Thánh Luca Vũ Bá Loan, Linh Mục (+1840) – Kính ngày 5 tháng 6

Thánh Luca Vũ Bá Loan sinh năm 1756 tại Trại Bút, thuộc xứ Bút Ðông. Lớn lên Ngài dâng mình cho Chúa, và năm 1798 mọi người đều biết Ngài là một vị linh mục thánh thiện, sống khiêm nhường và khó nghèo, Ngài đã làm việc tại các xứ Nam Sang, Kẻ Vồi, và coi xứ Kẻ Sở cho tới khi bị bắt. Khi đi làm phúc tại họ Kẻ Chuồn, Ngài bị bắt và đòi chuộc tiền rất nặng. Hôm đó là ngày 10 tháng 1 năm 1840, thời Vua Minh Mạng. Nhưng rồi chuyện đến tai quan trên, Ngài bị giải về huyện Phú Xuân; mười lăm ngày sau lại bị điệu về Hà Nội. Vì già yếu, Ngài được đối xử tử tế, nhưng cũng phải mấy lần tra vấn và dụ dỗ bỏ đạo. Là vị chủ chăn, Ngài luôn luôn giữ vững đức tin và ước ao phúc tử đạo. Do đó, Ngài bị đóng gông mang xiềng và bị lên án tử hình, dù luật nhà nước cấm xử tử người già 60 tuổi trở lên. Triều đình chuẩn y và gởi trả bản án về tỉnh. Mãi chiều ngày 4-6-1840 bản án tử hình mới tới Hà Nội. Sáng hôm sau, tức 5 tháng 6 năm 1840, Ngài bị điệu đi xử trảm ở Ô Cầu Giấy. Ðức Thánh Cha Lêô XIII đã tôn phong Ngài lên bậc Chân Phước ngày 27/5/1900. Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô đã tôn phong Hiển Thánh ngày 19/6/1988. (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Bonifaciô, Giám Mục Tử Ðạo (680-755) – Kính ngày 5 tháng 6

Bonifaciô tên thật là Winfrid sinh khoảng 680 tại Kirton, nước Anh. Lớn lên trong bầu khí đạo đức thánh thiện sẵn có của gia đình, nhất là nhờ ảnh hưởng của những tu sĩ truyền giáo quen biết, chẳng bao lâu Bonifaciô ngỏ ý xin đi tu dòng. Tại đây, Bonifaciô được Bề Trên và bạn đồng học quý chuộng vì lòng đạo đức và sự minh mẫn hiếm có. Ngài thụ phong linh mục năm 30 tuổi và được cử làm giáo sư tu viện. Nhưng ý Chúa nhiệm màu muốn đặt ngài vào nhiệm vụ truyền bá Tin Mừng cho dân tộc Ðức. Năm 716, nhờ lòng hăng say, ngài đã vượt qua mọi hiểm nguy, cấm cách hay sự chống đối của những người tà giáo và đem nhiều linh hồn về cùng Chúa. Ðể thưởng công lao truyền giáo nhiệt thành và đồng thời để công cuộc truyền giáo của ngài đạt kết quả hơn, Ðức Giáo Hoàng Grêgôriô II đã tấn phong ngài làm Giám Mục và sau đó đặt ngài làm Tổng Giám Mục Mayence nước Ðức năm 747. Mặc dù tuổi già sức yếu, Ðức Cha Bonifaciô vẫn tận tâm với việc truyền giáo. Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng ngàn người đã được chịu phép Rửa Tội. Trước thành quả lớn lao đó, nhiều thủ lãnh ngoại giáo đem lòng ghen ghét và tìm dịp ám hại ngài. Mùa hè năm 755, đang lúc sửa soạn cử hành nghi lễ Rửa Tội cho một số tân tòng thì đột nhiên có những người võ trang đổ xô tới đâm chém ngài. Xác ngài được đưa về an táng tại tu viện Fulda. Chúa đã làm nhiều phép lạ trên mộ ngài.  

