Lời Chúa: Nói Dễ Khó Làm

Chỉ trong khoảng 100 ngày từ ngày 6 tháng 4 cho đến 16 tháng 7 năm 1994, có từ 500,000 đến 1,000,000 người Rwanda đã bị hãm hiếp và giết chết bởi nạn diệt chủng (Genocide) giữa hai bộ lạc Hutu và Tutsi. Đa số nạn nhân là thuộc bộ lạc Tutsi. Từ ngữ “genocide” (diệt chủng) được đặt ra bởi một luật sư người Ba-Lan gốc Do Thái, Raphael Lemkin, sau Đệ Nhị Thế Chiến. Genocide là một từ ghép của tiếng Hy-Lạp geno (chủng tộc) và cide (giết chết, hủy diệt). Liên Hiệp Quốc định nghĩa “diệt chủng” là những hành động có chủ mưu nhắm đến sự hủy diệt toàn diện hay một phần của một dân tộc, chủng tộc, sắc dân hay một nhóm tôn giáo (https://www.ushmm.org/confront-genocide/defining-genocide). Hai mươi năm sau, 2014, tôi có dịp đến tận nơi để chứng kiến và học hỏi thêm về sự kiện này tại Trung Tâm Tưởng Niệm Kigali. Có một chuyện rất đau lòng còn ghi lại về một vị Linh mục thuộc sắc tộc Hutu đã tham gia vào cuộc diệt chủng tàn sát hầu hết các giáo dân thuộc sắc tộc Tutsi. Thay vì là nơi ẩn náu an toàn cho giáo dân, nhà thờ đã bị biến thành holocaust bởi giáo sĩ. Bước ra khỏi Trung Tâm, tôi như bị choáng váng và căng thẳng trước những tội ác quá khủng khiếp do chính con người gây ra cho đồng loại và sự vô cảm của lương tâm con người.  Đến một điểm nghỉ chân, tôi hỏi người Linh mục bạn Tutsi đi cùng: “Cha có thật sự tha thứ cho những người đã sát hại gia đình cha không?”  Cha bạn không trả lời trực tiếp câu hỏi, nhưng chuyển hướng nói chung chung “Tôi không có vấn đề gì đối với con cháu của họ.” Đến nay, đề tài này vẫn còn là điều hết sức tế nhị và nhạy cảm trong lòng của mỗi người dân Rwanda. Mọi sự đã lắng xuống sau 20 năm, nhưng vết thương lòng của cả đất nước Rwanda vẫn còn đó. Mọi người có vẻ cố quên đi quá khứ, nhưng hiện tại họ vẫn sống với tiếc thương ngậm ngùi vì cứ mỗi gia đình đều có ít nhất một hoặc hai là nạn và cũng một hoặc hơn là sát nhân. Và cả hai sắc tộc nạn nhân và sát nhân vẫn sống vai kề vai mỗi ngày. Nếu tôi là Linh mục thuộc người Tutsi, tôi sẽ chia sẻ bài Tin Mừng hôm nay với giáo dân như thế nào đây? Ngược lại, những người giáo dân người Hutu sẽ đón nhận Tin Mừng trong tâm trạng nào đây? Tha thứ kẻ thù thôi đã là khó khăn rồi huống chi là yêu thương. Nhưng có yêu thương thật sự thì kẻ thù mới được tha thứ. Quả thật, Lời Chúa là một chân lý quá lý tưởng – nói dễ khó làm – mà người thường khó có thể với tới, nhưng cũng có người đã với được điển hình là các thánh. Nghĩ cho cùng, Chúa Giêsu cũng chỉ muốn chúng ta yêu thương nhau hơn để trải nghiệm được phần nào về thiên đàng nơi hạ giới. Nơi đâu có yêu thương và an bình là nơi đó chính là thiên đàng. Trái lại, nơi nào có ganh ghét thù hằn là nơi đó có hỏa ngục vì hỏa ngục tự chính nó là thù hằn ganh ghét nhau. Mục sư Martin Luther King Jr. có một câu nói rất thú vị: Yêu thương là động lực duy nhất có khả năng biến đổi kẻ thù thành bạn (Love is the only force capable of transforming an enemy into a friend). Tin nhắn nhỏ: Quý độc giả và giáo dân xa gần thân mến, tôi rất lấy làm vinh dự được phục vụ các bạn trong phần chia sẻ Lời Chúa mỗi tuần hơn suốt ba năm qua. Vừa là tình cờ và là cơ duyên nào đó chúng ta được kết nối qua tờ Nối Kết hằng tuần. Chúng ta hãy cùng tạ ơn Thiên Chúa, cảm ơn nhau và tri ân những người hy sinh âm thầm đưa tin. Vì lý do mục vụ, tôi rất tiếc không thể tiếp tục, nhưng thay vào đó sẽ là những nguồn tư tưởng phong phú mới lạ đến từ quý Cha và Cộng đồng dân Chúa bắt đầu vào Chúa Nhật đầu mùa Chay này. Tôi xin gởi lời cảm ơn, lời chào tạm biệt và xin các bạn cầu nguyện nhiều cho tôi. Nguyện xin Thiên Chúa luôn chúc lành xuống trên bạn và gia đình.

