Muốn Gần Ai?

Đối với thánh Augustinô, ba điều cực kỳ quan trọng mà ngài muốn học trò của ngài luôn ghi nhớ: (1) khiêm nhường, (2) khiêm nhường, và (3) khiêm nhường. Ngài lập lại đức khiêm nhường đến ba lần để nhấn mạnh một điều rằng con người thường dễ trở nên kiêu ngạo mỗi khi hơn người khác điều gì đó. Trong thực chất, những kẻ hay kiêu ngạo thường khó thấy cái ngu của họ. Ngược lại, những người khiêm nhường cho dù không thấy điểm yếu của chính họ đi chăng vẫn kín đáo không tỏ ra cho người khác thấy cái dốt của họ. Hơn nữa, thái độ của một người khiêm nhường vẫn luôn cởi mở đón nhận và lắng nghe khuyết điểm của mình. Có khiêm nhường thì việc gì cũng trở nên dễ dàng. Kiêu ngạo chỉ làm cho kẻ khác ghét và bực mình. Bởi thế, nét đẹp của mỗi Thánh lễ luôn bắt đầu bằng nghi thức sám hối ăn năn hạ mình trước Thiên Chúa và cộng đoàn: “Tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng và cùng anh chị em. Tôi đã …” Hình ảnh người thu thuế tội lỗi đứng ở xa đấm ngực ăn năn thật ra chính là hình ảnh mà mỗi người chúng ta phải theo gương và áp dụng trong cuộc sống hằng ngày.  Tuy chưa phạm những tội trọng, điều đó không bao giờ cho phép chúng ta tự cho mình là tốt hơn những người đã lỡ phạm. Cuộc đời luôn đầy ắp những cạm bẫy, khôn ba năm dại một giờ là điều luôn có thể xảy ra với mỗi người chúng ta. Đừng bao giờ tự cho mình là hay, là giỏi, là chắc trước những vấp ngã của kẻ khác, nhưng trái lại, hãy luôn rút ra những bài học khiêm nhường cho bản thân từ những vấp ngã đó. Giữa một người dốt mà khiêm nhường và một người thông thái mà kiêu ngạo, thì bạn dễ có thiện cảm với ai? Cá nhân tôi chọn dốt mà khiêm nhường vì ít nhiều gì người khiêm nhường không làm mình cảm thấy ngượng ngạo mà lại dễ gần gũi. Đối với ma quỷ, thông minh kiêu ngạo là thuộc sở trường của chúng, nhưng nói đến khiêm nhường, chúng không cầm cự lâu vì bản chất của chúng ta vẫn là kiêu ngạo. Nói tóm lại, muốn gần Chúa là khiêm nhường. Muốn gần quỷ thì kiêu ngạo.

Liệu Còn Lòng Tin Trên Mặt Đất Chăng?

