Vô Tâm Là Vấn Nạn Đương Thời

– Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long                       Câu chuyện Phúa Âm tuần này nói về Ladarô đói khổ và nhà phú hộ vô tâm. Điều này cho thấy sự đói nghèo, bất bình đẳng xã hội, và thờ ơ lạnh cảm là một thực trạng xã hội mà Chúa Giêsu đang phải đối diện và đấu tranh thay đổi. Hai tầng lớp giàu nghèo luôn hiện diện trong bất cứ mọi xã hội và thời đại con người. Với đại dịch và chiến tranh ở Ukraina đang còn hoành hành, sự nghèo đói đang càng trở nên trầm trọng. Dựa trên trang mạng của Tổ Chức Lương Thực và Nông Nghiệp Liên Hợp Quốc (Food and Agriculture Organization of the United Nations), nạn đói đang tác động giữa 702-828 triệu người trong năm 2021 (<2.5% Bắc Mỹ, 9.1% Á Châu, 5.8% Châu Đại Dương, 20.2% Châu Phi, 8.6% Châu Mỹ Latin-Caribean).  Riêng ở Hoa Kỳ, nạn lạm phát cũng đang là một áp lực vô hình khiến cuộc sống ngày càng khó khan hơn. Nếu ở đây mà còn gặp khó khăn, thì cuộc sống ở các quốc gia khác chắc chắn khốn đốn hơn nhiều. Có thể nói người dân ở các những nước giàu giống như người phú hộ vô tâm trước cảnh lầm thang khốn khổ của người nghèo. Thật khó hiểu mỗi khi thấy cảnh đồ ăn thừa dư bị vứt vào thùng rác hay đồ ăn chất đầy ắp tủ lạnh cho đến khi hết hạn rồi đem vất bỏ. Hầu như những thùng rác ở các nhà hàng luôn chứa đầy các thức ăn bị lãng phí trong khi đó những người ở các nước nghèo không có để ăn. Nếu mỗi công dân ở các nước giàu biết nghĩ đến, biết sang sẻ, hay biết sống tiết kiệm lại thì có lẽ trái đất và tài nguyên thiên nhiên sẽ bớt hoang phí rất nhiều. Sự hoang phí và thờ ở trước cảnh đói nghèo của kẻ khác vẫn luôn là vấn nạn từ thời xưa đến bây giờ. Đây không chỉ là vấn đề đạo đức lương tâm cá nhân mà còn là vấn đề của công bằng và bác ái xã hội mang tính tập thể. Qua Phúc Âm tuần này, mỗi người chúng ta nên xét lại lối sống của mình xem chúng ta có còn đồng cảm với những anh chị em Ladarô bất hạnh hơn mình không. Xin gợi ý việc đầu tiên chúng ta có thể làm là đừng lãng phí đồ ăn và chịu khó hãm mình để chia sẻ với những người bất hạnh chung quanh.

Thờ Đâu Thì Hướng Đó

  – Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn LongQuản lý tài chánh là một trong những vấn đề khó khăn nhất khi quản lý một giáo xứ vì đa số giáo dân thường dùng tiền mặt như xin lễ, tiền giỏ, đóng tiền học giáo lý, tiền mua nến hay tiền xin giấy chứng nhận v.v. Tiền bạc có một lực hút vô hình và nó dễ làm siêu lòng người theo thời gian khi sự chú ý quan tâm bị thả lỏng. Trong thực tế, nhiều giáo xứ bị ăn cắp tiền rất nhiều năm này qua tháng nọ. Rất buồn khi biết đó là sự thật, nhưng dẫu sao thì ai cũng là con người. Một trong nhóm mười hai do Chúa chọn còn có Giuđa huống chi chúng ta ngày nay. Bởi thế, giáo xứ nào mà có được những nhân viên trung tín và trung thực thì quả là sự chúc lành và là điều may mắn.Trong Phúc Âm tuần này, Chúa Giêsu nhấn mạnh sự trung tín không làm tôi hai chủ giữa Thiên Chúa và tiền bạc. Đây quả là một thử thách đầy cam go trong đời sống đức tin ở bất cứ nơi đâu Việt Nam lẫn Hoa Kỳ. Ở xứ sở này, nhiều người mang tiếng là chủ, nhưng đa số là chủ nợ và làm tôi cho công việc. Biết là tiền không mua được hạnh phúc, nhưng không có tiền cũng rất khó giữ được hạnh phúc. Bận bịu công việc thường là một trong những lý do chính mà nhiều người dùng để bào chữa cho việc không đến nhà thờ. Tại sao có giờ đi  giải trí xem các chương trình ca nhạc dài thâu đêm mà lại không có giờ tham dự thánh lễ? Thật ra lòng mình đã không muốn đến nhà thờ thì tất cả chỉ là lý do bào chữa. Ngược lại, dù bận cách mấy mà lòng khao khát Chúa thì vẫn có cách và có giờ đến thờ phượng Chúa. Trên nguyên tắc, đến nhà thờ cũng chỉ là một cử chỉ hành động đi đứng, nhưng có vẫn còn hơn không. Đến nhà thờ mà lòng trí không muốn thì cũng chỉ thêm nặng nề. Chúng ta thờ phượng ai thì lòng trí thường hướng về đó. 

