Pay It Forward

Vào năm 2000, có một cuốn phim rất ý nghĩa khiến người xem phải suy nghĩ. Đó là phim Pay It Forward; tạm dịch là Trả Tới. Phim kể về một cậu bé tên Trevor học lớp 7 ở Las Vegas, Nevada. Thầy giáo ra nhiệm vụ cho lớp: mỗi người phải nghĩ ra cách nào để thay đổi thế giới cho tốt hơn. Trevor nghĩ ra một phương pháp làm việc bác ái gọi là Trả Tới. Theo Trevor, nếu mình làm ơn cho ba người, sau đó yêu cầu mỗi người trả ơn bằng cách làm ơn cho ba người khác. Đến lượt chín người được ơn lại làm ơn cho hai mươi bảy người và yêu cầu mỗi người nhận ơn phải trả ơn cho ba người khác nữa. Như vậy, làn sóng bác ái sẽ lan rộng ra như sóng nước trên mặt hồ. Dĩ nhiên, chương trình đó rất khó thực hiện. Trevor đã gặp nhiều trường hợp rất éo le. Ý tưởng “trả tới” của Trevor rất đáng khen vì nó thể hiện tinh thần bác ái của Kitô giáo: làm ơn không mong trả ơn. Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu dạy các môn đệ thực thi tình yêu thương bằng cách san sẻ những gì mình có cho tha nhân. Khi thấy đám đông đi theo mình bị đói, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “Các con hãy cho họ ăn đi.” Nhưng các môn đệ thấy số người quá đông và sức mình có hạn, nên đã ngần ngại thưa: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá.” Dầu sao, họ vẫn tin tưởng Thầy mình. Họ trao cho Ngài tất cả những gì họ có. Thế là phép lạ đã xãy ra. Phần lương thực ít ỏi đó không những đã nuôi sống mọi người mà còn dư mười hai thúng bánh thừa. Số người ăn khoảng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà trẻ em. Phép lạ bánh hóa nhiều là biểu tượng của bí tích Thánh Thể. Làn sóng san sẻ bắt đầu từ Chúa Kitô. Ngài lấy chính bản thân mình làm của ăn nuôi sống chúng ta. Khi thông phần vào hiến tế hy sinh của Chúa Giêsu qua việc rước lễ, chúng ta cũng chấp nhận tự hiến mình cho Chúa và tha nhân. Rước lễ không chỉ là lãnh nhận. Nhưng là lãnh nhận để cho đi. Nếu mọi Kitô hữu biết san sẻ những ơn lành mình đã lãnh nhận, thế giới này sẽ đổi mới. Nhân loại đang đói, không chỉ cái đói phần xác, mà nhất là phần hồn. Thú vui, quyền lực hay sở hữu không thể làm chúng ta no thỏa. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể. Hãy san sẻ Chúa Kitô cho những người bạn gặp hôm nay. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Kho Tàng Trong Ruộng

Một đứa bé mẹ kêu đi nhốt gà. Bầy gà có một con mẹ và bảy con con. Đứa bé nhào vô bầy gà. Bầy gà chạy tứ tán. Nó rượt theo một con gà con, té lên té xuống. Bắt chẳng được còn bị gà mẹ mổ cho mấy cái. Mẹ nó thấy vậy mới lấy cái nơm chụp con gà mẹ. Gà mẹ trong nơm tục tục vài cái. Đám gà con bu lại. Mẹ thằng bé chỉ việc nghiêng cái nơm. Cả bầy gà đều bị nhốt. Hoạt cảnh trên đây là hình ảnh cuộc đời. Gà con là những điều tốt đẹp chung quanh ta. Gà mẹ là điều tốt đẹp nhất và quan trọng nhất cho đời ta. Nếu bắt được gà mẹ, chúng ta sẽ được cả bầy. Câu chuyện trong bài đọc thứ nhất hôm nay là một thí dụ điển hình. Vua Salômôn được Chúa khen thưởng. Người hứa sẽ ban cho ông bất cứ điều gì ông xin. Salômôn không xin được sống lâu, hay được giàu sang; cũng không xin cho kẻ thù phải chết.  