếp tay nên lan tràn khắp nơi như một cơn giông bão tàn phá Giáo Hội. Vì cương quyết chống lại bè rối này nên ngài bị nhà vua đày ở Scythopolis năm 355. Tại đây ngài bị đói khát và bị hành hạ đủ cách, nhưng ngài luôn tỏ ra trung thành với giáo lý chân chính của Hội Thánh. Ngài thường liên lạc thư từ với các tín hữu để nâng đỡ đức tin của họ. Ngài phải chịu cảnh lưu đày cho mãi tới khi vua Constantinô băng hà mới được trả tự do và trở về địa phận. Sau những ngày dài thử thách, Chúa đã gọi ngài lãnh nhận triều thiên công phúc ngày 02/8/371 tại Verceil, hưởng thọ 56 tuổi. Giáo Hội đã kể ngài vào hàng các thánh tử đạo vì những lần bị lưu đày gian khổ để bênh vực thiên tính của Chúa Giêsu chống lại bè rối Ariô.

Thánh Henri II, Hoàng Ðế (937-1024) – Kính ngày 13 tháng 7

Henri sinh năm 937, còn có biệt hiệu là Pieux, làm công tước miền Bavière năm 995, vua nước Ðức năm 1007 và là hoàng đế Rôma năm 1014. Suốt đời ngài đã tận tụy với công việc mở mang Giáo Hội. Ngài đã lập Tòa Giám Mục Bamberg và dâng cúng vào đền thánh Phêrô cũng như tòa thánh Rôma rất nhiều sản nghiệp. Ngài đón tiếp Ðức Benoit VII khi bị lưu vong và giúp Ðức Giáo Hoàng chỉnh đốn lại Giáo Hội. Ngài đã từng chiến đấu chống lại những người Hy Lạp để bảo vệ đức tin Công Giáo, và chinh phục nhiều dân tộc khác vừa bằng lời cầu nguyện vừa bằng quân đội. Ngài đã đưa dân tộc Hung Gia Lợi về cùng Chúa qua cuộc hôn nhân giữa em ngàivới hoàng đế Etienne (996). Có thể nói ngài luôn lo lắng vãn hồi trật tự trong đế quốc, cải tiến đời sống dân chúng về tinh thần cũng như vật chất. Ngày 24/8/1024, ngài bị kiệt sức rồi ngã bệnh và trút hơi thở cuối cùng, hưởng thọ 77 tuổi. Xác ngài được mai táng tại nhà thờ chánh tòa Bamberg do chính ngài đã xây cất dâng kính Ðức Maria và thánh Phêrô. Ðức Giáo Hoàng Eugêniô III đã tôn ngài lên bậc Hiển Thánh năm 1146 vì sự thánh thiện và uy thế thanh liêm chính trực của ngài. (Theo Nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Tôn Maria Zacaria, Linh Mục Lập Dòng (1509-1539) – Kính ngày 4 tháng 7

Tôn Maria Zacaria chào đời tại Crémore trong một gia đình quyền quý, năm 1509. Ngài được mọi người yêu mến ngay từ thuở nhỏ vì đức trong sạch và lòng bác ái đối với người nghèo khổ. Dù đường học vấn đang tươi sáng, nhưng ngài lại có ý hiến dâng mình cho Chúa. Bởi đó, ngài đã chăm chú trau dồi các kiến thức thánh. Sau khi chịu chức linh mục, ngài cùng với Bartôlômeô Ferrariô và Giacôbê Morigia lập hội Linh Mục Triều (1533) gọi là Hội Thánh Phaolô và nhóm nữ tu thiên thần (1535), sống theo tinh thần huynh đệ Phúc Âm. Với tinh thần ấy, ngài chu toàn phận vụ và làm việc tông đồ chống lại ảnh hưởng của bè rối Luther.Ngài đã hăng say và mộ mến phép Thánh Thể cùng cổ vũ lòng sùng kính qua việc chầu phép lành. Vì quá hăng say với nhiệm vụ, ngài ngã bệnh rồi an nghỉ trong Chúa ngày 05/7/1539 tại Crémore, hưởng thọ 30 tuổi. Ðức Giáo Hoàng Lêô XIII đã đặt ngài vào hàng các vị Hiển Thánh của Giáo Hội năm 1897.