Thái Hòa

– Lm. FX. Bùi Ngọc Tỷ Sau một thời gian ngắn theo học lớp Dự tòng, nhiều học viên cho biết, họ cảm thấy tâm hồn được bình an. Tuy họ không hiểu tại sao có cảm giác đó, nhưng chúng ta biết đó là một món quà quý giá mà Chúa Kitô trao tặng cho các môn đệ của Ngài. “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy.” (Gioan 14:27) Ơn bình an của Chúa Kitô không giống sự bình an thông thường. Nhiều người cho rằng bình an nghĩa là không có chiến tranh, không có điều gì phải lo âu sợ hãi. Chúa Giêsu không giải quyết giùm ta những khó khăn trong cuộc sống. Ngài cũng không bảo chúng ta phải xa lánh trần tục, hoặc nhắm mắt làm ngơ trước những bất công trên thế giới, để cho tâm hồn được bình yên. Sự bình an mà Chúa Kitô ban tặng là sự bình an của người được sống trong tình nghĩa với Thiên Chúa. “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.” Được Thiên Chúa ở cùng, chúng ta sẽ không còn gì phải sợ hãi. Người sống trong tình yêu Thiên Chúa sẽ như con thơ an nghỉ trong vòng tay ấm áp của người mẹ và sự che chở vững chắc của người cha. Cảm giác tuyệt vời ấy là một hồng ân của Chúa Thánh Thần khi ta sống hòa hợp với Chúa, với tha nhân và với chính mình. Sự hòa hợp trên-dưới-trong-ngoài nếu đến mức tuyệt đối chính là Thái Hòa, là Thiên Đàng. Tiếc thay, A-đam và E-và đã mất lối về thiên đàng chỉ vì không tin tưởng vào Chúa. Hậu quả của sự bất tín bất trung là đau khổ và chết chóc. Xa rời Chúa, họ liền trở mặt với nhau. Và họ trở nên xa lạ ngay cả với chính mình. Thánh Phaolô nói lên sự bất đắc dĩ nơi bản thân Ngài như sau: “Điều xấu tôi không muốn làm thì tôi lại làm, còn điều tốt tôi muốn làm thì tôi lại không làm.” Hiện tượng trống đánh xuôi kèn thổi ngược diễn ra trong mỗi một con người. Muốn tìm lại thiên đường đã mất, chúng ta phải từ bỏ sự kiêu căng, tính lười biếng, sự ích kỷ, tham lam, ghen tị, tranh dành… từ bỏ những dục vọng xấu xa của mình. Yêu mến Chúa phải đi đôi với tin tưởng và sẵn sàng hy sinh mọi sự vì Chúa. Một trái tim biết cho đi, biết vét sạch chính mình, mới có chỗ cho “Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.” Hãy nhớ kỹ lời của Thầy Giêsu: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy.”

Thử Thách và Niềm Vui

– Lm. FX. Bùi Ngọc Tỷ Hằng năm đến “Tháng Tư Đen”, chúng ta thường thấy những bài viết nói về những ngày cuối cùng của miền Nam. Hồi ký của những người trong cuộc, tài liệu lịch sử về những tác nhân đưa đến sự sụp đổ của miền Nam, giúp hé mở sự thật mà bao lâu nay đã giấu kín. Kẻ chiến thắng cũng như người chiến bại giờ đây mới nhận ra mình chỉ là những con cờ của các thế lực đen tối. Bao nhiêu người đã nằm xuống! Bao nhiêu nước mắt đã đổ ra! 47 năm qua đi, nhưng những vết thương vẫn còn hằn sâu. Nhìn về tương lai, chúng ta tự hỏi: 10 năm nữa, Việt Nam sẽ ra sao? Trước sự xoay vần của lịch sử, tác động của mỗi một cá nhân thật nhỏ nhoi. Nhưng có một Đấng, không những đã tạo nên lịch sử, mà còn có thể đưa toàn thể nhân loại đến cuộc sống viên mãn trên Nước Trời. Đấng đó hôm nay nói với chúng ta: “Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong; không ai cướp được chúng khỏi tay Ta.” Thật hạnh phúc biết bao khi thuộc về Chúa Kitô và đàn chiên của Ngài! Trong đàn chiên Chúa, chúng ta sẽ không bị ai cướp đoạt; sẽ không phải hư mất; nhưng được sống hạnh phúc đời đời. Hạnh phúc đời đời hệ tại ở chỗ biết lắng nghe tiếng Chúa, cố gắng vượt qua những thử thách ở đời, nhờ đó lớn lên trong tình yêu mến Chúa và đoàn chiên. Hai thánh Phaolô và Barnaba đi loan báo Tin Mừng. Lúc đầu theo đúng truyền thống, các ngài rao giảng cho người Do thái. Nhưng họ chống đối và nhục mạ các ngài. Khó khăn và khủng hoảng khiến các ngài băn khoăn, không biết Ý Chúa ra sao. Cầu nguyện, lắng nghe và được soi sáng bởi Lời Chúa: “Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất.” Từ đó, Phaolô quay sang dân ngoại. Hành động này gây phẫn nộ cho người Do thái. Họ trục xuất các ngài ra khỏi thành. Không những không buồn, các ngài còn “tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần.” Những khó khăn và thử thách ở đời sẽ là những cơ hội tuyệt hảo giúp chúng ta hiểu biết Thánh Ý Chúa một cách sâu sắc hơn. Chúng sẽ là động lực thúc đẩy chúng ta gắn bó mật thiết hơn với Chúa và với cộng đoàn. Khi đã cố gắng vâng theo Ý Chúa và cảm thấy “tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần”, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì mình đã thuộc về đàn chiên của vị Mục Tử Nhân Lành.