Ông chỉ xin Chúa một điều: “Xin ban cho tôi tớ Chúa đây một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và biết phân biệt phải trái.” Salômôn không xin điều có lợi cho riêng mình. Ông ước ao được biết Thánh Ý Chúa, để có thể phục vụ dân Chúa cho đúng. Chúa rất hài lòng, nên không những ban cho điều ông xin là sự khôn ngoan sáng suốt, mà còn cho ông được danh vọng và giàu sang tột bực. Nếu hôm nay Chúa hứa sẽ cho bạn bất cứ ơn gì bạn muốn, thì bạn sẽ xin gì? Chúa Giêsu dạy chúng ta: “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người trước, thì mọi sự khác Người sẽ thêm cho sau.”(Mt 6:33) Tìm gặp Nước Thiên Chúa, chúng ta sẽ nhận được tất cả. Chúa Giêsu còn ví Nước Thiên Chúa như kho tàng giấu trong ruộng hoặc viên ngọc quý hơn tất cả mọi ngọc quý. Quý giá, vì Nước Thiên Chúa đáp ứng nguyện vọng tối hậu của con người là hạnh phúc vĩnh cửu. Tuy nhiên, Nước Thiên Chúa không hiển hiện trước mắt chúng ta. Hơn nữa, muốn được Nước ấy, chúng ta phải trả giá bằng tất cả những gì mình có. Không phải Chúa làm khó chúng ta. Ngài chỉ muốn chúng ta đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Nhiều lúc chúng ta đối xử với Chúa bằng thái độ hoài nghi: thấy mới tin, tiền trao cháo múc. Người thời nay không tin ở lời hứa suông. Chúa Giêsu đã chết để bảo đảm lời hứa của Ngài. Chúa cũng muốn chúng ta tin tưởng Ngài. Vì chỉ nhờ niềm tin tuyệt đối, chúng ta mới có thể cảm nghiệm được Nước Trời ẩn giấu trong lòng ta. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Lời Của Chúa

Thiên Chúa nói qua miệng ngôn sứ Isaia: giống như mưa làm cho đất phì nhiêu và con người có cơm ăn thì “Lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả.” Thiên Chúa nói, thì sẽ có hiệu quả, vì Lời của Chúa đầy quyền năng. Sách Sáng thế ký kể chuyện Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ bằng Lời của Ngài: “Thiên Chúa phán: hãy có ánh sáng. Liền có ánh sáng.” (xem Stk 1). Hiệu quả của Lời Chúa thật lớn lao. Thế nhưng, tại sao ngày nay chúng ta không còn thấy sức mạnh của Lời Chúa? Tự xét bản thân, tại sao chúng ta đã nghe không biết bao nhiêu Lời trong Kinh Thánh, mà vẫn không thấy hiệu quả gì rõ rệt? Bài Phúc âm hôm nay cho biết: không phải tại Lời Chúa, mà là tại chúng ta. Người đón nhận Lời Chúa như mảnh đất tốt thì sẽ sinh nhiều bông hạt. Kẻ như đất bên vệ đường, đất đầy sỏi đá, hay đất nhiều gai góc thì không thể sinh hoa kết quả. Vấn đề bây giờ là phải làm sao để Lời Chúa sinh hoa kết quả nơi chính mình. Con người không phải là mảnh đất. Đất thì thụ động đón nhận. Con người thì phải chủ động. Chúng ta có lý trí, có tình cảm và nhất là có ý chí tự do. Vì thế cách thức đón nhận Lời Chúa cũng không thể thụ động như vật chất vô tri. Cha Mark Link đề ra một phương pháp lắng nghe Lời Chúa qua ba giai đoạn như sau. Giai đoạn thứ nhất: nghe bằng trí. Dùng trí tưởng tượng hình dung những tình tiết, nhân vật, hình ảnh trong câu chuyện mà ta đang nghe. Sau đó suy nghĩ xem Chúa muốn dạy gì qua câu chuyện này. Tìm hiểu, học hỏi, nếu có thể. Giai đoạn thứ nhì: nghe bằng tim. Ấp ủ chân lý mình đã lắng nghe. Ghi nhớ. Mang về nhà nghiền ngẫm và cầu nguyện. Giống như đất ôm ấp hạt giống rất lâu trong lòng mình cho đến khi nó nẩy mầm. Giai đoạn thứ ba: nghe bằng linh hồn. Để cho Lời Chúa mổ xẻ con người mình, như Lời trong thư Do thái: “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người”(Dt 4:12). Cương quyết thay đổi theo Lời Chúa dạy, dầu có phải hy sinh. Lời Chúa là ánh sáng, là sức sống, là hy vọng của đời ta. Điều kiện thiết yếu là ta phải biết lắng nghe, biết ấp ủ trong lòng mình và biết chấp nhận hoán cải đời mình theo Thánh Ý Chúa. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Ai Mạnh Hơn?