Niềm Vui Tìm Lại Được

– Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn LongBạn có bao giờ gặp tình huống đi tìm cái mình cần mà mình không tìm ra trong lúc rất cần, đến khi xong việc thì cái mình cần lại hiện ra trước mắt không? Cảm giác của bạn sau khi tìm được nó như thế nào? Có thể không vui cho lắm vì nó không còn quan trọng như lúc đó. Nhưng nếu, đó là viên hột xoàn to hay một cọc tiền dày mà bạn tìm lại được thì sao? Đối với tôi, ô vui cực kỳ! Tuy nhiên, chuyện đó chưa bao giờ xảy ra trong đời. Điểm chính của Tin Mừng tuần này là niềm vui tìm lại được những gì đã mất.     Bạn có đồng ý là con người đang ngày càng mất niềm tin vào Thiên Chúa không? Cuộc sống có vẻ u ám và tiêu cực hơn trước không? Chúng ta không thể chối cãi là nạn dịch, lạm phát, và đảng phái chính trị đang làm cho cuộc sống càng thêm chán nản… Những tệ nạn xã hội ngày càng tràn lan đang phản ánh phần nào tâm lý và tư duy con người không còn kính sợ Thiên Chúa nữa. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân gây ra những bất ổn nội tâm trong con người và trong xã hội. Một khi con người không còn kính sợ Thiên Chúa hay chẳng còn tin có đời sau nữa thì kẻ mạnh thường tự phong cho họ là thượng đế hiếp đáp kẻ yếu. Lương tâm đạo đức không còn nhạy bén nữa thì dĩ nhiên họ dễ nảy sanh ra ý tưởng và lý luận: mục đích bào chữa cho hành động (e.g., ăn cướp người giàu để nuôi thân hay giúp người nghèo được cho là hợp lý). Những vụ cướp phá rồi lừa lọc là những bằng chứng cho thấy lối lý luận vô luân này. Với cái lý luận này, con người đang đi quá xa rồi. Con người sẽ chỉ kiếm lại được sự bình an trong tâm hồn khi biết quay đầu và thật lòng hối cải, biết kính sợ Thiên Chúa, biết xấu hổ với những gì mình đã làm, và biết tận dụng tối đa lòng thương xót của Ngài. Tin Mừng cũng đang cho thấy là Thiên Chúa luôn ước ao điều đó. Ngài ước ao những tâm hồn bị thất lạc tìm ra được đường hướng quay trở về với chân lý của Ngài. Để xét nghiệm niềm vui của kẻ đã từng bị thất lạc và tìm lại được với Chúa, bạn nên tìm gặp những anh chị em đã từng sống trong tù hay trong nghiện ngập. Những câu chuyện và niềm vui trên khuôn mặt họ sẽ cho bạn thấy rõ hơn về niềm vui của kẻ biết đường về. Nếu cá nhân họ vui một, thì bạn nghĩ gia đình hay bố mẹ họ sẽ vui bao nhiêu? Hơn thế nữa, Thiên Chúa sẽ vui bao nhiêu? 