Trong vòng 20-30 năm tới, bạn nghĩ thế nào về đời sống đạo của bạn và của con cái bạn? Khoan nghĩ chi cho xa vời, ngày nay đa số chúng ta còn giữ đạo qua việc đi nhà thờ tuần một lần là đã hay lắm rồi huống chi là sống đạo. Tuy nhiên, vấn đề chính ở đây không chỉ ở giữ đạo mà còn là sống đạo. Giữ đạo được một phần là nhờ vào thói quen và truyền thống cha mẹ để lại, nhưng đến một hoàn cảnh nào đó như vào quân đội hay đi làm xa ở các quốc gia ít Công giáo v.v., thì thói quen và truyền thống đi nhà thờ cũng từ từ bị mai một và quên lãng. Lý do bỏ đạo một phần là do hoàn cảnh và môi trường không khuyến khích. Ngược lại, đối với người sống đạo thật sự, cho dù có bất cứ ở nơi đâu hay trong môi trường nào, lòng mộ đạo vẫn tiếp tục được trao dồi bằng mọi cách khác nhau như tìm hiểu sách báo văn hóa đạo trên mạng, nghe giảng, hay chuỗi mân côi hằng ngày. Ai sống đạo thật lòng chắc chắn sẽ giữ đạo tốt. Bởi thế, cái khó ngày nay chính là việc sống đạo hơn là giữ đạo. Nếu cha mẹ ngày nay không sống đạo thì thế hệ tương lai sẽ ra sao? Có lẽ đây cũng là mối ưu tư mà Chúa Giêsu đã thấy trước từ lâu: “Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?” Một số cho rằng ở Việt Nam hay các nước nghèo sẽ giữ đạo tốt hơn. Thế thì tại sao Giáo Hội lại luôn có chủ trương xóa đói giảm nghèo ở các quốc gia đệ tam và toàn cầu nói chung? Đồng ý là môi trường xã hội có ảnh hưởng lên con người, điều đó không có nghĩa là con người đổ hết trách nhiệm đức tin của mình cho môi trường xã hội. Thật ra chính cái no phần xác thường dẫn đến cái nhút nhác phần hồn.  Thiếu linh hoạt trong những công việc bác ái, thiếu chiều sâu sống chiêm niệm và thiếu đạo đức bình dân (lần chuỗi, đọc sách báo thiêng liêng, cầu nguyện nhóm, chầu Thánh Thể, xưng tội v.v.) rất dễ khiến chúng ta trở nên biếng nhác. Kiên trì trong đức tin cũng đồng nghĩa với kiên trì cậy trông vào Thiên Chúa trong bất cứ mọi hoàn cảnh nào. Cuộc sống luôn có những gian truân thử thách khiến đức tin bị bầm giập và hoang mang, nhưng cứ tiếp tục kiên trì tin vào Ngài, sống yêu thương hài hòa với mọi người, và trau chuốt đạo đức bình dân, đặc biệt là bám lấy Đức Mẹ, thì mọi sự sẽ OKAY.

Hãy Cảm Tạ Thiên Chúa

Để cảm ơn Thiên Chúa, con người có muôn vàn lý do để cảm ơn Ngài từ hơi thở sự sống cho đến những gì đang diễn ra trong cuộc sống. Thế nhưng thực tế đã và đang cho thấy con người rất mau quên ơn và vô ơn. Khi túng thiếu khó khăn thì chạy đến nhà thờ xin khấn, một khi qua cơn hoạn nạn ăn chơi vui mừng là chính còn chuyện tạ ơn Chúa thì tính sau. Đa số các di dân từ các nước khác nhập cư vào Hoa Kỳ đều bị ảnh hưởng rất nhiều. Kinh tế của nhiều gia đình tăng lên thì thời gian sinh hoạt với nhà thờ họ đạo lại giảm xuống. Đi làm mệt mỏi về chỉ muốn ăn uống nhậu nhẹt hay đi coi show cho thoải mái trong khi đó nhà thờ thì yên vắng tẻ nhạt. Thật ra sau những buổi tiệc linh đình ồn ào, con người lại trở về với tĩnh lặng lẻ loi và khi đối diện với sự đơn côi một mình lúc đó con người mới nghiệm thấy tâm hồn luôn khao khát sự an ủi vỗ về của Thiên Chúa vì chỉ có Ngài mới đem lại cho tâm hồn sự bình an và hạnh phúc đích thực. Bởi thế, dù chúng ta sống trong bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa, tâm tình đầu tiên vẫn luôn là tạ ơn Thiên Chúa hơn là càm ràm than thân trách phận. Trong thực tế, có tạ ơn hay càm ràm thì sự việc vẫn như vậy, nhưng khác biệt là người sống biết ơn Thiên Chúa sẽ sống với một tinh thần tích cực hơn những người sống vô ơn vì họ luôn sống trong cảm nghiệm hồng ân. Ngược lại, những kẻ vô ơn thường khó hài lòng với những gì mình đang có, điều mà kẻ khác mong muốn lại không được, bởi thế kẻ vô ơn luôn đi tìm kiếm những gì không thể có. Biết ơn và cảm ơn là những chân lý sống rất căn bản. Rút ra từ kinh nghiệm người cùi được chữa lành trở về cảm ơn Chúa, trong tuần này chúng ta nên tập sống biết ơn qua những bữa ăn, không chỉ chúng ta làm dấu cảm ơn Chúa trước mỗi bữa cơm mà còn sau đó nữa. Cảm ơn Chúa vì Ngài đã ban cho sức khỏe và công ăn việc làm. Cảm ơn Ngài vì những đôi tay khéo nấu những món ăn ngon miệng. Điều quan trọng hơn hết chúng ta phải luôn cảm tạ Chúa là vì được làm con cái Ngài.