Gió và mặt trời tranh cải xem ai mạnh hơn. Ngày nọ, có một người đi đường mặc chiếc áo khoác. Mặt trời nói với gió: ai làm cho người đó cởi áo ra nhanh hơn thì thắng. Gió đồng ý, hơn nữa còn giành đi trước. Gió thổi và thổi, càng lúc càng mạnh. Người đi đường càng lúc càng giữ chặt chiếc áo không cho bay. Cuối cùng mệt quá, gió chịu thua. Đến phiên mình, mặt trời chỉ dịu dàng dọi xuống những tia nắng ấm. Người đi đường lập tức cởi áo khoác ra. Aesop, tác giả của ngụ ngôn này kết luận: bằng sự tử tế dịu dàng, bạn sẽ làm được nhiều việc hơn là bằng võ lực. Nhiều thí dụ chứng minh Aesop nói đúng. Nhà hiền triết Gandhi đã dành độc lập cho Ấn độ bằng phương pháp bất bạo động. Có một môn võ thuật gọi là nhu đạo, lấy yếu thắng mạnh. Nước thật mềm mại, nhưng “nước chảy đá mòn.” Sức mạnh của tình yêu tiềm tàng, nhưng vô địch. Trong đời sống thiêng liêng, chúng ta thấy Chúa đối xử với chúng ta, những người tội lỗi, bằng lòng thương xót và sự kiên nhẫn đầy tình thương. Đã bao nhiêu lần, chúng ta khóc lóc ăn năn và quyết tâm chừa cải. Cũng bấy nhiêu lần, chúng ta lại tiếp tục con đường cũ, làm điều tội lỗi mất lòng Chúa. Mỗi lần như vậy, Chúa đều tha thứ. Chúa vẫn nhẹ nhàng an ủi, dạy dỗ và tạo cơ hội cho chúng ta trở lại đường ngay. Thánh vịnh hôm nay thật tuyệt vời khi diễn tả lòng nhân hậu của Chúa: “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương. Chúa nhân ái đối với mọi người, tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên.” “Chúa thành tín trong mọi lời Chúa phán, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm. Ai quỵ ngã, Chúa cũng đều nâng dậy. Kẻ bị dìm xuống, Người cho đứng thẳng lên.” Có ai cao cả và đầy quyền năng như Thiên Chúa? Nhưng Ngài lại đối xử nhân từ với những kẻ biết khiêm tốn nhìn nhận sự yếu đuối ngu muội của mình. Qua bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta tiếp nhận cách sống của Ngài: “Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng.” Bạo lực chỉ phá hủy. Tình yêu mới xây dựng. Sống theo tình yêu sẽ gặp nhiều đau khổ. Nhưng hãy tin tưởng, vì Chúa luôn nâng đỡ và thêm sức cho những ai sống theo Lời Ngài. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho.” -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Hiếu Khách

Ngày xưa, nếu đi xuống miền Tây, vô những vùng hẻo lánh, có thể bạn sẽ nghe những câu như: “Ê Tám, vô làm một ly mậy!” Mấy ông nhậu rất là hiếu khách! Rượu ngon phải có bạn hiền. Khi vui thì muốn có người chung vui, lúc buồn cũng muốn có người chia buồn, không vui không buồn thì phải có người để chia cái không vui không buồn. Hiếu khách là một đặc tính trong văn hóa Việt Nam. Hơn nữa, hiếu khách còn là một biểu hiện của nhân đức quan trọng nhất trong Kitô giáo, đó là đức Bác Ái. Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta về giá trị của sự hiếu khách. Có một gia đình ở Su-nêm mời ngôn sứ Êlisêu đến cư ngụ trong nhà mình. Hơn nữa, họ còn chuẩn bị một căn phòng đầy đủ tiện nghi, để mỗi khi đi đến vùng đó ngôn sứ có chỗ nghỉ ngơi. Thiên Chúa đã tưởng thưởng cho lòng hiếu khách của họ; Ngài ban cho họ một con trai, thoát cảnh vợ chồng già không con. Chúa Giêsu dạy: “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.” Và Chúa nói tiếp: “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.” Nói đến sự hiếu khách, chúng ta thường nghĩ phải áp dụng với khách đến nhà mình. Nhưng trước hết, hãy áp dụng với bạn bè, người thân, anh chị em, vợ chồng, con cái. Hãy dành cho họ một chỗ thoải mái trong sinh hoạt thường ngày của mình; trân trọng và yêu thương trong tình bác ái. Trong quyển “Reaching Out”, cha Henri Nouwen bàn về đức tính hiếu khách như sau: hiếu khách là tạo một môi trường thân thiện cho người khác có thể đến và đi tùy ý họ. Người hiếu khách biết lắng nghe và thông cảm với những đau khổ, trăn trở, cũng như những ước mơ của khách. Đồng thời, cũng biết khuyến khích họ cố gắng vượt qua trở ngại để vươn lên. Nói tóm lại, dùng kiểu nói của cha Nouwen, hiếu khách là để cho khách “hát bài hát của mình, nói tiếng nói của mình, và nhảy điệu nhảy của mình.” Lòng hiếu khách không chỉ có giá trị nhân bản, mà còn là một nhân đức trước mặt Chúa. Vì như Chúa Giêsu đã nói: “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Im Lặng Là Bạo Hành

Trong những cuộc biểu tình vừa qua, có một khẩu hiệu rất lạ: “silence is violence.” Tạm dịch: im lặng là bạo hành. Chúng ta thường nghe “im lặng là vàng”, nhằm đề cao sự quý giá của im lặng. Ở đây, khi trương biểu ngữ “im lặng là bạo hành”, có lẽ những người biểu tình muốn nói: chúng ta (= mọi người) phải lên tiếng chống lại bạo hành, vì im lặng chính là đồng lõa với bạo hành. Khẩu hiệu này khá cực đoan trong một hoàn cảnh xã hội và chính trị phức tạp như hiện nay. Dầu sao, nó cũng gợi ý chúng ta về sứ mạng ngôn sứ của người Kitô-hữu. Ngôn sứ Giêrêmia mà chúng ta nghe trong bài sách thánh hôm nay đã lên tiếng chống lại cả giáo quyền lẫn chính quyền thời đó, vì họ đã lạc xa đường lối của Thiên Chúa. Sứ điệp của Ngài quá thẳng thắn, vì thế Ngài bị bắt bớ, tù tội, lưu đày và giết chết.  Không phải Giêrêmia không biết sợ… Đã nhiều lần Ngài kêu than với Chúa vì đã trao cho Ngài một sứ mạng đầy nguy hiểm. Nhưng việc phải làm thì Ngài vẫn can đảm chu toàn, vì Ngài tin: “Đức Chúa hằng ở bên con, như một trang chiến sĩ oai hùng.” Trong bài Phúc âm, chúng ta nghe Chúa Giêsu an ủi các môn đệ khi Ngài sai họ đi làm chứng cho Nước Trời: “Anh em đừng sợ người đời… Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng. Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục.” Ngày nay, chúng ta không phải sợ bị bách hại như thời các thánh tử đạo. Nhưng nhiều lúc chúng ta ngại ngùng không muốn tuyên xưng đức tin trước mặt người khác trong chỗ làm, trong trường học, nơi tiệm ăn, hay trên chính trường. Khi phải bảo vệ sự thật hoặc phải lên tiếng chống lại những đạo luật và những dân cử vô luân, chúng ta trốn tránh. Sứ mạng làm ngôn sứ của những người cha trong gia đình mình đặc biệt quan trọng. Ơn gọi làm cha là một ơn gọi đầy thử thách. Người cha lãnh trách nhiệm dạy dỗ con mình trong đức tin. Nếu người mẹ là biểu tượng của sự âu yếm chiều chuộng thì người cha phải làm sao cho con cái hiểu được đúng sai tốt xấu. Đôi khi cũng phải dùng đến uy quyền và cả hình phạt. Nhưng người cha biết yêu con, sẽ không ngại uốn nắn con mình theo lẽ chính đường ngay. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Cái Đói Hồng Phúc