Cuộc Vật Lộn Liên Lỉ

Còn Ta, Ta bảo các con” là cách nhấn mạnh của Chúa về cấu trúc hình thành của tội lỗi. Tội lỗi không chỉ được hình thành bởi hành động mà còn bởi ngay trong chính tư tưởng từ lòng dạ bất lương. Trên thực tế, tội lỗi luôn bắt nguồn ngay từ trong lòng và tư tưởng trước khi đi đến hành động. Ví dụ: Kẻ giết người phải có lòng dạ thù ghét ai trước khi hắn ra tay. Kẻ có tư tưởng tà dâm thì mới xảy ra những chuyện dan díu lôi thôi. Kẻ đã có quyết tâm lường gạt bất lương rồi hắn sẽ dùng mọi phương tiện để đạt được mục đích. Hành vi chỉ là sự biểu hiện của chủ ý. Bởi thế, Lời Chúa đã khuyến cáo chúng ta phải chặn đứng tội lỗi ngay từ đầu trong tư tưởng bằng không thì tư tưởng xấu sẽ biến thành một khối ung thư ác tính lớn dần theo thời gian ăn nhập vào cá tính và hành động. Chân lý Tin Mừng hôm nay nghe rất tuyệt vời. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải nhìn nhận một sự thật phũ phàng là có mấy ai trong chúng ta khắc phục được tội trong tư tưởng. Ngày nào chúng ta còn đi chân trên mặt đất, ăn uống như mọi ngày và hít thở không khí là ngày đó chúng ta vẫn còn là con người. Là con người, chúng ta phải luôn vật lộn với lý trí và bản năng sinh tồn. Từ phần bụng trở lên, lý trí, lý luận và lý thuyết luôn làm cho con người say mê cuộc sống. Con người được bay bổng lên cao rất êm ái và nhẹ nhàng với những giá trị cao thượng. Và nếu tay phải con nên dịp tội cho con, thì hãy chặt mà ném nó xa con; vì thà mất một chi thể còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. “Cũng có lời dạy rằng: ‘Ai ly dị vợ mình, thì hãy trao cho vợ tờ ly dị’. Còn Ta, Ta bảo các con: Hễ ai ly dị vợ mình, trừ trường hợp tà dâm, thì làm cớ cho vợ ngoại tình; và ai cưới người vợ đã ly dị, cũng phạm tội ngoại tình. “Các con cũng đã nghe có lời bảo người xưa rằng: ‘Chớ thề gian, nhưng hãy giữ trọn lời mình thề với Chúa’. Còn Ta, Ta bảo các con: Đừng thề chi cả; đừng lấy trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa; đừng lấy đất mà thề, vì đất là bệ chân Người; đừng lấy Giêrusalem mà thề, vì là thành của Vua cao cả. cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì ngươi không thể làm cho một sợi tóc ra trắng hay đen được. Nhưng lời nói của các con phải là: Có thì nói có, không thì nói không, thêm điều đặt chuyện là bởi ma quỷ mà ra”

