Trả Về Cho Thiên Chúa

Những chế độ độc tài rất sợ ảnh hưởng của các tôn giáo, vì các tôn giáo thường nói lên tiếng nói của lương tâm. Muốn bịt miệng tôn giáo, họ viện dẫn câu nói của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay: “Của Xê-da, hãy trả cho Xê-da; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa.” Trong ý của họ, thế giới này chia làm hai lãnh vực riêng biệt nhau: lãnh vực trần thế thuộc về chính quyền, lãnh vực thiêng liêng thuộc về tôn giáo. Vậy tôn giáo hãy ở yên trong nhà thờ. Đừng xen vào những chuyện ngoài đời. Có phải Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta như thế không? Chắc chắn là không. Chúng ta hãy xem lại hoàn cảnh cụ thể lúc đó. Dân Do thái thời đó chịu sự đô hộ của đế quốc Rôma. Câu hỏi “có được phép nộp thuế cho Xê-da không?” đặt Đức Giêsu vào thế tất bại. Nếu trả lời “nộp thuế”, Ngài sẽ bị coi là ủng hộ kẻ xâm lược. Nếu trả lời “không nộp thuế”, Ngài sẽ bị kết tội phản loạn. Đức Giêsu biết cái bẩy của họ. Ngài đẩy ngược vấn đề về phía họ. “Hãy cho ta xem đồng tiền nộp thuế.” Đồng tiền nộp thuế in hình của Xê-da. Vậy, các ông mang hình của Xê-da, thì đương nhiên phải trả về cho Xê-da. Câu nói kế tiếp mới là lời dạy của Chúa Giêsu, “của Thiên Chúa, hãy trả về cho Thiên Chúa”. Cái gì là của Thiên Chúa? Có phải chỉ những gì bên trong nhà thờ mới thuộc về Thiên Chúa, còn bên ngoài thì không? Chúa Giêsu muốn nhắc nhở chúng ta: mọi sự đều thuộc về Chúa. Chúa dựng nên trời đất muôn vật. Chúa dựng nên ta theo hình ảnh cao quý của Ngài. Toàn thể con người đều thuộc về Chúa. Chúng ta phải trả lời trước mặt Chúa về cuộc sống của mình. Một điều rất lạ. Trong bài đọc thứ nhất, chúng ta thấy Chúa nói với vua Ky-rô, một người ngoại: “Ta đã gọi ngươi đích danh, đã ban cho ngươi một tước hiệu, dù ngươi không biết Ta.” Chúa cho vua quyền lực để vua trả tự do cho dân Israel. Vậy quyền lực chính trị cũng phát xuất từ Thiên Chúa. Kẻ nắm quyền cũng phải làm theo Ý Chúa. Chúng ta nghe nói có một số dân biểu, nghị sĩ, kể cả ứng cử viên tổng thống bị từ chối không cho chịu lễ vì họ ủng hộ luật phá thai. Giáo hội nhắc nhở những người công giáo đó bằng câu nói của Chúa Giêsu, “của Thiên Chúa, hãy trả về cho Thiên Chúa” trong lãnh vực chính trị. Phần chúng ta, những người công dân công giáo, chúng ta đã suy nghĩ kỹ về lá phiếu của mình chưa? -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ  