Aị đói không hẳn là một điều xấu. Có đói, ăn mới thấy ngon. Có tôi luyện trong gian nan thử thách mới thực sự nên người. Đó chính là điều Thiên Chúa đã làm với dân Israel khi dẫn dắt họ đi suốt 40 năm trong sa mạc, trước khi về Đất Hứa. Ông Môsê giải thích cho dân như sau: “Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi qua sa mạc suốt bốn mươi năm, để rèn luyện và thử thách các ngươi, để biết các điều bí ẩn trong lòng các ngươi và xem các ngươi có tuân giữ lề luật của Người hay không? Người đã để các ngươi vất vả thiếu thốn, và ban cho các ngươi manna làm của ăn mà các ngươi và cha ông các ngươi chưa từng biết tới, để tỏ cho các ngươi thấy rằng: Con người sống không nguyên bởi bánh, mà còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.” Thiên Chúa đã thử thách lòng trung thành của dân. Ngài để cho họ đói và cho họ ăn. Ngài muốn khai mở lòng họ, cho họ thấy điều quan trọng nhất trong cuộc đời là tin tưởng và gắng bước theo chân Chúa trên cuộc lữ hành về Đất Hứa. Thiên Chúa cũng tôi luyện chúng ta bằng mọi gian nan thử thách và đau khổ trong cuộc sống. Ngài để chúng ta đói để thử thách lòng trung thành của chúng ta. Đồng thời Ngài cũng nâng đỡ và dìu dắt chúng ta, vì biết chúng ta yếu đuối và ngu muội. Ngài ban Lời hằng sống dạy dỗ chúng ta và ban bánh bởi trời là Mình và Máu Thánh Chúa nuôi dưỡng chúng ta trong cuộc lữ hành giữa sa mạc trần gian. Hôm nay mừng kính lễ Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta hãy dành ít phút để suy niệm về thần lương bởi trời này. Thánh Augustinô giải thích tác dụng đặc biệt của bí tích Thánh Thể như sau: Thức ăn thường ngày chúng ta ăn sẽ bị tiêu hóa và biến thành máu thịt của chúng ta. Nhưng Mình Máu Thánh Chúa chúng ta lãnh nhận sẽ biến đổi chúng ta nên giống Chúa Kitô. Xem ra rước lễ không giống ăn cho no, mà giống ăn cho đói. Chịu lễ tuy là ăn vào, nhưng là ăn vào sự chết: “Mỗi lần ăn bánh và uống chén này, chúng con loan truyền Chúa chịu chết.” Nói cách khác, chịu lễ là hiệp thông với sự hy sinh của Chúa Kitô trên thập giá, là “cùng chết với Chúa Kitô để được cùng sống lại với Người.” Chết đi cái tôi của mình. Lột bỏ chính mình để Chúa Kitô Phục Sinh mỗi ngày mỗi lớn lên trong ta. Chịu lễ là ăn cho đói, cái đói hồng phúc, cái đói của tình yêu dâng hiến. -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Suy Niệm – Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa Giêsu- June 14 – Năm A & Daily Mass Thánh Lễ Hàng Ngày Online Video