Tò Mò

  – ĐÔ. Phaolô Phan Văn Hiền                   Từ xưa đến này, tò mò hay là tính thích tìm hiểu gắn liền với bản tính con người. Nhờ có tính tò mò này mà văn minh nhân loại được thành hình và ngày càng phát triển. Thật vậy, đứng trước những hiện tượng thiên nhiên hoặc khi phải đương đầu với những nhu cầu của cuộc sống, con người thường đặt câu hỏi về nguồn gốc, mục đích… và rồi tự tìm cách trả lời. Những câu hỏi bình dân như “Tại sao mưa? Bão từ đâu đến? Làm sao săn bắt chim trời, cá biển? Làm sao có lửa để nấu ăn và sưởi ấm?…”  là những khởi đầu cho óc tò mò và sáng tạo của con người. Tính tò mò đồng thời cũng giúp con người hiểu nhau, tôn trọng nhau và thông cảm nhau hơn. Tuy nhiên, tính tò mò này cũng có thể mang lại những hậu quả tai hại, nhiều khi làm tan vỡ tương quan tình cảm gắn bó giữa những người thân, bạn bè, hay đối tượng làm ăn, nếu sử dụng theo ý hướng xấu.   (tiếp theo trang 1) Bài Tin Mừng hôm nay của Thánh Luca thuật lại câu chuyện Chúa Giê su vào dự tiệc tại nhà một người Biệt Phái quyền thế. Ông ta cũng mời rất nhiều người thân thích, đồng nghiệp, bạn bè làm ăn trong giới thượng lưu quý tộc của mình và tất cả đều đến dự tiệc, chỉ vì tò mò muốn gặp Đức Giê-su thành Nazareth, một nhân vật mới nổi tiếng và đang lôi cuốn mọi người khắp nơi.  Được mời lần này, họ cảm thấy rất phấn khích vì muốn tận mắt thấy Đức Giê-su bằng xương bằng thịt, muốn chứng kiến cách hành xử của Ngài, và nhất là muôn nghe tận tai lời Ngài nói ra. Họ tự hỏi Đức Giê-su này có gì đặc biệt mà thiên hạ lại chạy theo như chưa từng thấy trước đây, và điều này có ảnh hưởng đến tiếng tăm và quyền lợi của họ không. Vì thế, họ càng để ý quan sát Ngài một cách kỹ lưỡng hơn. Không một cử chỉ, một lời nói nào của Ngài lọt ra khỏi tầm kiểm soát của họ. Mục đích của sự quan sát này là để đánh giá con người của Ngài, và nếu cần sẽ bôi nhọ, vu khống Ngài như một cách để bảo vệ giai cấp và lối sống của mình. Thật không may cách sống khoe khoang, háo danh của họ lần này lại rơi vào tầm ngắm của Đức Giê-su. Tới dự tiệc, họ tìm chỗ ngồi danh dự vì nghĩ rằng mình xứng đáng được vinh dự đó. Và điều này đã trở thành đề tài Đức Giê-su nhắm tới. Ngài khuyên họ hãy sống khiêm tốn, vì khiêm tốn giúp mình tự nhận ra giá trị đích thực của mình, và nhất là giúp mình tin tưởng vào Thiên Chúa, Đấng thông ban mọi sự tốt lành cho con người. Nói cách khác, với khiêm tốn họ mới có thể nhận ra khuôn mặt thật của Đức Giê-su, Đấng “hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”, và từ đó thay đổi cuộc sồng để tìm gặp ơn cứu độ. Như vậy, tò mò không thật sự là hoàn toàn xấu. Trong đời sống thiêng liêng, tò mò có thể đem lại những hậu quả tốt lành, nếu chúng ta biết sử dụng nó để nhận ra sự thật về mình và về người khác, nhờ đó chúng ta không còn tự kiêu, phách lối về mình, và không phán đoán về người khác một cách bất công, sai sự thật, nhằm hạ thấp hay bôi nhọ danh dự của người khác. Đó chính là bản chất của khiêm nhường mà Chúa muốn nhắc nhỡ chúng ta trong Tin Mừng hôm nay. Nhưng thế nào là khiêm nhường thật? Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận chia sẻ: Khi con tự hạ mình, chưa hẳn con khiêm nhượng. Khi người ta hạ con, chưa hẳn con khiêm nhượng. Khi người ta hạ con, mà con vui lòng chấp nhận vì Chúa, lúc ấy con khiêm nhượng thật. (ĐHV 509)

“Yêu Ngọt hay Yêu Ngặt” (Sweet Love or Tough Love)