Vườn Nho NướcTrời

Lời Chúa hôm nay lại nói đến vườn nho. Trong bài đọc thứ nhất, chúng ta nghe chủ vườn nho than thở vì thất vọng. Ông đã bỏ bao nhiêu công sức và tiền của để bồi đắp vườn nho, nhưng nó chỉ sinh nho dại. Bài Phúc Âm thì không nhắm vào vườn nho, nhưng vào những tá điền được thuê đi làm vườn nho. Họ không những muốn chiếm đoạt vườn nho, mà còn giết hại những sứ giả và ngay cả người con một mà ông chủ sai đến. Sự phản bội và vô ơn là thái độ chung của loài người đối với Thiên Chúa. Không biết ơn, vì loài người không thấy hoặc không muốn nhìn nhận những gì mình có là bởi Chúa. Lấy sự vô ơn của con cái đối với cha mẹ làm thí dụ. Ca dao Việt Nam có câu: “Cha Mẹ nuôi con như biển hồ lai láng, Con nuôi Cha Mẹ con kể tháng kể ngày.” Người ta thường coi những gì cha mẹ làm cho mình như là điều đương nhiên. Ngay từ nhỏ mình được ăn không, ở không, chơi không, đi học không tốn tiền. Tự nhiên cảm thấy không có gì phải băn khoăn. Vui vẻ hưởng thụ tình yêu và sự phục vụ của cha mẹ một cách vô tâm. Hơn nữa, đôi khi còn quay lại cắn xé nếu không được như ý. Cũng một thái độ đó, nhiều người coi những gì mình được hưởng ở đời này là điều đương nhiên. Thân thể này, trí khôn này, gia đình này, cơm ăn, áo mặc, nước uống, không khí thở, mặt trời mang sức sống, màn đêm ru giấc ngủ… Tất cả. Như những gì tự nhiên phải có, tự nhiên phải được. Không cần phải nghĩ đến ai đã ban cho. Không cần phải biết tại sao mình được hưởng. Chính sự vô tâm đó khiến con người sống không mục đích, bị lôi cuốn bởi những ảo ảnh của tự do, tưởng đâu mình là chủ tể của đời mình. Cuối cùng thấy mình chỉ sinh toàn là nho dại. Nếu biết mình từ đâu đến và sẽ đi về đâu, chúng ta sẽ nhận ra thân phận cao quý của mình; và cũng biết mình sinh ra ở đời với một sứ mạng phải chu toàn. Sứ mạng đó là khai phá và phát triển những tiềm năng trong ta theo đường lối Chúa. Những sứ giả mà Chúa sai đến, nhất là Con Một Chúa là Đức Giêsu Kitô là đấng dẫn đường cho ta vào Nước Trời. Đón nhận Ngài và bước theo chân Ngài với trọn niềm tin yêu, chúng ta sẽ được Nước Trời làm gia nghiệp. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ  

Hoán Cải

Có người nhận xét: người Việt Nam làm ít nói nhiều, nói một đàng làm một nẻo. Người con thứ hai trong bài dụ ngôn hôm nay hình như cũng có máu Việt Nam. Anh ta nói sẽ đi làm vườn nho, nhưng lại ở nhà không đi. Còn người anh cả lúc đầu nói không đi. Nhưng sau đó suy nghĩ lại, anh ta đổi ý và đi làm vườn nho theo lời của cha mình. Nhiều người nghĩ rằng sự đổi ý là dấu hiệu của một tâm hồn yếu đuối, thiếu cương quyết. Nhưng nếu nhìn kỹ lại, chúng ta sẽ thấy đó là một ơn. Nhờ biết thay đổi, bỏ cái dở tìm các hay, con người trở nên khôn ngoan hơn. Nhờ biết bỏ cái xấu tìm cái tốt, con người trở nên tốt hơn. Sự thay đổi giúp chúng ta tiến tới và phát triển mãi không ngừng. Giới hạn của tầm vóc con người là vô giới hạn, vì chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa. Sự thay đổi có một đặc tính là vượt thời gian. Có thể một chuyện đáng tiếc nào đó xãy ra 20 năm trước. Hôm nay chúng ta mới nhận biết cái sai của mình. Chúng ta hối hận và sửa đổi. Như vậy chẳng khác nào chúng ta đi ngược thời gian, để thay đổi quá khứ và lớn lên trong tình thương của Chúa. Mỗi giây phút trong đời đều là cơ hội cho chúng ta được cứu rỗi. Những bác sĩ làm cho người khác chết trước thời gian Chúa định đều phạm tội giết người, vì họ tước mất cơ hội cứu rỗi, có thể là duy nhất trong đời một con người. Sự thay đổi trong đời sống đạo có những cái tên quen thuộc như: ăn năn trở lại, hoán cải, canh tân. Sách ngôn sứ Ê-giê-ki-ên viết: “Nếu kẻ gian ác từ bỏ điều dữ nó đã làm, mà thi hành điều chính trực công minh, thì nó sẽ cứu được mạng sống mình.” Ai mà không từng lầm lỗi. Nhưng Chúa vẫn thương cho chúng ta cơ hội để sửa đổi. Sự hoán cải và canh tân là việc phải làm suốt đời. Thần học gia Soren Kierkegaard đã nhận xét: “Không có cái gọi là ‘là Kitô-hữu’; chỉ có ‘trở nên Kitô-hữu’“. Ý muốn nói, chúng ta chưa phải là Kitô-hữu đúng nghĩa. Chúng ta vẫn phải tiếp tục lột xác để trở nên Kitô-hữu đích thực. Các ông Pharisêu tưởng rằng mình đã trọn hảo. Vì thế Đức Giêsu cảnh cáo họ: “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính… mà các ông không chịu hối hận mà tin ông ấy.” Còn bạn thì sao? -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ  

Thiên Chúa Bất Công?