Muối và Ánh Sáng

Muối và ánh sáng là những hình ảnh rất gần gũi trong đời sống thường ngày. Bởi thế, Chúa Giêsu đã khai thác chức năng của chúng để truyền đạt tâm tư nguyện vọng của Ngài với chúng ta. Một cách rất đơn sơ và mộc mạc, muối có rất nhiều chức năng ích lợi trong cuộc sống hằng ngày như gia vị, ươm ướp, thẩm mỹ và trị liệu v.v. Trong lãnh vực nha khoa, trước khi có những phương pháp điều trị tối tân, người dân thường dùng muối để đánh răng xúc miệng cho chắc lợi hay ngậm nước muối ấm để làm giảm đau răng. Nhìn từ góc cạnh này của muối, mỗi Kitô hữu đều đóng một vai trò làm muối mặn để giúp an ủi và thuyên giảm những nỗi đau tâm hồn của những người chung quanh. Hơn nữa trên cái nguyên tắc căn bản sống hằng ngày, nếu chúng ta không làm cho những kẻ khác hạnh phúc thì cũng không nên gây đau khổ cho họ bằng cả hai lời nói và việc làm. Cho dù người đó có khô khan nguội lạnh đến đâu nhưng lại biết sống hài hòa và cảm thông với những hoàn cảnh và nỗi đau của những kẻ khác, người đó vẫn thể hiện rõ nét lòng thương xót Chúa hơn là những kẻ tỏ ra hăng hái khắc khe với luật lệ và vội lên án kẻ khác. “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Chuyển qua ánh sáng.  Con người không thể tồn tại nếu không có ánh sáng mặt trời vì đó là nguồn năng lượng tuyệt vời và vô định giúp các sinh vật và thực vật phát triển. Mỗi khi chúng ta đưa thức ăn vào miệng, điều đó cũng có nghĩa chúng ta chuyển năng lượng mặt trời vào trong cơ thể vì mỗi hợp tố trong thức ăn đều có yếu tố của ánh sáng mặt trời. Bên cạnh đó, năng lượng mặt trời còn giúp cho môi trường giảm bớt các khí thải độc hại đang phá hủy hệ sinh thái hằng ngày. Một khi nói đến ánh sáng, ánh sáng thường hướng chúng ta ngó lên và nghĩ rộng. Tại sao? Tại vì bản chất của nó là chiếu tỏa và chiếu xuống. Bởi thế, hầu như thợ điện nào cũng phải hướng lên cao hoặc được đưa lên cao khi làm việc. Các bóng đèn cũng thường được bắt trên cao để chiếu xoi tỏa sáng. Như vậy, dưới ánh sáng của Lời Chúa “Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời”, cung cách chúng ta sống đạo và cư xử với nhau cũng chính là ánh sáng giúp cho những kẻ khác biết nhận ra được Thiên Chúa là ai, đức tin là gì và hy vọng là đâu.   “Các con là sự sáng thế gian.”