Không Cần Tiền Bo

Phúc Âm tuần này có vẻ không ăn khớp với nhau. Phần trên xoáy vào gia tăng lòng tin. Phần dưới thì nói về người đầy tớ vô dụng làm điều phải làm. Từ góc độ con người, các Tông đồ vẫn luôn loay hoay trong tư tưởng ai là người lớn nhất, theo Chúa có ích lợi gì, và cuộc sống thoải mái hơn. Như vậy, lời khẩn nài  “Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con” là có ý gì? Lòng tin có khả năng thay đổi mọi thứ sẽ được dùng vào mục đích nào? Có lợi cho ai? … Nhảy sang đoạn dưới, hiếm có chủ nào lại đi dọn bữa cho thợ hay đầy tớ. Thường là họ sai ép đầy tớ làm thêm cái này hoặc cái kia. Thân phận của một người Kitô hữu cũng tượng tự. Một khi chúng ta đã chấp nhận làm đầy tớ để phục vụ tha nhân thì chúng ta không có quyền đòi hỏi kẻ khác phải trả thù lao hay bổng lộc. Chúng ta chỉ đơn giản làm điều chúng ta phải làm, đó là, đưa mọi người đến với Chúa và ngược lại. Dẫu sao thì vẫn là con người với bản ngã, đa số công việc nào có đồng tiền mở đường thì mọi sự có vẻ trôi trảy và vui vẻ hơn. Thú thật, có những lúc không được tiền tips hay “tiền tê” sau các bí tích tôi cũng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Không biết tự khi nào trong bộ não đã được cài đặt cái phần mềm: Không có cũng được, có thì vui hơn. Có lẽ anh chị em nào theo nghề làm đẹp, bưng quán hay phục vụ khách hàng mà không được khách tips thì cũng hơi buồn vu vơ rồi vờ. Sự đòi hỏi trong đầu đã từ từ được hình thành bởi thói quen và thông lệ. Để nối ý của hai đoạn Phúc Âm trên, Chúa Giêsu muốn các Tông đồ phải thoát ra khỏi cái thói quen và thông lệ thường ngày.  Sức mạnh của lòng tin là để nhắm đến ích lợi và phục vụ anh em chứ không phải để chuộc lợi trên những gì chúng ta làm. Bổn phận của một người có đức tin là làm sáng danh Chúa qua việc mến Chúa yêu người. Người ta có cảm tình dúi tí làm bồi dưỡng (bonus) chẳng qua là sự rộng lượng, nhưng một khi đã chấp nhận làm đầy tớ, chúng ta không có quyền mong đợi ích lợi nào khác ngoài việc chu toàn tốt trách nhiệm đang được trao phó mỗi ngày.  