– Lm. Kim-ĐăngCó một video của nhóm Sống Cao Thượng với tựa đề “Yêu Ngọt Hay Yêu Ngặt”, (dịch ra chữ từ tiếng Anh là “Sweet Love or Tough Love”).  Video clip này có thể giúp chúng ta hiểu được lời của Chúa dạy chúng ta trong tuần thứ XXI quanh năm này.   Hình ảnh của việc “Yêu Ngọt”, là hình ảnh của một em bé, khi chúng ta cho một cây kem mắt cháu sáng lên, cười tươi, và cháu ăn ngon lành! Nhưng nếu cha mẹ mà khôn ngoan, thì không phải lúc nào cũng cho con ăn kem.  Ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, bất cứ lúc nào cũng cho ăn kem thì sẽ làm hại sức khỏe của cháu. Bởi thế mà phải tập cho các cháu ăn cả rau, thịt cá và cả trái cây nữa thì các cháu mới lành mạnh được. Khi chúng ta bắt đầu tập cho cháu ăn rau, ăn cá, ăn thịt, thì có nhiều cháu không thích đâu, có khi còn khóc, dãy dụa, gào thét, không chịu ăn, mà chỉ đòi ăn kem. Nhưng mà cha mẹ khôn ngoan, thì không thể chiều con cái mãi được. Cho dù cháu có khóc, có gì đi chăng nữa thì cũng phải tập cho các cháu ăn nhiều món khác để cho con cái được khỏe mạnh, trưởng thành sau này. Vì vậy, khi mà chúng ta cho các cháu bé cây kem mà cháu tỏ vẻ tươi tỉnh, cảm ơn mình, hình ảnh đó diễn tả cái “Yêu Ngọt”. Yêu mà yêu cách ngọt ngào.  Còn khi chúng ta tập cho các cháu những điều tốt khác nữa, mà các cháu không chịu, nhưng chúng ta cứ vẫn tập cho bằng được, thì đó là ý nghĩa của “Yêu Ngặt” (Tough Love). Trong truyện cổ tích Việt Nam, truyện về Lưu Bình – Dương Lễ đã nói lên cái ý nghĩa giữa bạn bè với nhau cũng có lúc nên xử một cách “Yêu Ngặt” chứ không phải “Yêu Ngọt”, để có thể giúp nhau nên người. Điều đó giúp chúng ta suy gẫm vào Lời Chúa hôm nay. Bài đọc I, trích từ sách Tiên Tri Isaia (66:18 trở đi) nói lên một hình ảnh rất ngọt ngào về tình thương của Chúa với dân thánh của Chúa và với tất cả mọi dân tộc. Chúa nói là sẽ tập họp tất cả mọi dân tộc mọi ngôn ngữ lại, rồi họ sẽ đến để thấy được vinh quang của Chúa, rồi họ được những ơn này, ơn kia. Họ từ khắp các nơi đến bằng ngựa, bằng xe, bằng võng cáng, bằng lừa, lạc đà để về Núi Thánh của Chúa là Jerusalem. Và tất cả trong họ được những ơn lành của Thiên Chúa bằng cách này hay cách khác. Đó là hình ảnh ngọt ngào của tình thương của Chúa đối với dân Thánh của Ngài và cả các dân tộc khác. Tuy nhiên đến bài đọc II, thì chúng ta lại thấy cái nét khác về tình yêu của Thiên Chúa, đó là “Yêu Ngặt”. Vì bài trích thư gởi cho người Do Thái (12:5 trở đi) nói là, Chúa thương ai thì Chúa mới sửa dạy kẻ ấy, mà Ngài có nhận ai là con cái thì Ngài mới cho roi cho vọt.  Chính các bản gốc và bản dịch vẫn dùng chữ cho roi cho vọt giống y như câu ca dao của Việt Nam chúng ta nói là “Thương Con Cho Roi Cho Vọt; Ghét Con Cho Ngọt Cho Bùi”. Vì những điều mà Chúa kỷ luật chúng ta, Chúa răn dạy chúng ta, Chúa sửa phạt chúng ta, có khi Chúa đánh đòn chúng ta một chút, chỉ là để chúng ta giật mình mà không phạm sai trái, để tránh khỏi những đổ vỡ lớn trong cuộc đời của mình. Thư gởi cho người Do Thái nói rất là rõ ràng: “Vì cái tình yêu mà “Yêu Ngặt” này của Chúa, anh em hãy kiên trì để cho Thiên Chúa sửa dạy. Đó là cách của Ngài đối xử với anh em như những người con”. Thật vậy, có con cái nào mà cha mẹ không có sửa dạy bao giờ? Và đó là hình ảnh “Yêu Ngặt” mà chúng ta thấy được ở Chúa trong bài đọc II hôm nay. Rồi trong bài Phúc Âm trích từ Phúc Âm theo Thánh Lu-ca (13:22 trở đi) thì Chúa GiêSu cũng nhắc lại hình ảnh về sự “Yêu Ngặt” (Tough Love) rất rõ ràng là: “anh em hãy phấn đấu để qua được cửa hẹp, hãy đi qua cửa hẹp mà vào, vì có nhiều người tìm cách vào mà không thể được”. Để Chúa phải sửa phạt trực tiếp, thì lúc đó đau khổ lắm. Vậy khi chúng ta tự kỷ luật chính mình, là chúng ta đã hiểu được ý nghĩa “Yêu Ngặt” của Chúa. Khi mà chúng ta tự kỷ luật mình như vậy, là khi chúng ta đang sinh hoạt theo cái “Yêu Ngặt”; là chúng ta đang đi theo đường hẹp mà vào. Đó là điều Chúa chỉ dạy và khuyến khích. Còn những ai chỉ muốn chiều chuộng chính mình, lúc nào cũng muốn dễ dãi, thoải mái, lúc nào cũng muốn ích kỷ vơ vào cho mình, thì không xứng đáng với Nước Trời. Có những lúc ta thấy tình yêu của Chúa cho chúng ta thật ngọt ngào. Ngài chăm sóc chúng ta từng li từng tí, và ban tất cả những ơn lành cần thiết. Nhưng mặt khác, với tình “Yêu Ngặt” của Chúa, Chúa cũng muốn áp dụng nó cho chúng ta. Mà nếu chúng ta tự áp dụng cho chính mình bằng cách dấn thân; bằng cách hy sinh một chút, thì như vậy, cái phần Chúa phải sửa phạt của chúng ta thì tự nhiên nó sẽ nhẹ đi. Đó là cách thức của chúng ta đáp lại tình yêu … [Read more…]