Suy Niệm:  Đức Giêsu yêu thương Ngài không chỉ ban cơm bánh, tiện nghi, sức khỏe… Một cuộc sống mau qua đời này cho chúng ta: mà còn dành cho chúng ta một nguồn ân sủng vô tận đặc biệt nhất, chính là Mình Máu Ngài làm lương thực nuôi linh hồn ta. Ngài đã yêu và yêu đến cùng. Người Do thái không hiểu Ngài, cũng không hiểu được Lời Ngài vì thế đưa đến mâu thuẫn. Cầu Nguyện:  Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con siêng năng chạy đến với Chúa qua thánh lễ qua bí tích Thánh Thể. Xin cho chúng con cảm nghiệm được tình yêu bao la của Chúa đã tự hiến vì chúng con. Để từ đó chúng con biết múc tình yêu của Chúa trao ban cho tha nhân. Amen. [one_half] Chúa Nhật LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA – Năm A Bài Ðọc I: Ðnl 8, 2-3. 14b-16a   “Người sẽ ban cho các ngươi của ăn mà các ngươi và cha ông các ngươi chưa từng biết tới”. Trích sách Ðệ Nhị Luật. Môsê nói cùng dân chúng rằng: “Các ngươi hãy nhớ tất cả đoạn đường mà Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi qua sa mạc suốt bốn mươi năm, để rèn luyện và thử thách các ngươi, để biết các điều bí ẩn trong lòng các ngươi và xem các ngươi có tuân giữ lề luật của Người hay không? Người đã để các ngươi vất vả thiếu thốn, và ban cho các ngươi manna làm của ăn mà các ngươi và cha ông các ngươi chưa từng biết tới, để tỏ cho các ngươi thấy rằng: Con người sống không nguyên bởi bánh, mà còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. “Các ngươi hãy nhớ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, Ðấng đã dẫn đưa các ngươi ra khỏi đất Ai-cập, khỏi cảnh nô lệ. Và Người là Ðấng đã dẫn các ngươi vào nơi hoang địa mênh mông và kinh khủng có nhiều rắn hổ lửa, bò cạp, rắn lục, và không có một giọt nước nào; Người đã khiến nước từ tảng đá cứng rắn vọt ra. Trong hoang địa, Người đã nuôi các ngươi bằng manna mà cha ông các ngươi chưa từng biết tới”.     Ðó là lời Chúa. Ðáp Ca: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20.   Ðáp: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa (c. 12a). Xướng: 1) Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa. Hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion! vì Người giữ chặt các then cửa ngươi, Người chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội. – Ðáp. 2) Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo. Người khiến tuyết rơi như thể lông cừu, Người gieo rắc sương đông như tro bụi trắng. – Ðáp. 3) Người đã loan truyền lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người. – Ðáp. Bài Ðọc II: 1 Cr 10, 16-17  “Có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ là một thân thể”. Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô. Anh em thân mến, chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa chẳng phải là thông hiệp với máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh.    Ðó là lời Chúa. Ca Tiếp Liên “Lauda Sion: Hỡi Sion, Hãy Ngợi Khen” Trước Alleluia, có thể hát hoặc đọc Ca Tiếp Liên này, tất cả hoặc từ câu 21 (“Này đây bánh”) cho đến hết. 1. Hỡi Sion, hãy ngợi khen Đấng cứu độ ngươi, Đấng lãnh đạo và mục tử của ngươi / với những bài vãn và những khúc ca! 2. Ngươi có sức chừng nào, hãy rán ngợi khen chừng nấy, vì Người vĩ đại hơn mọi lời khen ngợi, và ngươi cũng không đủ sức ngợi khen Người. 