Tám Mối Phúc Thật

Để nhìn thấy được phần nào bộ mặt xã hội của một quốc gia nào đó, bạn chỉ cần lấy một chiếc ghế đẩu ngồi nhìn ra đường quan sát mọi người và phương tiện qua lại chỉ trong vài tiếng đồng hồ thì bạn có thể thấy được phần nào những tảng băng chìm trong xã hội đó. Tuần trước, tôi có ghé thăm kênh đào Panamá Canal thuộc thành phố Colón. Kênh đào là một trong những kỳ quan nhân tạo nổi tiếng của thế giới với những kỹ năng khoa học xuất chúng và sự thông minh con người. Cách đó không xa, khoảng độ 5 phút lái xe, nhiều người có lẽ sẽ phải sửng sốt trước sự nghèo đói với rác rưởi và những đống xà bần ngổn ngang ở trung tâm thành phố nơi mà đa số cư dân là những người da đen gốc Châu phi sinh sống. Tối đến, rất nhiều người đắp chăn ngủ ngoài lề đường. Trẻ con chơi đùa chạy nhảy trong những ngõ hẻm âm u dọc theo những vách tường bị sơn xịt nhem nhúa lòe loẹt dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Người lớn thì ngồi tụm năm bảy hút thuốc và uống rượu bia nhảy múa trong tiếng nhạc xập xình ồn ào. Cảnh vật chung quanh tạo cho tôi có một cảm giác như mình đang đi lạc vào một thế giới không có an ninh và trật tự. Thật khó hiểu tại sao sự phân hóa trong cùng một xã hội lại có thể thay đổi nhanh đột ngột đến thế. Có những lúc tôi cũng không hiểu nổi con người của thế giới này. Có người đã đặt chân lên tới mặt trăng hơn mất chục năm nay, vậy mà vẫn có kẻ kiếm sống từng ngày trong những bãi rác thải hôi thối. Tám Mối Phúc Thật không chỉ là một lời an ủi xoa dịu những thành phần thấp bé trong xã hội mà còn là một bản văn lên án và vạch ra những bất công ngay trong chính xã hội của Chúa Giêsu thời bấy giờ. Không có một xã hội nào là không có bất công. Nơi đâu có con người là nơi đó có bất công. Nếu chúng ta đặt tất cả mọi xã hội con người dưới lăn kính của Tám Mối Phúc Thật, thì hiển nhiên không một xã hội nào là không vi phạm những điều Ngài đã nêu ra. Từ gian tham ích kỷ nảy sinh ra bóc lột bất công. Sự bất công tiếp tục sản sinh ra nghèo đói. Vì cùng cực túng quẫn, con người phải tìm kế mưu sinh bằng mọi cách từ trộm cướp, xì ke ma tuý đến mua bán dâm v.v. Cứ như thế từ thế hệ này sang những thế hệ sau, xã hội con người luôn đi xoay vòng không thoát ra ly ra khỏi cái hộp khốn nạn của mình. Bởi thế, Tám Mối Phúc Thật là phúc thật cho mọi thành phần công dân và mọi xã hội dùng làm nền tảng và mô hình để đào tạo và phát triển nhân bản. Một xã hội văn minh thật sự không phải là một xã hội thịnh vượng giàu sang với đầy đủ khoa học kỹ thuật nhưng con người lại luôn cô đơn. Trái lại, nền văn đích thực chính là một xã hội hài hòa nơi mà mọi người đều biết tôn trọng, yêu thương và lo lắng cho nhau vì đó cũng chính là thiên đàng sau này lẫn hiện tại. Nếu chọn để sống một trong Tám Mối, bạn chọn mối phúc thật nào? Tại sao? Và bạn có nghĩ rằng là mối phúc thật bạn chọn có khả năng thay đổi môi trường sống nơi bạn đang sinh hoạt không? CHÚC MỪNG NĂM MỚI DỒI DÀO ÂN SỦNG!