Cầu Nguyện

– Lm. F.X. Bùi Ngọc TỷCó một thương gia bước vào nhà thờ. Ông đang cần gấp 1 triệu đô la để ký kết một thương vụ. Ông quỳ trước bàn thờ, bên cạnh lại có một người đang cầu nguyện. Người này xin Chúa giúp, vì đang cần 100 đô la để trả nợ. Nghe thấy vậy, vị thương gia bèn đưa cho người đó 100 đô la. Ông này mừng rỡ, cám ơn rồi ra về. Sau đó vị thương gia nói với Chúa: “Lạy Chúa, bây giờ không còn ai quấy rầy nữa, xin Chúa nghe con trình bày mối làm ăn này rất có lợi…”   Thương gia mà cũng cầu nguyện! Nhưng lời cầu nguyện của ông ta sặc mùi tiền. Có nhiều người cầu nguyện theo kiểu vị thương gia này. Thí dụ: “Lạy Chúa, xin cho con trúng số, con hứa sẽ bố thí cho kẻ nghèo…” Nghe như chuyện mua bán. Thái độ đó hoàn toàn sai lầm. Đức Giêsu hôm nay dạy chúng ta cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha. Ngài còn giải thích thêm bằng hai dụ ngôn nói về sự kiên trì khi cầu nguyện. Trong bài đọc Cựu Ước, chúng ta cũng học được cách cầu nguyện của ông Môsê cho dân thành Sôđôma. Bằng kinh Lạy Cha, Đức Giêsu dạy chúng ta phải có tâm tình Tin Cậy Mến của người con đối với Chúa là Cha: “Lạy Cha chúng con ở trên trời.” Là con thì phải tin tưởng nơi Cha. Thiên Chúa là Đấng toàn năng, toàn tri, toàn thiện. Ngài là nền tảng của sự công chính, thánh thiện, tốt lành. Là con, chúng ta phải nguyện cho Ý Cha được thực hiện, Nước Cha trị đến, Danh Cha cả sáng. Nếu không có nền tảng vững chắc đó, tất cả những gì chúng ta xây dựng cho đời mình chỉ như nhà xây trên cát. Chúa cũng là người Cha hằng thương yêu con cái mình. Người sẽ ban cho ta những gì tốt đẹp nhất. Người cũng không chấp nhất với những lầm lỗi của chúng ta, nếu chúng ta thật lòng ăn năn và quyết tâm chừa cải. Tuy nhiên, chúng ta có thật lòng ăn năn không? Chúng ta có thật sự tin tưởng cậy trông và yêu mến Cha không? Nhiều khi Chúa từ chối hoặc làm ngơ trước điều ta cầu xin, vì Người muốn cho ta thời gian để suy nghĩ lại và thanh lọc trái tim của mình. Dùng những lời cầu nguyện của các thánh, nhất là những lời trong Kinh Thánh, lòng chúng ta sẽ thắm đuợm tâm tình tin cậy mến. Gia tài thánh thiện này sẽ uốn nắn và cải hóa lòng ta. Nhờ năng đắm mình trong những tâm tình đó, chúng ta sẽ trở nên giống Chúa Kitô và sẽ nên một với Cha, vì “Cha Ta và Ta là một.”