Dụ ngôn những người thợ làm vườn nho hôm nay gây thắc mắc cho không ít người. Tại sao những người chỉ làm một tiếng buổi chiều lại được số lương bằng những người làm việc cực khổ cả ngày? Nếu Chúa muốn dạy lẽ công bình thì kẻ làm nhiều phải được hưởng nhiều, kẻ làm ít hưởng ít. Nếu dạy lòng nhân từ, thì kẻ làm buổi sáng cũng phải được thương xót; ông chủ nên tăng lương cho họ. Như vậy mới hợp lý. Dụ ngôn là một thể văn đặc biệt của Chúa Giêsu hay dùng để dẫn dắt chúng ta vào Nước Trời. Trong dụ ngôn, luôn luôn có một vài chi tiết khác thường, đôi khi vô lý. Chúa Giêsu dùng cái vô lý đó để kích thích sự tò mò của thính giả. Ngài muốn dẫn dụ họ cân nhắc về cách sống đạo của mình để tự tìm thấy con đường phải đi. Có ba lớp thính giả: Thính giả trực tiếp của Chúa Giêsu là những người Pharisêu. Vào thời đó, người Pharisêu giữ đạo rất hình thức và rất vụ luật. Họ tự cho mình là công chính nhờ tuân giữ lề luật cách chi li. Tệ hơn nữa, họ coi khinh những ai lỗi luật và dán cho họ nhãn hiệu “tội lỗi”. Chúa Giêsu muốn dạy các Pharisêu: Thiên Chúa ban lề luật để hướng dẫn chúng ta sống đạo, không phải để phân biệt đối xử; Ngài rất công bình nhưng cũng hay thương xót. Vào thời các thánh tông đồ, có nhiều Kitô hữu gốc Do thái kỳ thị những Kitô hữu gốc dân ngoại. Họ cho rằng, người Do thái phải được ưu tiên trong Nước Trời, vì họ là những kẻ “chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày,” còn “những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?” Chúa Giêsu cảnh cáo họ: coi chừng! “kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết.” Ngày nay, nhiều người trong chúng ta giữ đạo theo cách thức của người làm công. Họ chỉ giữ những gì luật buộc, nhiều khi rất miễn cưỡng. Họ đòi hỏi và than trách nếu không được như ý. Họ giữ đạo như một cuộc mua bán, đổi chát. Trong dụ ngôn, có những người sẵn lòng vào làm vườn nho chỉ dựa trên một lời hứa: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng“. Được sống và làm việc trong Nước Chúa đã là một niềm vui lớn lao. Chúng ta cũng phải sống đạo với niềm tin yêu phó thác; đừng tính toán, đừng kể công với Chúa. Nếu chúng ta giữ tình con thảo với Cha trên trời, thì thiên đàng sẽ là gia nghiệp đời đời Cha dành sẵn cho chúng ta. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ  