Thách Đố Niềm Tin

Dưới cái nhìn sinh vật học, con người và con thú chung chung giống nhau rất nhiều điểm như bản năng sinh tồn (tránh nguy hiểm đến tính mạng), nhu cầu thể lý và sinh lý (ăn uống và truyền giống), và thường sống tập thể (thú thì theo đàn, người thì theo làng theo nhóm). Chắc chắn, loài thú có thông minh và bản năng sinh tồn của chúng cũng rất cao, nhưng nếu so sánh với con người, quả thật lý trí của chúng không thể nào bằng con người vì bộ não của con người quá kỳ diệu và phức tạp. Rất tuyệt vời khi một chiếc máy bay nặng bao nhiêu tấn chở mấy trăm người và hành lý bay cao xa ngàn dặm. Việt Nam hay bị cúp điện ở thập niên 80 nên người dân thường ra trước sân ngồi nói chuyện huyền thoại chị Hằng trên cung trăng trong khi đó người Mỹ đã đi bộ trên mặt trăng trước đó trước đó gần 20 năm mà chẳng ai đả động gì đến Hằng. Gần đây, những lý thuyết của nhà đại vật lý học Elbert Einstein có thể nói người thông minh nhất của thế kỷ 20 đã từ từ chứng minh được trong ngành khoa học nghiên cứu vũ trụ. Điều này cho thấy cái nhìn của Elbert Einstein đã đi trước hầu như toàn thể nhân loại ít nhất là nửa thế kỷ. Nhiều độc giả sẽ tự đặt câu hỏi ở đây là những điều kể trên có liên quan gì đến Tin Mừng hôm nay? Không liên quan gì nhiều, nhưng những điều nêu trên cho thấy một khi con người mất đi lương tri luân lý và đạo đức thì con người quả thật là những sinh vật cực kỳ đáng ghê sợ. Có tài mà không có đức thì con người chỉ tự hủy chính mình. Khi con người con người mất đi lòng thương cảm đối với đồng loại, tất cả mọi người cũng chỉ còn là phương tiện thay vì là cùng đích. Bởi thế khi nói về thần học thể lý (theology of body), đặc biệt là vấn đề văn hóa phẩm khiêu dâm, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II cho rằng sự đối nghịch của yêu thương không phải là thù ghét mà là sự phương tiện hóa con người. Khi con người ghét con người, chúng sẽ dùng chính đồng loại để thỏa mãn sự ích kỷ của chúng. Đến lúc này, sự dửng dưng trước những đau khổ của người kém may mắn, người gặp khó khăn túng quẩn, người cô đơn không hy vọng là một điều đáng sợ và ghê tởm. Nếu bạn còn nhớ vài năm trước, tin tức có đăng những câu chuyện tồi bại những thương gia Đài Loan về Việt Nam mua dâm với trẻ em vị thành niên để tìm sự may mắn phúc lộc. Thật quá ghê tởm. Đại ý chính của Tin Mừng tuần này muốn nhấn mạnh đến sự ghê tởm của sự dửng dưng con người không còn biết thương và thông cảm với nỗi đau của đồng loại. Khi chúng ta cảm thấy thù ghét khinh bỉ những người di dân ở biên giới, những người vô gia cư hai bên vỉa hè, những cô gái điếm, và những kẻ tù tội và cho rằng họ là những vướng bận ở đời, có lẽ chúng ta cũng nên xét lại chính niềm tin của mình: Tôi đang tin vào một Thiên Chúa luôn thách đố lối sống và suy nghĩ của tôi hay tôi đang theo đuổi một đấng chỉ luôn đồng ý với những gì tôi nghĩ?