Chỗ Đứng Trong Thiên Đàng

Việc rao giảng của Chúa Giêsu là sự dẫn lối cho muôn dân thoát khỏi tăm tối để đến với ánh sáng. Để đạt được mục tiêu này, điều kiện chính yếu tiên khởi là phải biết hối cải.   “Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến!” Hối cải là gì? Hối là ăn năn, biết chừa và cải là thay đổi, biết sửa. Hoa Kỳ là một quốc gia có hệ thống pháp luật rất khắc khe và tỉ mỉ. Vì thế, những ai đã vi phạm luật pháp hoặc có tiền án thì thường khó kiếm công ăn việc sau này cho dù chỉ vi phạm một lần. Bị bắt vì tội DUI (uống rượu lái xe) kể như là GAMEOVER for job và STARTOVER for jail. Cái hay của hệ thống pháp luật Hoa Kỳ là giúp mọi người biết tôn trọng kỷ cương và sống hài hoà với nhau trong một xã hội đa sắc dân và văn hóa. Thế nhưng cái điểm tiêu cực của nó là mọi cánh cửa của lòng thương xót hầu như luôn bị đóng kín khiến các tội nhân khó có cơ hội thứ hai để làm lại từ đầu. Cho dù bạn có thật lòng hối cải đến đâu thì tất cả chỉ tùy thuộc vào lòng thương xót của ông chủ. Cũng vì thế mà nhiều tù nhân được thả ra cảm thấy chán nản không biết làm gì chi bằng gây án để trở lại nhà tù vẫn sướng hơn, không làm nhưng vẫn có ăn. Như vậy, đối với người đời, có thật lòng hối cải đến đâu vẫn chỉ là một ẩn số của cơ hội. Ngược lại, đối với Thiên Chúa, sự thật lòng hối cải không chỉ là một đáp số chắc chắn mà còn là hướng đi chính chắn cho một cuộc hành trình tương lai phía trước. Kết luận, là một tù nhân hay phạm nhân thường được coi như là một thành phần bị đào thải hay loại bỏ trong xã hội, nhưng đối với Thiên Chúa, mọi người thuộc mọi thành phần tốt hay xấu đều luôn có một chỗ đứng trong thiên đàng miễn là biết ăn năn hối cải làm lành lánh dữ.

Rao Giảng Hay Rao Vặt

Trong bất cứ mọi buổi tiệc vui nào, người dẫn dắt chương trình đều đóng một vai trò quan trọng không chỉ để giúp vui cho khán giả mà còn góp phần làm cho chương trình thêm sống động. Để gọi là một người dẫn dắt chương trình chuyên nghiệp (Professional MC – Master of Ceremony), người đó tối thiểu cần phải có những khả năng như sau: biết rõ chủ đề của chương trình, biết để ý đến cảm xúc của khán giả, biết linh động trong mọi tình huống, có máu khôi hài và biết mình đang nói gì. Không nhiều thì ít chúng ta cũng có lần gặp những MC rất vô duyên, tự mình nói mình cười, khán giả ngồi yên không động đậy. Nếu cười thì chỉ cười ruồi trên cái vô duyên. Thật vậy, thế giới muôn màu luôn có người này người nọ. Có người lịch sự để bù cho những kẻ vô duyên. Trong nhiều gia đình cũng thế, có nhiều ông chồng bà vợ rất biết điều nhã nhặn lại cưới những người rất vô duyên cục mịch. Cuộc đời này luôn có luật bù trừ. Rất nhiều điều chúng ta cần biết thì lại không. Còn những chuyện không cần biết thì lại biết quá dư và thừa. Bởi thế, người đời lúc nóng giận mới có câu: “đồ con người không biết điều.” Tạ ơn Chúa đã ban cho Giáo hội một Gioan Tẩy giả, một MC vừa chuyên nghiệp vừa biết điều. Ngài biết việc mình làm, biết điều mình nói và biết đối tượng của mình là ai. Ngài rao giảng về Chúa Giêsu nhiều chừng nào thì cái tôi của ngài càng teo đi chừng nấy. Là những Kitô hữu, chúng ta phải có bổn phận giới thiệu và rao giảng về Đức Kitô. Ngược lại, rao giảng mà không nói về Đức Kitô thì chỉ là rao vặt.