Sống Là Một Cuộc Chạy Ðua

Vào khoảng cuố tháng 4 năm 1989, một cuộc chạy việt dã gây quỹ cho thế giới đệ tam đã được tổ chức tại 300 thành phố bên Pháp Quốc. Cuộc chạy bộ này đã cho tổ chức có tên là chống đói và giúp phát triển thuộc Giáo Hội Pháp đề xướng, và với sự hỗ trợ của Bộ Thanh Niên và Thể Thao. Từ năm 1968 đến nay, hằng năm, tổ chức chống đói và trợ giúp phát triển phát động những chiến dịch tương tự để gây ý thức nơi giới trẻ về những vấn đề phát triển trên thế giới, nhất là tại các nước nghèo. Trong cuộc chạy việt dã nói trên, các bạn trẻ mang theo trong người những tấm vé số mà họ sẽ bán cho người lớn. Trung bình, cứ mỗi cây số chạy được, mỗi bạn trẻ bán một vé số. Mỗi một vé số trị giá gần hai Mỹ kim. Theo dự tính, tổng số cây số mà các bạn trẻ sẽ chạy được lên đến 120,000 cây số, nghĩa là tương đương với một vòng thế giới đệ tam.  Số tiền thu được sẽ trao cho tổ chức chống đói và trợ giúp phát triển để tài trợ cho hai dự án phát triển tại Colombia: một dự án nhằm tái định cư những nạn nhân của vụ núi lửa tại Armero cách đây hai năm, và một dự án khác nhằm thiết lập những vườn trẻ tại thủ đô Bogota. Nhiều bạn trẻ thuộc các phong trào Công Giáo tiến hành, các nhóm học giáo lý, các học sinh tại các trường Công Giáo đã hăng say tham gia vào chiến dịch nói trên. Trong cuộc sống tại các nước tân tiến ngày nay, ai cũng thấm thía với câu ngạn ngữ: sống là một cuộc chạy đua! Buổi sáng, người ta chen lấn nhau để lên xe chạy đến sở làm; buổi chiều, người ta giành giựt nhau một chỗ trên xe để về nhà sớm. Hàng tháng, người ta phải chạy đua với sự leo thang của vật giá. Và dĩ nhiên, những tiện nghi mỗi ngày một mới mẻ cũng khiến cho con người chạy bở hơi tai. Cuộc chạy đua nào cũng đưa lại mệt mỏi. Nhưng mệt mỏi hơn cả đó là cuộc chạy đua trong đó con người không biết mình sẽ đi về đâu… Ðó là hình ảnh của một cuộc sống không có mục đích. Thánh Phaolô đã so sánh cuộc sống của người Kitô với một cuộc chạy đua. Người Kitô cũng cảm nghiệm được những nhọc mệt trong lộ trình, nhưng họ luôn kiên trì vì biết chắc đích điểm và phần thưởng đang chờ đợi họ. Người Kitô cũng kiên trì chạy đua, bởi vì họ không chạy lẻ loi trong cuộc sống, nhưng họ biết rằng bên cạnh họ, còn có những người anh em cùng chung sức với họ… Một vòng tay, một nụ cười, một cử chỉ thân ái, một hành động tương trợ: bao nhiêu cử chỉ ấy là bấy nhiêu nâng đỡ cho người Kitô trong cuộc hành trình của họ và cũng là bấy nhiêu ánh sáng soi dẫn trong cuộc chạy đua của họ. (Lẽ Sống, Radio Veritas)

Tha Thứ

Dụ ngôn “ông vua tính sổ với các đầy tớ” trong bài Phúc Âm hôm nay là một lời dạy không úp mở của Chúa Giêsu về sự tha thứ. Hơn nữa, Chúa còn nhấn mạnh thêm: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.” Tha bảy lần là tha hết, tha hoàn toàn, tha cách trọn vẹn. Bảy mươi lần bảy là trọn vẹn hơn cả trọn vẹn. Trong cuộc sống, ai mà không từng bị tổn thương bởi người khác. Nhất là khi người khác đó lại là người thân của mình. Sự đau khổ càng sâu đậm, ý muốn trả thù càng nung nấu. Quan niệm “ăn miếng trả miếng” ăn sâu vào tâm khảm của loài người, khiến chúng ta coi đó là cách giải quyết mọi bất công. Nhưng hãy xét kỹ, nếu bạn ghi thù và luôn tìm cách trả đủa kẻ làm hại bạn, điều gì sẽ xãy ra? Trước hết, sự thù hận và đau khổ gậm nhấm tâm hồn bạn. Nó trói buộc bạn trong ngục tù phiền muộn. Nếu bạn trả được thù, người mà bạn gây hại sẽ quay lại trả thù bạn. Cái vòng luẩn quẩn đó sẽ tiếp tục leo thang cho đến khi hai bên cùng chết. Trong quyển “Putting Forgiveness into Practice”, tác giả kể một câu chuyện cảm động như sau. Một cậu bé 7 tuổi đang ngồi xe ở băng sau với hai người anh. Bổng nhiên, người mẹ quay lại tát cậu một cái choáng váng và chưỡi: “Tại mày! Tao đâu có muốn đẻ mày. Tao chỉ muốn giữ thằng cha mày ở lại. Nhưng cuối cùng nó cũng bỏ đi. Tao ghét mày!” Cái tát và những lời lẽ tuyệt tình đó in sâu vào tâm hồn đứa bé. Hai mươi ba năm sau đó, người con nay đã trưởng thành. Anh thử đặt mình vào hoàn cảnh của mẹ mình lúc đó. Một cô gái đang học trung học bị bạn trai bỏ rơi. Không bằng cấp, không nghề nghiệp, không tiền, với một gánh gia đình phải nuôi. Cô ta phải cảm thấy mệt mỏi, đau đớn, cô đơn và thất vọng. Người con quyết định đến thăm mẹ mình. Anh nói mình đã hiểu tâm trạng của mẹ và mình vẫn thương mẹ. Hai mẹ con bậc khóc trong vòng tay của nhau. Giọt nước mắt tha thứ đã cuốn trôi mọi xiềng xích đã trói buộc tâm hồn họ bao nhiêu năm qua. Đặt mình ở hoàn cảnh của người khác sẽ giúp chúng ta dễ thông cảm và tha thứ cho nhau. Lời kinh của thánh Phanxicô: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an bình vào nơi tránh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm.” -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Sửa Dạy