Chưa Đến 2% Thời Gian Dành Cho Chúa

Tiền bạc của cải vật chất luôn có một sức hấp dẫn vô hình thu hút tâm trí con người. Nhiều cụ lớn tuổi có vẻ không còn minh mẫn trên nhiều mặt, nhưng đụng đến tiền bạc thì các cụ tỏ ra như rất sáng suốt, luôn biết phân định rõ ràng tờ nào bao nhiêu v.v. Hầu như tất cả chúng ta ai cũng rất nhạy bén khi đụng đến tiền bạc. Từ māmōn gốc từ tiếng Aramaic có nghĩa là tiền bạc, giàu có, hay lợi lộc. Sau này các thánh Giáo phụ như Cyprian, Jerome và Gioan Chrysostom gắn liền từ ngữ này với sự tham lam. Trên thực tế, một khi đồng tiền bị mất giá như ở Venezuela, thì những tờ giấy bạc cũng chẳng khác gì những truyền đơn rao vặt. Tiền bạc trở nên thần thánh hóa là do con người tự tôn sùng nó và đặt niềm đam mê nó lên trên tất cả mọi sự. Từ đó, Thiên Chúa trở thành thứ yếu, thuộc hạng hai thay vì ở bậc nhất. Trước mặt Thiên Chúa, chẳng có gì sai trái khi chúng ta trở nên giàu có do chính sức lao động bằng mồ hôi nước mắt của mình. Thế nhưng công tâm mà nói, sự giàu có của chúng ta có chắc chắn 100% do mồ hôi nước mắt mà không liên quan đến những bất công không? Cho kẻ khác vay tiền với tiền lời cắt cổ có phải là bất công không? Cho những người mướn nhà mà không chịu sửa sang đàng hoàng có phải là ngay thẳng không? Thiếu thành thật hay khai gian để thu lợi tiền trợ cấp chính phủ hoặc lừa dối người khác có phải công chính không? Vấn đề ở đây không phải là sự giàu có của cải mà là làm cách nào chúng ta trở nên giàu có mà không liên quan đến những gian dối bất công. Bởi thế, chúng ta nên đọc lại Tin Mừng hôm nay trong bối cảnh tiền bạc phải gắn liền với sự liêm chính và tín nhiệm. Ai lem nhem tiền bạc dù chỉ trong việc rất nhỏ cũng đủ mất tín nhiệm. Chính lòng tham vô đáy mà con người dám thi hành bất cứ mọi thủ đoạn trái với lương tâm. Dưới ánh sáng Tin Mừng tuần này, mỗi người chúng ta hãy thành tâm xem lại lương tâm mình Thiên Chúa thật ra đang ở vị trí nào trong cuộc sống đức tin hôm nay. Một trong những lý do biện minh không đến được nhà thờ là do bận bịu với công việc quá. Thật lòng chúng ta có muốn đến nhà thờ hay không mà thôi, thật ra đến với cộng đoàn chỉ có 3 tiếng (2 giờ lái xe, 1 giờ tham dự lễ) so với 168 tiếng (7 ngày) thì có là bao chưa bằng 2% thời lượng Chúa bac ho một tuần. Lúc này, chúng ta còn mạnh khỏe hái ra tiền, nhưng đến lúc bệnh hoạn đau ốm, ai sẽ là người gần bên bạn nhất? Chỉ một mình Ngài mà thôi. -Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long

Bếp Sưởi Tình Thương – CN. 24th Thương Niên – Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long

[one_half] Video[/one_half] Kinh nghiệm sống hằng ngày đã và đang cho thấy có những thứ chúng ta cần đến ngay lúc đó thì tìm không thấy, nhưng  khi không cần đến thì ta lại tìm ra. Tuy không còn cần thiết như trước, nhưng việc tìm lại được những gì mình cần trước kia cũng đem lại cho chúng ta một niềm vui nào đó. Trên phương diện tâm lý, chúng ta cũng nên lưu ý đến việc áp dụng nếp sống đơn giản, gọn gàng ngăn nắp vì càng thêm tuổi trí nhớ chúng ta càng hay quên cộng với những căng thẳng mỗi ngày thường dễ khiến chúng ta bị phân tâm đang làm việc này lại sọ sang việc kia. Cuối cùng chẳng có việc nào hoàn tất cho ra hồn mà chỉ thêm vãi tội. Trở về với Tin Mừng tuần này, Chúa Giêsu đã khai thác niềm vui của người đàn bà khi tìm lại được đồng xu bị thất lạc để nhấn mạnh đến niềm vui của Thiên Chúa còn cao cả biết bao khi một linh hồn ăn năn trở lại với Ngài. Cha mẹ nào có con cái bỏ đi hoang biền biệt bao năm và bỗng nhiên một ngày đẹp trời nào đó, người con đó trở về xin làm hòa với cha mẹ mình. Chắc chắn cả hai cha mẹ và người con hoang trở về đều là những người hạnh phúc vì cả hai đều là những kẻ tìm lại được những gì đã bị thất lạc. Cha mẹ tìm lại được con cái là khúc ruột và giọt máu của mình, con cái tìm lại được tình thương nơi cha mẹ. Tuy nhiên, sự thử thách lớn lao ở đây là tỷ lệ bỏ ra đi so sánh với tỷ lệ trở về với cha mẹ thì bên nào hơn bên kia? Theo nhận định và quan sát cá nhân, tôi thấy nhiều bạn trẻ ngày nay thường mong đến tuổi 18 cho nhanh để thoát ly khỏi nhà. Trong quân đội cũng thế, nhiều em đi lính chỉ vì không biết đi đâu để thoát khỏi gia đình. Cái cảm giác lạc lõng cô đơn là một cảm giác tâm lý gần như bị trầm cảm và suy nhược tinh thần. Hãy trung kiên bám vào Thiên Chúa và Đức Mẹ thì mọi khủng hoảng cũng qua đi. Ước gì tình thương ở nơi cha mẹ luôn là bếp sưởi cho con cái tìm về trong những lúc cơ đơn chán nản giữa đường đời. Hơn bao giờ hết, ước gì mọi người chúng ta luôn trung thành xác tín niềm tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa và lời chuyển cầu của Đức Mẹ. Nhiều khi đức tin đơn sơ của một kẻ nguội lạnh trở về cốt lõi chỉ còn là niềm hy vọng cuối cùng vào tình thương và lòng thương xót của Thiên Chúa.    24th Sunday – C – 19  Lk.15: 1-10  “There will be great joy in heaven over one sinner who repents.”    – Lm. Giuse Nguyễn Tuấn Long