3. Đề tài của sự ngợi khen đặc biệt, đó là bánh sống và tác thành sự sống, ngày hôm nay đã đặt ra cho ngươi. 4. Đó là bánh mà trên bàn tiệc thánh, cho đoàn thể mười hai người anh em, Chúa đã ban tặng chẳng khá nghi ngờ. 5. Hãy xướng lên lời ca khen ngợi đầy đủ, lời ca hoan hỉ và râm ran, tâm thần hãy vui mừng rạng rỡ! 6. Vì đây là ngày trọng thể, ngày kỷ niệm bàn tiệc thánh / lần đầu tiên được thiết lập ra. 7. Tại bàn tiệc này của Đấng Tân Vương, lễ Vượt Qua mới theo luật pháp mới / chấm dứt lễ Vượt Qua của thời đại cũ. 8. Lễ nghi cũ nhường chỗ cho sự thực; đêm tối tăm nhường chỗ cho sự sáng sủa. 9. Điều mà Chúa Kitô đã làm trong bữa tiệc ly, thì Người đã ra lệnh cho thực thi điều đó để nhớ lại Người. 10. Nhờ lời thánh huấn của Người dạy bảo, chúng ta làm phép cho bánh và rượu / trở nên lễ vật hy sinh ban ơn cứu độ. 11. Đây là tín điều dạy người Kitô hữu rằng / bánh trở nên thịt Chúa, và rượu trở nên máu Người. 12. Điều bạn không hiểu, không xem thấy, thì đức tin mạnh mẽ xác nhận xảy ra, ngoài luật lệ thiên nhiên. 13. Dưới những hình sắc khác nhau, chúng chỉ là biểu hiệu, không còn thực chất, có ẩn nấp những thực tại cao siêu. 14. Thịt Chúa là của ăn, máu Người là thức uống, nhưng Chúa Kitô vẫn còn đầy đủ dưới … [Read more…]

Mầu Nhiệm Tình Yêu

Mấy tháng nay, chúng ta bị nhốt ở nhà mình. Nhà thờ thì không đi được, nhà hàng đóng cửa, nhiều dịch vụ tạm ngưng vô thời hạn. Hơn nữa, bạn bè người thân không thể đến với nhau. Tuy cũng liên lạc bằng những phương tiện truyền thông, nhưng không thể vui bằng họp nhau trong tình thân ái. “Không ai là một hòn đảo”. Con người không thể sống cô độc. Các triết gia gọi con người là một loài có xã hội tính. Chúng ta cần có người khác để hiện hữu và sinh tồn. Không có cha mẹ làm sao có ta. Về thể xác, chúng ta phải ăn mới sống. Về tinh thần, con người phải có tình yêu mới hạnh phúc. Chỉ vì loài người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa.  Thiên Chúa là Một. Nhưng Thiên Chúa không phải là một thực thể cô độc. Ngài còn là một mối thân tình. Thiên Chúa là tình yêu. Thiên Chúa trao ban chính mình cách trọn vẹn. Vì thế có Cha và Con. Ngôi Cha và ngôi Con hợp nhất trong một tình yêu tuyệt đối là ngôi Thánh Thần. Chúng ta tin mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi, vì chính Chúa đã tự biểu lộ như thế cho chúng ta. Mạc khải không chỉ để biết, nhưng là để sống như thế nào cho đúng, nhờ đó đạt được hạnh phúc vĩnh cửu. Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm tình yêu. Yêu là chia xẻ, là trao ban. Vì yêu, Thiên Chúa đã dựng nên trời đất muôn vật để thông ban sự tốt lành của Ngài cho muôn loài. Vì yêu, Thiên Chúa đã tạo dựng con người với khả năng đáp trả tình yêu của Ngài, nhờ đó giữa con người và Thiên Chúa có sự trao đổi song phương. Đáng tiếc thay, con người đã lạm dụng tự do của mình để chối từ Thiên Chúa. Nhịp cầu bị gãy đổ. Nhưng về phía Ngài, Thiên Chúa vẫn giữ nguyên tình yêu đối với chúng ta: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời.” Qua