Đài khí tượng có bổn phận phải báo trước cho dân  chúng những thiên tai như bão tố, lụt lội sắp xãy ra. Họ không thể trốn trách nhiệm, lấy cớ là những dự báo đó sẽ làm mọi người hoang mang, hoặc tức giận. Cũng vậy, các ngôn sứ như Ê-giê-ki-ên có bổn phận phải lên tiếng nhắc nhở mọi người nếu họ bước vào con đường lầm lạc. Chúa nói trong bài đọc thứ nhất hôm nay: “Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Ít-ra-en… nếu ngươi không chịu nói để cảnh cáo người gian ác từ bỏ con đường xấu xa, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó.” Trách nhiệm cảnh cáo kẻ sai lầm không phải chỉ dành riêng cho các ngôn sứ thời xưa, hay cho các vị mục tử thời nay, mà cho mọi phần tử trong Hội Thánh. Vợ chồng, anh chị em, bạn hữu phải nhắc nhở và giúp đỡ nhau tránh xa con đường tội lỗi. Cha mẹ ông bà phải sửa dạy con cháu. Thầy dạy phải tận tình dạy dỗ học sinh của mình. Là người, ai cũng có khuyết điểm. Dầu được ơn Chúa cải đổi giúp chúng ta nên con người mới, nhưng bản tính yếu đuối và những thiếu sót bẩm sinh vẫn tồn tại trong ta. Chính vì vậy, những sai lỗi, những đụng chạm, xô xát, gây thương tổn nhau không thể tránh khỏi. Có nhiều cách sửa sai. Có cách nghiêm khắc tàn nhẫn không có tình người. Có cách đầy thù hận và ghen ghét. Có cách mềm yếu qua loa vì sợ mất lòng. Có cách đầy thiên kiến và bất công. Cách thức sửa dạy nhau trong bài Phúa Âm hôm nay vừa tôn trọng chân lý, vừa nồng đậm nét yêu thương và xây dựng. Bước thứ nhất, thực thi trong sự kín đáo riêng tư giữa hai người. Điều này nói lên sự kính trọng và tin tưởng nhau. Bước thứ hai, với sự giúp đỡ của hai hay ba người, sự việc sẽ được tìm hiểu cách khách quan hơn và sự góp ý của nhiều người sẽ có nhiều hiệu quả hơn. Bước thứ ba là dựa vào uy tín và ơn mạc khải của Hội Thánh để đạt được mức cao nhất trong việc tìm kiếm và thực thi Thánh Ý Chúa. Tất cả những sự nhắc nhở, cảnh cáo, thậm chí sửa phạt, đều phải phát xuất từ tình yêu. “Thương con cho roi cho vọt. Ghét con cho ngọt cho bùi.” Lời Chúa trong thư Rôma hôm nay nói lên trọng tâm của tất cả mọi sửa dạy: “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.” -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Thầy Là Ai?