Bác Ái Trong Sự Thật

 – Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long Mỗi khi mừng lễ Chúa Ba Ngôi, số ba—Cha, Con, và Thánh Thần—dễ liên tưởng chúng ta đến cụm ba của gia đình nhân loại—cha, mẹ, và con cái. Cách vận hành của ba Ngôi Thiên Chúa được đặt trên cơ sở hy sinh và vô vị lợi bản thân. Cũng cùng một ý nghĩa nào đó, mô hình gia đình cũng phản ánh hình ảnh Chúa ba ngôi khi người chồng cho đi tuyệt đối, người vợ đón nhận, và từ đó nảy sanh hoa trái tình yêu là con cái có cả hai nhiễm sắc thể (chromosomes) của cha và mẹ. Gần đây trang mạng Statista chuyên về các thống kê, bao gồm thống kê gia đình cho thấy con số ly dị có đà giảm từ 1980, nhưng đồng thời con số lập gia đình cũng có chiều hướng đi xuống. Điều gây chú ý ở đây là cái nhìn đạo đức của người Hoa Kỳ về ly dị: 79% coi ly dị có thể chấp được, 17% chống, và 4% tùy thuộc hoàn cảnh (Statista Research Department, 2021). Là người bình thường, chẳng ai muốn cưới hỏi và tính chuyện ly dị cùng lúc. Một khi bước vào hôn nhân rồi, đa số ai cũng có cùng một cảm giác bị mắc nghẹn quả táo như Ađam. Hôn nhân cực kỳ phức tạp bởi vì nó vừa là một nghệ thuật san bằng những khác biệt của nhau vừa là cuộc phiêu lưu đi tìm những tương đồng. Những tạp chí học giả và khoa học có đưa ra nhiều bài viết quan tâm đến hạnh phúc hôn nhân, một khái niệm được dựa trên nhiều yếu tố như tâm lý, giáo dục, tuổi tác, kinh tế xã hội, và tâm linh (Ziaee et al., 2014). Bên cạnh những yếu tố vừa kể trên, các tác giả cũng cho thấy sự thỏa mãn ân ái hay tình dục cũng là một yếu tố tối quan trọng liên quan đến hạnh phúc hôn nhân. Chuyện quan hệ thân mật vợ chồng có thể là một trong những đề tài rất tế nhị và nhạy cảm đối với nhiều gia đình gốc Á đông và Trung Đông. Trên thực tế, thần học thân xác (Theology of the Body) của thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II nhấn mạnh tầm quan trọng của thân xác hữu hình giúp chúng ta khám phá và nhận ra tình yêu siêu hình liên kết với Thiên Chúa. Thông điệp Deus caritas est của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI sau này đào sâu hơn về mối tương quan giữa tình yêu vô vị lợi agape và tình dục eros. Cả hai đều đóng vai trò quan trọng trong hôn nhân, nhưng hơn bao giờ hết vợ chồng cần phải có chung tâm tình bác ái và tôn trọng nhau. Nếu tình yêu lẫn tình dục có pha tí ép buộc hay gượng ép, thì việc áp đặt đó không chỉ là thiếu bác ái xét về mặt tâm linh mà còn gây ra những tác động tiêu cực lâu dài sau này xét về mặt tâm lý. Bởi thế, lễ Chúa Ba Ngôi cũng nhắc nhớ chúng ta về một tình yêu cho đi vì người khác không đòi hỏi cho bản thân. Chính tình yêu vô vị lợi luôn là yếu tố gắn kết ba ngôi nên một vì bản chất của Thiên Chúa là tình yêu. Dưới ánh sáng Tin Mừng hôm nay, chúng ta cùng suy gẫm về mối tương quan giữa sự tôn trọng và bác ái. Bác ái trong sự thật phải luôn đi kèm với tôn trọng.

Suy Niệm – Chúa Nhật 6 Phục Sinh – Năm C – Ngày 22 Tháng 5 – Daily Mass TV Thánh Lễ Online