Thiên Chúa Hay Thế Gian? – 23rd Sunday – Năm C – Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long

[one_half] [/one_half]Đại ý chính Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh trong Phúc Âm tuần này là sự tự do không bị ràng buộc bởi mọi thứ của thế gian trên hành trình theo chân Chúa. Nên nhớ rằng Chúa nói điều này trong bối cảnh có rất đông dân chúng đang theo Ngài và Ngài cũng đã nhìn thấy trước sự giằng co trước mắt mà những ai thật lòng theo Ngài trước sau gì cũng phải đối diện. Sứ mệnh của Chúa là đi loan báo Tin Mừng cho muôn dân ở khắp nơi, nhưng nếu người môn đệ có quá nhiều ràng buộc bởi vật chất các thứ thì quả thực việc rao giảng sẽ kém phần hiệu quả, việc theo Chúa sẽ trở nên nặng nề, và cuối cùng dẫn đến sự nhút nhác hay nuông chìu xác thịt. Bất cứ ơn gọi nào, ngành nghề nào, mối tình nào cũng đều khởi đi bằng những đam mê nồng cháy và lý tưởng tuyệt vời, nhưng rồi mọi thứ theo thời gian đều lặng lẽ trùng xuống và từ từ chúng ta hay đặt những câu hỏi và nghi vấn về những nẻo đường đã đi qua cũng như phần còn lại của tương lai phía trước là gì. Điển hình trong đời tu trì, có người thì đi hết trọn vẹn những nẻo đường nhưng có người lại chuyển hướng sống gia đình. Gia đình cũng thế, có cặp thì mừng 50, 60 năm thành hôn, nhưng có cặp thì chung sống với nhau được vài năm là chuyển hướng. Chúa Giêsu đã thấy trước được nhiều thay đổi và khó khăn trong cuộc sống bởi thế theo Ngài không phải là điều đơn giản. Thế nhưng điều quan trọng nhất vẫn là niềm tin vào Thiên Chúa không để vật chất chiếm hữu con người mình. Nói cho cùng thì mỗi Kitô hữu đều phải đối diện với hai chọn lựa mà thôi: Thiên Chúa hay của cải. Theo Ngài thì chúng ta nên tập bỏ đi bớt những vướng bận của cải vật chất. Trong thực tế, một khi con người nhắm mắt lìa đời chẳng ai mang theo được gì ra khỏi thế gian này.    Lk. 14: 25-33  “Anyone of you who does not renounce all possession cannot be my disciple.” – Lm. Giuse Nguyễn Tuấn Long

Số Lượng vs. Chất Lượng Cuộc Sống -Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long