Đức Giêsu hỏi các môn đệ: “Người ta nói Con Người là ai?” Không phải Ngài muốn dò hỏi cho biết dư luận về Ngài thế nào. Ngài muốn mở đầu bằng câu hỏi vô thưởng vô phạt đó để đặt câu hỏi kế tiếp, liên quan đến niềm tin của chính họ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Phêrô thay mặt anh em tuyên xưng niềm tin của mình: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Đức Giêsu biết lời tuyên xưng của Phêrô không phải do ông nghĩ ra, Ngài nói: “Này anh Si-môn con ông Gio-na, anh thật có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.” Tiếp theo đó, Đức Giêsu trao cho Phêrô quyền mở cửa Thiên Đàng: “Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” Trên thế giới ngày nay, có nhiều người nói rằng: tôi tin Chúa, nhưng tôi không tin Hội Thánh. Và thực tế, họ không còn đến nhà thờ nữa. Gần đây, có một linh mục công giáo thuộc giáo phận Sacramento cố chấp không nhìn nhận Đức Phanxicô là giáo hoàng, nên bị vạ tuyệt thông tiền kết. Trầm trọng hơn, có những vị lãnh đạo trong Giáo hội đã phạm những tội ác ghê tởm khiến nhiều người không còn tin vào sự thánh thiện của Hội Thánh nữa. Chúng ta vẫn tin vào sự thánh thiện của Hội Thánh, vì Chúa Kitô, Đầu Hội Thánh, là Đấng Thánh. Ngài thánh hóa chúng ta qua các thừa tác viên của Ngài. Các thừa tác viên có thể là những người tội lỗi, nhưng họ chỉ là trung gian Chúa dùng để ban ơn thánh cho chúng ta. Cũng vậy, quyền giáo huấn và quyền cai quản của Hội Thánh là ở nơi Chúa Kitô. Ngài thi hành các chức vụ đó qua các thừa tác viên mà chúng ta gọi là Giáo hoàng, Giám mục, hoặc Linh mục. Những vị lãnh đạo đó cũng là những tín hữu với bản tính mỏng dòn như chúng ta. Chức thánh không làm cho họ tự động nên “thánh”. Mỗi cá nhân đều phải mở lòng mình ra đón nhận ơn Chúa và cố gắng sống theo Thánh Ý Chúa. Hội Thánh ở trần gian vẫn là Hội Thánh lữ hành. Chúng ta còn phải hoán cải và canh tân mỗi ngày, để Nước Trời cao quý được thể hiện nơi chúng ta, vì: “Chúng ta chứa đựng kho tàng ấy trong những bình sành để biết quyền lực vô song đó là của Thiên Chúa, chớ không phải phát xuất tự chúng ta.” (2 Cr 4:7) Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Chúa Ở Đâu?

Ngôn sứ Êlia đi tìm Chúa. Ông đã mệt mỏi rã rời vì chạy trốn cơn thịnh nộ của hoàng hậu Giêsaben.  Trước đó, ông đã chiến thắng huy hoàng khi đánh bại đám sư sãi của bà hoàng hậu ngoại giáo này, người đã mang các thần ngoại bang đến, làm ô nhiễm niềm tin của Israel. Nhưng thắng lợi đó cũng không đem được Israel trở về cùng Chúa. Riêng bản thân ông còn bị đuổi giết. Ông muốn có lại sức mạnh và niềm hy vọng để tiếp tục sứ mạng. Nhưng, Chúa ở đâu? Tại sao Người im hơi lặng tiếng? Các môn đệ của Đức Giêsu đang vượt biển hồ thì một cơn bão nổi lên khiến các ông hoảng sợ vì thuyền sắp chìm. Hình ảnh con thuyền sắp chìm là biểu tượng của Giáo hội trong cơn khủng hoảng.  Nguy hiểm trùng trùng. Sức con người không thể vượt qua. Chúng ta cần Chúa. Nhưng, Chúa ở đâu? Tại sao Người im hơi lặng tiếng? Trong cả hai trường hợp, những con người yếu đuối và tuyệt vọng đó mỏi mắt trông tìm Chúa. Không phải họ không tin có Chúa. Điều họ muốn là ơn trợ giúp của Người. Nhưng không biết tại sao Chúa không can thiệp khiến họ cảm thấy bơ vơ bất lực và sợ hãi. Chúng ta cũng đang sống trong hoàn cảnh nguy hiểm tứ bề, khiến lòng đầy sợ hãi. Và chúng ta cũng tự hỏi: Chúa ở đâu? Chắc chắn, Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái Người, như Lời Chúa nói qua miệng ngôn sứ Hôsêa: “Làm sao Ta nỡ bỏ ngươi, hỡi Ephraim!”(Hs 11:8) Điều chúng ta phải làm là tin tưởng và cậy trông nơi Chúa. Hơn nữa, chúng ta còn phải mở rộng tâm hồn để nhận biết đường lối của Chúa và ra sức sống theo Thánh Ý của Người. Đường lối của Chúa đầy bất ngờ. Ngôn sứ Êlia tưởng rằng Thiên Chúa đầy sức mạnh và vinh quang, nên khi Người xuất hiện sẽ khiến đất trời rung chuyển. Nhưng Chúa lại đến trong cơn gió nhẹ, trong sự tĩnh lặng sâu thẳm của tâm hồn. Các môn đệ của Đức Giêsu không bao giờ ngờ được Thầy mình có thể đi trên mặt nước đến với họ. Một con người hằng ngày vẫn ăn ngủ nói năng với họ, nay lại biểu lộ một quyền năng phi phàm. Thiên Chúa có cách hành động của Người. Chúng ta phải tin tưởng. Hơn nữa, nếu chúng ta luôn nhìn lên Chúa và bước đi theo đường lối của Người, chúng ta có thể như thánh Phêrô, đạp trên sóng dữ và bình an vượt qua mọi hiểm nguy. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Pay It Forward