Để Đến Được Với Chúa Và Với Nhau

Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mt. 5:8). Ba Vua là một trong những hình ảnh ứng nghiệm câu Kinh Thánh này. Hai chữ “trong sạch” đây không chỉ nói đến sự tinh tuyền mà còn bao gồm cả sự chân thành và lòng thành thật của con tim và của lương tâm. Dựa theo Phúc Âm hôm nay, chúng ta có thể đọc được mục đích chính của Ba Vua đến với Chúa Hài Đồng là để thờ lạy Ngài. Họ dành cho Ngài những món quà quý giá nhất để nói lên lòng mến mộ và tầm vóc quan trọng của cuộc gặp gỡ. Trong khi đó, chủ đích của Hêrôđê là biết để giết, tìm để triệt. Kết quả, ông ấy không bao giờ được trông thấy Chúa mà chỉ sống với nỗi lo sợ hãi. Qua hai thái độ này, chúng ta nên tự xét mình đang ở vị trí nào. Bạn bè chơi với nhau mà không có sự chân thành thì tình bạn cũng chẳng mấy mặn nồng và lâu dài. Lòng chân thành không được dừng ở chỗ lúc nào cũng hữu hảo với nhau, nhưng nó phải khích lệ và thúc đẩy nhau biết góp ý và xây dựng lẫn nhau cùng thăng tiến trong cuộc sống hằng ngày. Ngược lại, chúng ta nên luôn sẵn sàng lắng nghe những ý kiến xây dựng của người khác. Nếu phải thì áp dụng. Nếu không thì thôi. Nghe hay không là quyền của mình. Trong quá khứ tôi đã có dùng câu nói nổi tiếng của Tuân Tử: “Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy.” Kết luận, muốn đến được với Chúa và làm bạn với nhau lâu dài, người đó phải đến với thái độ chân thành, không tính toán để thủ lợi bản thân. Ai đã và đang làm được điều này có nghĩa là tấm lòng của người đó đang tỏ ra mỗi ngày và mỗi ngày đều được Thiên Chúa tỏ ra thêm. Càng sống thật lòng với mọi người chung quanh, chúng ta mới càng thấm thía hơn ý nghĩa của ba chữ “tình bằng hữu.”

Đức Maria: Mẹ Thiên Chúa

Giáo Hội Công giáo có 4 tín điều tối quan trọng về Đức Mẹ: (1) Mẹ Thiên Chúa, (2) Đức Mẹ Đồng Trinh, (3) Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, (4) Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa có thể nói là một tước hiệu và đặc ân cao cả nhất chỉ có một thụ tạo như Đức Mẹ mới xứng đáng mà thôi. Ai không tôn kính và nhìn nhận tước hiệu này của Mẹ cũng đồng nghĩa phủ nhận Kinh Thánh. Phúc Âm Luca 1:39-56 có tường thuật lại sự kiện Đức Mẹ đi thăm bà Êlisabet. “Và xảy ra là thoạt Êlisabet nghe lời Maria chào, thì hài nhi nhảy mừng trong dạ mẹ; và Êlisabet được đầy Thánh thần, mà thốt lên một tiếng kêu lớn và nói: ‘Trong nữ giới, có người là diễm phúc! Và đáng chúc tụng thay hoa quả lòng người! Và bởi đâu tôi được thế này, là mẹ Chúa tôi đến với tôi?’” (41-43). Chính Êlisabet được đầy Thánh thần mà còn phải thốt lên ca tụng và lấy làm vinh dự trước sự hiện diện của Mẹ: Và bởi đâu tôi được thế này, là mẹ Chúa tôi đến với tôi? (Frank Chacon và Jim Burnham, 10). Những đoạn Kinh Thánh khác khẳng định tước hiệu này: Này, nữ trinh sẽ thụ thai và sinh con và người ta sẽ gọi tên Ngài là Emmanuel (Thiên Chúa ở cùng chúng ta) (Mt.1:23). Ðáp lại, thiên thần nói với bà: “Thánh thần sẽ đến trên người, và quyến năng Ðấng Tối cao trên người rợp bóng; bởi thế mà trẻ sắp sinh sẽ được gọi là Thánh, là Con Thiên Chúa! (Lc.1:35). Nhưng khi thời viên mãn đến, Thiên Chúa đã sai Con Người, sinh bởi người nữ (Thư gửi tín hữu Galát 4:4) (Ibid.11). Đây là những lời Kinh Thánh nói rõ ràng. Giáo Hội không tự thêm vào hay bớt ra. Trên phương diện lý luận dựa theo cơ sở tam đoạn luận (syllogism), Frank Chacon và Jim Burnham giúp chúng ta hiểu như sau: (1)  Đức Mẹ là mẹ của Chúa Giêsu (2)  Chúa Giêsu cũng là Thiên Chúa (3)  Bởi thế, Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa Nếu chúng ta phủ nhận Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta không công nhận sự nhập thể (Incarnation) của Chúa Giêsu (11).  Có lẽ nhiều anh em Tinh Lành sẽ phải ngạc nhiên vì ngay chính những người đi tiên phong như Martin Luther, John Calvin và Ulrich Zwingli đã không chỉ công nhận mà còn khẳng định Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa (12). Trong phạm trù kích cỡ của tờ Nối Kết này, không thể nào chúng ta diễn tả cho đủ về Mẹ. Vài ý tưởng đơn sơ mộc mạc trên chỉ giúp chúng ta hiểu thêm về giáo lý của Giáo Hội, nhưng tốt hơn hết vẫn là noi gương bắt chước Mẹ sống khiêm nhường và phó thác. Cuộc đời có vui buồn và thăng trầm lẫn lộn. Đức Mẹ cũng là con người như chúng ta, nhưng Maria thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng.