Thánh Augustinô Cantorbéry, Giám Mục (+604), kính ngày 27 tháng 5

Augustinô Cantorbéry là Bề Trên tu viện thánh Anrê ở Rôma. Ngài được Ðức Grêgôriô cả gửi sang truyền giáo bên nước Anh với gần 40 vị thừa sai vào năm 597, vì nước Anh đã được giảng đạo ngay từ thế kỷ đầu, nhưng vì ảnh hưởng của ngẫu tượng giáo và sự xâm lăng của các sắc dân Saxon, Ðức Tin Công Giáo đã bị lu mờ hòa toàn và hầu như sắp tàn lụi. Với lòng nhiệt thành hăng say, thánh nhân rảo qua nhiều thành, khôi phục cùng đem lại đức tin cho nhiều người, trong đó có quốc vương Ethelbert và nhiều nhân vật trong chính quyền. Các nhà thờ cũng bắt đầu mọc lên. Ngày 16/11/597, ngài được phong làm Giám Mục và lập tòa ở Cantorbéry, rồi sau đó được ủy thác thành lập hàng giáo phẩm nước Anh. Công cuộc của ngài không phải ít sóng gió và gian khổ, nhất là sự chia rẽ giữa nhóm truyền giáo cũ và mới. Nhưng với lòng kiên nhẫn, can đảm và tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, ngài ăn chay, cầu nguyện và dùng việc làm để giải quyết vấn đề hơn là lời nói. Sau chuỗi ngày làm việc tận tụy, ngài đã từ trần vào ngày 26/5/604. Và ngày 28/7/1882, Ðức Lêô XIII đã tôn phong ngài lên bậc Hiển Thánh.    

Thánh Martinô, Giáo Hoàng Tử Ðạo– Kính ngày 13 tháng 4

Thánh Martinô, Giáo Hoàng Tử Ðạo – Kính ngày 13 tháng 4 Thánh Martinô sinh tại Todi miền Ombrie nước Ý. Ngay những ngày đầu tiên trên ngai Giáo Hoàng, ngài đã cố gắng thuyết phục đưa anh em ly giáo về với đức tin Công Giáo, nhất là nhóm ly khai Paul de Constantinople được hoàng đế Constant đỡ đầu và đang được truyền bá khắp nơi. Sau cùng, ngài họp công đồng Latêranô từ ngày 05 đến ngày 31 tháng 10 năm 649 với 500 Giám Mục để lên án bọn lạc giáo. Giữa lúc họp công đồng, hoàng đế sai phái Olympius đến để đuổi Ðức Giáo Hoàng và giải tán công đồng. Nhưng Olympius chẳng những không làm được gì, mà lại mắc phải bệnh chết thê thảm. Vua lại sai Théodore Calliopas đến chiếm đền thờ Latran và cung điện Giáo Hoàng, bắt ngài (năm 653) tạm thời giam ở đảo Naxos để đưa về Constantinople. Tại nơi đây, ngài bị bỏ tù, chịu ngược đãi, lăng mạ và đánh đập. Sau cùng bị đày sang Chersonèse (Hy Lạp) và an nghỉ trong Chúa năm 654. Ðây là tấm gương sáng chói của một cuộc đời cầu nguyện liên lỉ, bất chấp trong hoàn cảnh nào. Ngài là một vị anh hùng can đảm bảo vệ đức tin, cho dầu phải hy sinh mạng sống. (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Isiđôrô, Giám Mục Và Tiến Sĩ Hội Thánh (560-636) – Kính ngày 4 tháng 4

Thánh Isiđôrô, Giám Mục Và Tiến Sĩ Hội Thánh (560-636) – Kính ngày 4 tháng 4 Nước Tây Ban Nha thường tự hào vì đã có một gia đình gồm những vị thánh Leandre, Fulgence, Isiđôrô và chị ngài là Florence. Leandre, người anh cả đã làm Giám Mục Seville vào năm 580, đồng thời ngài cũng lưu tâm chăm sóc người em nhỏ Isiđôrô sinh năm 560. Sau khi Leandre qua đời, ngài lên kế vị và tiếp tục công cuộc tổ chức Giáo Hội Tây Ban Nha mà anh ngài đã đề xướng. Leandre đã triệu tập một công đồng quan trọng vào năm 586 tại Tolede. Isiđôrô cũng đã triệu tập nhiều hội nghị, nhất là công đồng Tolede IV vào năm 633. Suốt 33 năm với chức vụ Giám Mục ngài đã hăng say trong bổn phận giáo huấn dân Chúa, không phải chỉ bằng lời thuyết giảng, nhưng ngài bắt tay ngay vào việc đào tạo thanh thiếu niên. Ngài đã thiết lập một học viện và chính ngài trông coi việc giảng huấn. Nỗi ưu tư đó đã đi trước thời đại và là nguồn gốc cho nhiều trường phái văn chương sau này.   Ngài qua đời năm 636. Ðức Bênêđictô XIV đã tôn ngài lên bậc Tiến Sĩ Hội Thánh để đề cao công nghiệp và tài năng của ngài.   (Theo nhóm truyền giáo Châu Kiên Long, Đà Lạt)