Vào năm 2000, có một cuốn phim rất ý nghĩa khiến người xem phải suy nghĩ. Đó là phim Pay It Forward; tạm dịch là Trả Tới. Phim kể về một cậu bé tên Trevor học lớp 7 ở Las Vegas, Nevada. Thầy giáo ra nhiệm vụ cho lớp: mỗi người phải nghĩ ra cách nào để thay đổi thế giới cho tốt hơn. Trevor nghĩ ra một phương pháp làm việc bác ái gọi là Trả Tới. Theo Trevor, nếu mình làm ơn cho ba người, sau đó yêu cầu mỗi người trả ơn bằng cách làm ơn cho ba người khác. Đến lượt chín người được ơn lại làm ơn cho hai mươi bảy người và yêu cầu mỗi người nhận ơn phải trả ơn cho ba người khác nữa. Như vậy, làn sóng bác ái sẽ lan rộng ra như sóng nước trên mặt hồ. Dĩ nhiên, chương trình đó rất khó thực hiện. Trevor đã gặp nhiều trường hợp rất éo le. Ý tưởng “trả tới” của Trevor rất đáng khen vì nó thể hiện tinh thần bác ái của Kitô giáo: làm ơn không mong trả ơn. Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu dạy các môn đệ thực thi tình yêu thương bằng cách san sẻ những gì mình có cho tha nhân. Khi thấy đám đông đi theo mình bị đói, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “Các con hãy cho họ ăn đi.” Nhưng các môn đệ thấy số người quá đông và sức mình có hạn, nên đã ngần ngại thưa: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá.” Dầu sao, họ vẫn tin tưởng Thầy mình. Họ trao cho Ngài tất cả những gì họ có. Thế là phép lạ đã xãy ra. Phần lương thực ít ỏi đó không những đã nuôi sống mọi người mà còn dư mười hai thúng bánh thừa. Số người ăn khoảng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà trẻ em. Phép lạ bánh hóa nhiều là biểu tượng của bí tích Thánh Thể. Làn sóng san sẻ bắt đầu từ Chúa Kitô. Ngài lấy chính bản thân mình làm của ăn nuôi sống chúng ta. Khi thông phần vào hiến tế hy sinh của Chúa Giêsu qua việc rước lễ, chúng ta cũng chấp nhận tự hiến mình cho Chúa và tha nhân. Rước lễ không chỉ là lãnh nhận. Nhưng là lãnh nhận để cho đi. Nếu mọi Kitô hữu biết san sẻ những ơn lành mình đã lãnh nhận, thế giới này sẽ đổi mới. Nhân loại đang đói, không chỉ cái đói phần xác, mà nhất là phần hồn. Thú vui, quyền lực hay sở hữu không thể làm chúng ta no thỏa. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể. Hãy san sẻ Chúa Kitô cho những người bạn gặp hôm nay. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