Hai Chữ “Giáng Sinh”

Ở đâu có con người là ở đó có phân biệt đẳng cấp xã hội.  Dưới đất, người giàu đi xe sang trọng đắt tiền. Người nghèo đi xe trung bình hoặc cũ kỹ rẻ tiền. Trên trời, người giàu đi máy bay thường ngồi ghế First Class hoặc hạng Thương Gia (Business). Chỗ ngồi rộng rãi ở tầng trên và phía trước. Bước vào thường được chào mừng bằng danh xưng “Sir” và “Ma’am” hoặc “Madam.” Ngồi xuống là có người mời Champagne giải khát. Còn người nghèo thì ngồi ghế phổ thông (Economy), chen lấn chật chội ở tầng dưới và phía sau. Bước vào, Good morning! That way, please là cùng. Nhấn đến ba hồi chuông xin nước uống mà chẳng thấy ma nào tới đếm sỉa. Buồn, economy mà! Nghĩ cho cùng, cái gì ở đời này cũng phải có tiền thì mới có mùa xuân và nụ cười trên môi. Không có tiền, con người quá bạc bẽo với nhau. Đi mừng sinh nhật bạn bè ít nhiều cũng phải có tí quà. Quà thường thì bị chê ít, quà sang thì nằm ngoài khả năng. Kết cuộc, chỉ có mừng sinh nhật Chúa Ngôi Hai là tuyệt vời nhất. Chẳng phải lo quà cáp tốn phí mà lại còn được Thiên Chúa tặng quà sinh nhật. Thiên Chúa không bao giờ hứa ban cho chúng ta những thứ quà vật chất tạm bợ chóng qua như hột xoàn, kim cương, đá quý v.v. nhưng quà tặng của Ngài là độc nhất vô nhị, đó chính là một Con Người chứ không phải những mặc hàng linh tinh. Bởi thế, ai thật lòng đón mừng sinh nhật Chúa Ngôi Hai sẽ lãnh nhận được những quà tặng của an bình, vui tươi và thanh thản trong tâm hồn. Thật sự nhiều người chưa nghiệm thấy nên chưa quý sự bình an và thanh thản trong tâm hồn, nhưng đến một lúc nào đó biết nhìn lại, chẳng có gì quý cho bằng sự bình an, vui tươi và thanh thản trong tâm hồn. Với những món quà này, con người mới thật sự là con người mà Thiên Chúa mong muốn thấy. Thiên Chúa đến giữa thế gian để hàn gắn những chia cách phân biệt xã hội. Ngài đến để con người có lại được một ý nghĩa sống thật sự ở đời này. Riêng chúng ta thì sao? Giáng Sinh thật sự xảy ra trong tâm hồn chúng ta chỉ khi nào chúng ta mở lòng tiếp đón nhau như chính Ngài đã tiếp nhận chúng ta. Giáng là hạ xuống. Sinh là sự sống, sanh nở. Biết hạ mình xuống và sống như Ngài thì sự sống trong tâm hồn sẽ được nảy sinh. Đó chính là ý nghĩa của mầu nhiệm và mùa lễ Giáng Sinh. Vinh danh Thiên Chúa trên trời Bình an dưới thế cho người thiện tâm.