Đại ý chính của Tin Mừng tuần này là cách sống khiêm cung và tinh thần cho đi không tính toán. Ở bất cứ mọi thời đại nào, con người thường thích cái vẻ bề ngoài và luôn đặt nặng bằng cấp và so sánh địa vị xã hội với nhau. Nhìn theo chiều kích của tâm lý học, mỗi con người là một thế giới riêng hoàn toàn riêng biệt. Người thì chỉ an phận sống qua ngày, kẻ thì phải ganh đua quyền hành địa vị cho bằng được và rồi cuối cùng ai cũng đều chung một số phận. Nếu nhìn lại cuộc đời mình, bạn có nghĩ là mình đã thuộc dạng già chưa? Người ta nói ở tuổi 60 là tiểu thọ, 70 là trung thọ, và 80 là thượng thọ. Nếu bạn còn đọc được ở tuổi 90 là quá thọ. Nhưng rồi tất cả mọi người ai cũng đều hưởng thọ rồi lên cao ngồi với khói hương. Điểm chính yếu ở đây là trong sự ngắn ngủi của cuộc sống, có mấy ai thật sự sống sung mãn với chất lượng cuộc sống. Đa số ai cũng lo tập trung vào số lượng nhiều hơn chất lượng. Thế gian này chỉ quan trọng hóa bề ngoài và số lượng nhiều hay ít. Người không có địa vị hay tiền bạc của cải thường bị đẩy lùi vào bóng tối còn những ai có tiền bạc tiếng tăm thì thường được cung phụng như vua chúa. Tất cả những vật chất hay danh vọng tiếng tăm v.v. trong tinh thần theo Chúa chỉ là thừa thãi. Điều chính yếu ở đây là sống vui vẻ hạnh phúc. Tâm hồn luôn có sự bình an. Để có được những giá trị thiêng liêng này, Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy trở về với nếp sống đơn sơ giản dị, đừng quá cầu kỳ làm phiền đến những người chung quanh. Người sống với tinh thần khiêm cung giản dị thường chiếm được cảm tình của những người chung quanh mình ngược lại những kẻ kiêu căng tự đại thường tự đặt họ vào tâm điểm để kẻ khác coi thường và ganh ghét. Lời Chúa quả thật là chân lý sống và mỗi ngày chúng ta đem áp dụng vào cuộc sống thường ngày sẽ giúp chúng ta cảm nghiệm sâu xa hơn sự ngọt ngào của chân lý sống này. Nói cho cùng, chất lượng của cuộc sống đời không nằm ở đâu khác là sống trong tinh thần khiêm cung và bác ái yêu thương mọi người.

Qua Cửa Hẹp -Lm. Giuse Maria Nguyễn Tuấn Long

Nhiều người Việt trong nước vẫn hoang tưởng Hoa Kỳ là một thiên đàng hạ giới nơi mà ai cũng dễ dàng hái ra tiền. Nghĩ lại cũng chẳng trách họ được vì nhiều Việt kiều hồi hương chơi rất xộp lại nổ rất ác nên giấc mơ đến Mỹ ngày càng được thần thánh hóa trong tâm trí nhiều người. Trên thực tế, thời vàng son đã qua rồi. Tiền kiếm thì khó mà xài chẳng được bao nhiêu. Ngày xửa ngày xưa, với $100 đô, chúng ta ăn xài chợ búa phủ phê. Ngày nay chỉ được mấy tô phở với vài ly cafê là cùng. Sống ở Mỹ lâu mới thấm thía những căng thẳng gắn liền với đồng tiền. Dưới một khía cạnh nào đó, thiên đàng và Hoa Kỳ cũng chẳng khác xa. Cả hai không phải là một nơi để chúng ta bồi đắp giấc mơ trên trí tưởng tượng. Ở bất cứ đâu cũng đòi hỏi chúng ta có làm thì mới có ăn. Ngồi không sống trong mơ tưởng chỉ chết đói mà còn mang cái tội lười biếng. Thiên đàng cũng tương tự như thế. Muốn lọt vào đó, Kitô hữu phải cố sức chui qua cửa hẹp mà vào, đừng ngồi đó cậy dựa mình thuộc nhiều kinh hay đã được rửa tội rồi như lời biện hộ này: “Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi.” Một số anh em Tin Lành vẫn quan niệm tin vào Chúa Giêsu là đủ. Đối với những Kitô hữu Công giáo, tin và thực hành phải luôn đồng hành với nhau. Bởi thế, cái câu hỏi được đặt ra cho chúng ta trong tuần này là: Chúng ta phải làm gì mới chui lọt qua cửa hẹp để vào nước trời?