Thánh Phanxicô Ðệ Phaolô, Ẩn Tu và Lập Dòng (1416-1507) Kính ngày 2 tháng 4

Thánh Phanxicô Ðệ Phaolô, Ẩn Tu và Lập Dòng (1416-1507) Kính ngày 2 tháng 4 Nhờ lời thánh Phanxicô Khó Khăn bầu cử, năm 1416, ông bà Jacques Martotille đã hạ sinh một hài nhi xinh đẹp, đó là Phanxicô đệ Phaolô. Coi con như hồng ân của Chúa, nên hai ông bà đã tận tình dạy dỗ, giúp con mến Chúa yêu người. Vì thế những đức tính tốt đã sớm nảy nở trong tâm hồn của Phanxicô. Ngài thích làm việc bác ái, cầu nguyện, yêu mến mẹ Maria. Ngài còn tỏ ra là một cậu bé biết vâng lời và khiêm tốn. Sau một thời gian sống tại tu viện thánh Marcô, ngài bắt đầu cuộc đời ẩn dật. Nhân đức của ngài mỗi ngày một lan rộng, Chúa thực hiện nhiều phép lạ qua tay ngài. Theo lời yêu cầu của Ðức Giáo Hoàng Sixtô IV, ngài lập dòng “Anh em hèn mọn” do chính ngài làm Bề Trên và soạn thảo luật dòng. Các nhân đức chính mà ngài nhắm tới là bác ái, khiêm tốn, giữ luật, vâng lời, say mê phần rỗi các linh hồn và đặc biệt sùng kính Ðức Maria. Ðầu năm 1507, ngài ngã bệnh sau một thời gian dài tận lực mở mang nước Chúa. Ngày 02/4/1507, ngài lâm cơn hấp hối. Trước khi chết, ngài đã áp giải Thánh Giá vào ngực và than thở: “Lạy Chúa, con xin phó thác linh hồn con trong tay Chúa. Lạy Chúa Giêsu nhân hiền, xin bảo trợ những người công chính và cải hóa những tâm hồn tội lỗi. Xin thương các tín hữu còn sống và đã qua đời. Xin ấp ủ con dù con chỉ là một tội nhân bất xứng” Ngày 01/5/1519, do những công đức ngài đã làm, Ðức Giáo Hoàng Lêô X đã ghi tên ngài vào sổ các vị Hiển Thánh của Giáo Hội. (Nhóm truyền giáo Châu, Kiên, Long, Đà Lạt)

Chân phước Sêbastianô Apariciô (1502-1600) Kính ngày 25 tháng 2

Chân phước Sêbastianô Apariciô (1502-1600) Kính ngày 25 tháng 2 Những con đường và những cây cầu của chân phước Sêbastianô nối với nhiều vùng sâu vùng xa. Cây cầu cuối cùng của ngài là để giúp nam giới và nữ giới nhận biết phẩm giá và số mệnh của mình mà Thiên Chúa đã ban. Cha mẹ của Sêbastianô là những nông dân người Tây ban nha. Lúc 31 tuổi, ngài đến Mexico làm nông nghiệp. Ngài làm nhiều con đường giúp cho việc thương mại được dễ dàng. Con đường dài 466 dặm từ thành phố Mexico tới Zacatecas mất 10 năm mới hoàn tất và phải thương lượng với nhiều người dọc hai bên đường. Thời đó, Sêbastianô là một nông dân giàu có. Có thể sự thúc đẩy của người vợ là tài sản lớn của ngài. Khi người vợ đầu tiên qua đời, ngài bước vào cuộc hôn nhân trong trắng (virginal marriage) lúc ngài 60 tuổi. Người vợ thứ hai cũng chết sớm. Lúc 72 tuổi, Sêbastianô phân phát của cải cho người nghèo rồi vào dòng Phanxicô. Ngài ở một tu viện tại Puebla de los Angeles, phía Nam thành phố Mexico, Sêbastianô đi khất thực suốt 25 năm. Ngài sống bác ái nên người ta đặt cho ngài biệt danh là “Thiên thần của Mexico”. Sêbastianô được phong chân phước năm 1787 và được coi là bổn mạng của những người đi du lịch. (dongcong.net)