Suy Niệm: Một con người tài ba lỗi lạc như Napoléon mà cũng phải thốt lên: “Cách giữ lời hứa tốt nhất là đừng bao giờ hứa.” Có lẽ hơn ai hết ông cảm nghiệm được sâu xa tính cách bất toàn, hay thay đổi của con người chúng ta. Quả thực, nhiều khi chúng ta hứa mà không thực hiện điều mình đã hứa. Chúa Giê-su hứa với các môn đệ một lời hứa thật độc đáo: “Thầy ban cho anh em bình an của Thầy không như thế gian ban tặng.” Đối với Chúa, giữa lời hứa với hiện thực không có khoảng cách. Đó mới là sự bình an đích thực, sự bình an trong tâm hồn của người đặt niềm tin sâu xa vào Thiên Chúa, sự bình an chúng ta có thể thấy nơi những ai “yêu mến và giữ lời của Thiên Chúa.” Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần, Đấng Thánh hóa xin đổ tràn tâm hồn con gia đình con bình an của Chúa để chúng con có thể đem chia sẻ bình an ấy cho anh em con nữa. Chúa Nhật 6 Phục Sinh – Năm C  BÀI ĐỌC I:  Cv 15, 1-2. 22-29  “Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: “Nếu anh em không chịu cắt bì theo luật Môsê, thì không được cứu độ”. Do đó, Phaolô và Barnaba đã tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này. Bấy giờ các Tông đồ, kỳ lão, cùng toàn thể Hội thánh chấp thuận chọn ít người trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển bức thơ viết như sau: “Anh em Tông đồ và kỳ lão chúng tôi kính chào các anh em thuộc dân ngoại ở Antiôkia, Syria và Cilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy người trong chúng tôi đã đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, vì thế chúng tôi họp lại, đồng ý chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh em yêu quý của chúng tôi, tức là những người đã liều mạng sống mình vì danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Vậy chúng tôi đã sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hãy kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ mình khỏi các điều đó là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an”. Đó là lời Chúa. ĐÁP CA:  Tv 66, 2-3. 5-6 và 8  Đáp: Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài  (c. 4). Hoặc đọc:  Alleluia. 1) Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin chiếu giãi trên chúng con ánh sáng tôn nhan Chúa, để trên địa cầu người ta nhìn biết đường lối của Ngài, cho chư dân thiên hạ được biết rõ ơn Ngài cứu độ.     –  Đáp. 2)   Các dân tộc hãy vui mừng hoan hỉ, vì Ngài công bình cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu.     –  Đáp. 3)   Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài! Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, và cho khắp cùng bờ cõi trái đất kính sợ Ngài.     –  Đáp. BÀI ĐỌC II:  Kh 21, 10-14. 22-23  “Người chỉ cho tôi thấy thành thánh do Thiên Chúa từ trời gởi xuống”. Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan. Thiên Thần đem tôi lên một núi cao chót vót khi tôi ngất trí, và chỉ cho tôi thấy thành thánh Giêrusalem từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa. Ánh sáng của nó toả ra như đá quý, giống như ngọc thạch, óng ánh tựa pha lê. Thành có tường lũy cao lớn, trổ mười hai cổng, trên các cổng có mười hai thiên thần, và có khắc tên mười hai chi họ con cái Israel. Phía đông có ba cổng, phía bắc có ba cổng, Phía nam có ba cổng, và phía tây có ba cổng. Tường thành xây trên mười hai móng có khắc tên mười hai tông đồ của Con Chiên. Còn đền thờ, tôi không thấy có trong thành, vì Thiên Chúa toàn năng và Con Chiên là đền thờ của thành. Thành không cần mặt trời, mặt trăng chiếu soi: vì đã có vinh quang Thiên Chúa chiếu sáng nó, và đèn của nó chính là Con Chiên.  Đó là lời Chúa. ALLELUIA:  Ga 14, 23 Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia. PHÚC ÂM:  Ga 14, 23-29  “Thánh Thần sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời các … [Read more…]

Xa Mà Gần Gần Mà Xa  

– Lm. Maria Giuse Nguyễn Tuấn LongCâu chuyện người con hoang đàng trong Phúc Âm của Luca (năm C) là một trong những câu chuyện xúc tích nhất Chúa Giêsu đã dùng để miêu tả tình thương và lòng thương xót của Thiên Chúa đối với con người. Ba nhân vật chính—người cha và hai anh em—phản ánh rất sắc nét về bản tính và tâm lý của mỗi người chúng ta thường ngày. Tình thương của cha mẹ dành cho con cái là vô biên. Ngược lại, con cái thường có thái độ ngông cuồng, vô ơn, bất hiếu, và thờ ơ trước tình thương và sự quan tâm của cha mẹ. Tuy nhiên xét theo chiều kích tâm lý, đó là chuyện bình thường vì ai rồi cũng phải lớn lên theo thời gian và trải qua nhiều kinh nghiệm mới từ từ nghiệm ra được tình thương. Hình ảnh và thái độ của hai anh em phần nào liên tưởng chúng ta đến tầm quan trọng của kinh nghiệm trong đời sống đức tin. Sống đạo mà không có những kinh nghiệm thực tiễn thì nó cũng là một mớ kiến thức dựa trên lý thuyết và giáo điều. Kinh nghiệm sống cho dù là tốt hay xấu luôn cần thiết cho niềm tin, nhưng nó cũng là một cảm nghiệm dằn vặt nghiệt ngã: một là bỏ hai là tin. Kẻ nào mạnh lòng tin sẽ trở về. Càng thực tâm ăn năn xám hối kẻ ấy càng nghiệm xâu hơn về tình thương của Thiên Chúa. Dưới đây là đôi nét về thái độ của hai anh em giúp chúng ta tự xét mình: Người anh                               Người em– Giận dữ kể công                   – Hồi tâm nghĩ lại– Tự cho mình tốt hơn             – Xấu hổ bản thân với                                                 những gì đã làm– So sánh với người em           – Chấp nhận ngang như                                                 người làm– Bất mãn không vào nhà        – Hy vọng quay trở về– Gần cha nhưng xa lòng        – Xa cha nhưng vẫn tin                                                 vào hy vọng– Chưa vấp ngã nên                 – Vấp ngã dẫn đến cảm thiếu thông cảm                      nghiệm tình thương Suốt bao năm nay chúng ta sống đạo, vậy chúng ta đang đồng hành với Chúa bằng thái độ của người anh hay người em? Nếu là người anh, thì chúng ta nên làm gì để cảm nghiệm sâu xa về tình thương Thiên Chúa? Nếu là người em, thì chúng ta nên làm gì để truyền đạt cảm nghiệm hồng ân đó?   