phép Rửa “nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”, chúng ta được nối lại nhịp cầu tình yêu. Từ nay, mến Chúa và yêu người phải là phương châm của đời sống Kitô-hữu. Mỗi khi làm dấu thánh giá “nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”, chúng ta hãy nhớ ơn gọi đặc biệt của mình và cố gắng sống như lời thư thánh Phaolô: “Anh em hãy vui lên, hãy nên trọn lành, hãy khuyến khích nhau, hãy đồng tâm nhất trí, và hoà thuận với nhau, thì Thiên Chúa, nguồn sự bình an và tình yêu, sẽ ở với anh em.” -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ

Thánh Thần Tình Yêu

Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống còn gọi là lễ Ngũ tuần (Pentecost). Lý do: sau khi Chúa Giêsu về trời, các môn đệ họp nhau mừng lễ Ngũ tuần của người Do thái. Chính trong ngày đó, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống trên các ông. Hai sự kiện này mang cùng một ý nghĩa. Trong Do thái giáo, lễ Ngũ tuần được cử hành sau lễ Vượt qua 50 ngày. Lễ này kỷ niệm ngày Chúa thành lập Dân Do thái. Trước kia, họ là những bộ lạc và những sắc dân sống riêng lẻ dưới ách nô lệ Ai cập. Họ được Chúa cứu thoát. Dưới chân núi Sinai, Chúa ban cho họ Lề Luật, tức là Mười Điều Răn và đã chính thức nhìn nhận họ là một dân tộc, là Dân riêng của Ngài. Ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống cũng có thể coi là ngày Dân riêng mới của Chúa, tức là  Hội Thánh, được chào đời. Hội Thánh đã được Chúa Kitô thai nghén và thông ban sức sống bằng Máu từ trái tim của Ngài (Gioan 19: 34). Hôm nay, Thần Khí của Thiên Chúa đổ xuống như những ngọn lửa, thanh luyện và đốt nóng trái tim họ. Họ mở bung các cửa ra dưới sức mạnh như gió bảo của Chúa Thánh Thần và bắt đầu say sưa loan báo Tin Mừng Chúa Kitô cho mọi người. Hôm ấy có rất nhiều khách hành hương đến Giêrusalem để mừng lễ. Họ thuộc nhiều chủng tộc và tiếng nói khác nhau. Điều rất lạ là mọi người đều nghe và hiểu được Tin Mừng bằng chính ngôn ngữ của họ. Họ đã tin và chịu phép Rửa. Trước kia là những người xa lạ, nay được Chúa Thánh Thần liên kết, họ hiệp nhất trong cùng một đức tin và một tình yêu. Phép lạ của ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống đảo ngược một biến cố đã xãy ra trong thời Cựu Ước: việc xây tháp Babel (xem Stk c.11). Loài người muốn họp nhau xây một ngôi tháp cao tận trời, để bất cứ lúc nào họ muốn, họ cũng có thể giao tiếp với Thiên Chúa. Đang khi xây, Chúa làm cho ngôn ngữ họ trở nên bất đồng (babel có nghĩa là lộn xộn). Do đó, họ không còn hiểu nhau, khiến ngôi tháp bị bỏ dở. Thiên Chúa không phải là Đấng con người có thể yêu sách hoặc mua chuộc để Ngài làm theo những gì họ muốn. Tháp Babel là dấu chỉ của việc thiếu đối thoại, hiểu lầm, bất hòa và chia rẽ. Lễ Hiện Xuống là phép lạ của sự cảm thông, đón nhận, yêu thương và hiệp nhất. Là Dân Chúa chọn, chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần tiếp tục thanh luyện, đổi mới và đốt nóng lòng chúng ta bằng ngọn lửa tình yêu của Ngài.   -Lm. F.X. Bùi Ngọc Tỷ