Chỉ Có Chúa Mới Hiểu

Ngoại tình là không đúng. Ly dị là chuyện không vui. Đáng tiếc là những chuyện này đang ngày càng xảy ra thường ngày. Tuy nhiên, có bao giờ chúng ta đi xâu vào vấn đề và trực diện với những nguyên nhân của nó chưa? Tại sao người ta ngoại tình và ly dị? Chẳng ai dại dột muốn cưới hỏi nhau để rồi sau này tự chuốc lấy u sầu. Chẳng cha mẹ nào muốn con mình chịu đau khổ tâm lý. Vậy thì, câu hỏi vẫn là tại sao và nguyên nhân là gì. Nhiều nhà tâm lý học hay cố vấn gia đình đã đưa ra rất nhiều nguyên nhân khác nhau và phương cách khắc phục. Trong thực tế, mỗi con người chúng ta thay đổi hằng ngày từ thể lý đến tư duy. Xã hội thay đổi thường xuyên, hết phong trào này đến phong trào khác. Bởi thế, để thực sự hiểu được những nguyên nhân xâu xa tiềm ẩn chỉ có Thiên Chúa mới thấu hiểu cặn kẽ từng ly từng tí một trong tâm hồn của mỗi người chúng ta. Điều này rất có lý với cái nhìn của Blaise Pascal: con tim cũng có những lý do của nó. Và con người chỉ thật sự được yên nghỉ cho đến khi nào được nghỉ yên trong Chúa mà thôi của thánh Augustinô. Mỗi người ai cũng có tâm sự. Có chia sẻ thì họ cũng chưa chắc hiểu nổi. Có hiểu chỉ sợ hiểu sai. Đôi khi cứ như thánh Giuse âm thầm ra đi lại hay hơn. Có ai hiểu được nỗi buồn và tâm sự của ngài trong lúc này khi vợ mình lại mang thai với một người thứ ba. Chỉ có Thiên Chúa mới thấu hiểu cái lý do nội tại. Nhưng cũng vì niềm tin vào Thiên Chúa mà ngài đã chấp nhận những thiệt thòi. Đó mới chính là mẫu gương lý tưởng của một người đàn ông chân chính, không tính toán hay so đo với vợ.  Vì nhân đức đó, Emmanuel Thiên Chúa cũng đã ở cùng ngài ngay từ ban đầu lọt lòng mẹ. Người đàn ông chân chính thường hay chịu đựng những thiệt thòi. Ngược lại, những thiệt thòi lại là nền móng của sự kính trọng của con cái và gia đình. Không biết cái nhìn của tôi có đúng hay không, đó là, nếu không vì đức tin Công giáo thì nhiều gia đình đã ly dị nhau từ lâu rồi. Nếu là đúng, thì thật sự nhiều cặp vợ chồng đã bỏ nhau hay ngoại tình từ lâu trong tư tưởng. Tuy nhiên, cũng vì niềm tin và lòng yêu thương con cái, nên tấm tranh chụp chung gia đình vẫn còn nguyên vẹn. Kết cuộc, chỉ có Thiên Chúa mới hiểu được lòng mình mà thôi. Phần chúng ta vẫn tiếp tục sống trung thành với niềm tin vào Ngài. Cố gắng sống tốt cho qua ngày chờ qua đời để gặp Chúa vậy! Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành và gia tăng sức mạnh trên những bậc cha mẹ để họ tiếp tục sống đức tin bền bỉ. Ước gì tình thương dành cho con cái sẽ xoa dịu phần nào nỗi đau và hàn gắn những hiểu lầm xung khắc trong tâm hồn. Ai hiểu sao thì hiểu. Chúa hiểu con là đủ rồi. Amen.  CHÚC MỪNG GIÁNG SINH AN LÀNH!