Ăn Năn và Sự Kiên Nhẫn của Thiên Chúa

– Lm. Maria Giuse Nguyễn Tuấn LongTrong phần đầu Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến sự ăn năn sám hối là điều kiện chính yếu để thoải khỏi hệ lụy diệt vong. Trong phần hai, Ngài hướng chúng ta đến lòng nhẫn nại của Thiên Chúa để đối chiếu với sự ăn năn con người. Hai điểm này được coi như là một giao thông hai chiều: Thiên Chúa kiên nhẫn với con người thì ngược lại con người phải biết ăn năn sám hối.   Một khi nói đến tình yêu thương của Thiên Chúa, chẳng có ngôn ngữ loài người nào đủ để diễn tả trọn vẹn tình yêu ấy. Tuy nhiên, tình yêu thương giữa cha mẹ và con cái có thể phần nào giúp chúng ta liên tưởng đến tình yêu của Thiên Chúa. Trước khi sanh con cái, hầu như ai cũng coi thường hay chưa hiểu thấu nỗi lòng của cha mẹ. Đến khi có con cái, ai cũng từ từ nghiệm ra tình yêu thương vô biên của cha mẹ. Cho dù đứa con mình sanh ra có hỗn xược đến đâu thì cha mẹ vẫn kiên trì yêu thương tha thứ. Càng vui mừng hơn khi đứa con hỗn xược đó biết nhận ra và tìm đường quay trở về bên cha mẹ. Nếu con người bình thường mà còn khoan dung đến thế, thì chẳng lẽ Thiên Chúa lại hẹp hòi với con người? Đến hôm nay, nhiều Kitô hữu chỉ chú trọng đến sự trừng phạt của Thiên Chúa hơn là suy gẫm sâu hơn về lòng thương xót của Ngài. Nếu chỉ chọn một  giữa sợ hãi và yêu mến Thiên Chúa, bạn sẽ chọn điều gì? Khi con cái đến với bạn, bạn muốn chúng sợ hãi mà đến hay vì yêu mến mà đến? Để đáp trả lòng khoan dung nhân từ của Thiên Chúa, ăn năn sám hối, đi xưng tội, tham gia việc bác ái là một trong những phương cách hữu hiệu chuyển quyết tâm thành hành động. Ăn năn mà thiếu hành động cũng chỉ là nửa vời. Chính hành động sẽ hun đúc quyết tâm và gia tăng thêm kinh nghiệm sống đạo để từ đó mối tương quan với con người sẽ liên kết mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa. Phương cách linh thao này đã và đang được chứng minh rất cụ thể qua đời sống các thánh như Vinh Sơn, Anphonsô, Phanxicô, Mẹ Têrêsa, Elizabeth Ann Seton v.v. Hơn nữa, càng dấn thân vào những công việc bác ái thì càng dễ đẩy xa những quyến rũ bất chính vì mọi thời gian đều được lấp đầy bởi những công việc có ý nghĩa. Trên lý thuyết mọi sự nghe có vẻ đơn giản, nhưng khi dấn thân vào thì nó lại là một chân trời khổ ải mới. Đương đầu với những thử thách với lòng tin, cậy, và mến cũng là cách ăn năn sám hối vì định nghĩa của việc ăn năn không chỉ có thụ động chừa tội mà còn bao gồm chủ động tham gia vào những công tác bác ái từ thiện.