Thánh Pôlycarpô, Giám Mục Tử Đạo (+155) – Kính ngày 23 tháng 2

Thánh Pôlycarpô mở mắt chào đời năm 70 dưới triều Vespasianô. Ngài trở lại đạo ngay từ nhỏ và là môn đệ thân tín của Thánh Gioan tông đồ và được thánh Gioan phong làm Giám Mục thành Smyrne. Nhân dịp bàn luận về việc ấn định cách thức cử hành lễ Phục Sinh, thánh nhân đã đi Rôma dưới thời hoàng đế Antonin le Pieux… Chính vì ngài đã dẫn những người theo lạc giáo Marcion và Valentin về với đàn chiên Chúa nên ngài bị nhiều người căm thù và ghét bỏ. Ít lâu sau dưới triều Marc Antonin và Lucius Aurélius Commode, cuộc bách hại thứ tư (tính từ Néron) nổi dậy. Ngài bị bắt và bị ném vào lửa tại Smyrne. Nguyện xin thánh Pôlycarpô cầu bầu cho chúng ta biết trung thành giữ gìn đức tin Công Giáo và biết chịu đựng những sự khó Chúa gửi đến hầu thánh hóa mình và thánh hóa những người chung quanh chúng ta.   (Theo dongcong.net)

Thánh Phêrô Damianô, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh – Kính ngày 21 tháng 2

Thánh Phêrô Ðamianô sinh tại Ravenna nước Ý năm 988, mồ côi cha mẹ khi vừa cất tiếng khóc chào đời. Nhờ sự chăm sóc của người anh, và với tư chất thông minh sắc sảo, Phêrô Ðamianô đã tiến mau và thu lượm nhiều kết quả trên đường học vấn rồi trở thành giáo sư danh tiếng. Ðể sống đời hoàn thiện hơn, ngài xin vào tu viện Aven thuộc dòng Thánh Giá do Chân Phước Ludolphô sáng lập. Sau đó chính ngài làm tu viện trưởng. Với sự thông minh và tài ba đức độ của ngài, dòng đã tiến triển rất nhiều. Hiểu rõ vai trò của Ðức Mẹ trong đời sống trọn lành, ngài nhấn mạnh cho các tu sĩ dòng việc sùng kính Mẹ Maria. Vào thời của Phêrô Ðamianô, Giáo Hội gặp phải những phong ba và sa đọa. Tội lỗi đã len lỏi vào ngay cả tòa thánh Phêrô. Hoàn cảnh đồi bại trong toàn Giáo Hội đã làm cho biết bao người thất vọng và ly khai khỏi Giáo Hội. Trước thảm trạng đó, thánh Phêrô Ðamianô chỉ biết sống thân mật với Chúa trong việc cầu nguyện. Ðời sống thánh thiện ấy đã làm cho nhiều người cảm phục và tin tưởng. Ðức Giáo Hoàng Stêphanô IX phong ngài làm Hồng Y Giáo Hội Rôma và Giám Mục thành Otti (1058). Nhưng đến đời Ðức Alêsan II thì ngài được phép lui về Aven để sống đời hy sinh hãm mình và khiêm nhường tuyệt đối với kỷ luật khắt khe, làm bạn cùng roi da, xích sắt, ăn bằng chậu rửa chân và ngủ trên manh chiếu dưới đất. Năm 1071, Ðức Giám Mục Ravenna mất, ngài phải lên thay. Tuy già yếu với số tuổi đã cao, ngài cũng đem hết tâm trí nỗ lực chu toàn nhiệm vụ chủ chăn cho đến ngày 22/02/1072, Chúa gọi ngài về trên đường đi La Mã. Ðức Lêô XII đã tôn ngài lên bậc Hiển Thánh. Xin Chúa vì công nghiệp của thánh nhân, xin cho vị cha chung của chúng ta biết luôn sáng suốt, hướng dẫn dân Chúa theo đường lối của Ngài.