Thành Tựu

– Lm. Francis Bùi Ngọc Tỷ Loạt phim 007 rất ăn khách. Người ta thích coi điệp viên siêu hạng James Bond vì anh ta là người hùng, lao đầu vào nguy hiểm và luôn luôn chiến thắng. Hơn nữa, James Bond còn là một playboy đúng nghĩa: giàu có, điệu nghệ, nhất là có sức hấp dẫn đối với phụ nữ. James Bond là tượng trưng cho sự thành công ở đời. Gia-cô-bê và Gio-an cũng theo đuổi sự thành công. Hai ông vất vả đi theo Đức Giêsu vì nhắm tới hai chiếc ghế cao nhất trong Nước Trời. “Xin cho chúng con, một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.”   Sự cầu cạnh của hai ông khiến anh em ghen ghét. Nhưng hai ông cũng không ý thức rằng, điều mong ước của mình dầu cho có đạt được, cũng chưa chắc thỏa mãn mọi ước vọng sâu thẳm trong tâm hồn. Thành công về mặt xã hội, trong đạo hay ngoài đời, chưa phải là sự thành tựu của một đời người. Chúa Giêsu dạy chúng ta khi Ngài trả lời hai ông: “Việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã dọn sẵn cho ai thì kẻ ấy được.” Đối với Đức Giêsu, sự thành tựu nằm trong ý định của Thiên Chúa. Chúa cho ai thì kẻ ấy được. Điều đáng mừng là chúng ta không cần phải tranh giành nhau, vì Thiên Chúa định cho mỗi người mỗi khác. Mỗi người sinh ra với một sứ mạng đặc thù. Và Chúa đặt sẵn trong ta những khả năng thể xác và tinh thần phù hợp. Ngài cũng sắp đặt những hoàn cảnh thuận lợi để chúng ta có thể hoàn thành sứ mạng đó. Giống như cha mẹ sắp đặt cho tương lai con cái. Nhưng chúng cũng hoàn toàn tự do: chấp nhận hay từ chối. Điều này không có nghĩa như thuyết tiền định. Thánh Phaolô giải thích trong thư Rôma như sau: “Chúng ta biết rằng, Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo ý Người định.”(Rm 8:28) Một cách nói khác: đó là ơn gọi. Sống đúng ơn gọi của mình, chúng ta sẽ hưởng được thành quả tốt nhất cho cuộc đời mình. Đức Maria đã sống đúng ơn gọi của mình. Ngài được ơn vô nhiễm nguyên tội, vì đó là điều kiện cần thiết để cưu mang Con Thiên Chúa. Khi nhận biết sứ mạng mà Chúa trao phó, Ngài đã thưa “vâng”. Suốt cuộc đời, Ngài đã hoàn thành cách tuyệt hảo Ý định của Thiên Chúa. Chính vì thế, Thiên Chúa đã ban cho Ngài đặc ân lên trời cả hồn lẫn xác. Sự thành tựu của một đời người là nhận biết và sống theo Ý Chúa.  

Khôn Ngoan

– Lm. Francis Bùi Ngọc Tỷ Xã hội Hoa Kỳ quá thiên về vật chất khiến chúng ta dễ quên điều gì thật sự cần thiết cho cuộc sống. Đối với nhiều người, hạnh phúc hệ tại ở của cải. Một ngôi nhà đẹp, một chiếc xe sang trọng, tiền đầy ấp trong ngân hàng, và dĩ nhiên, một việc làm thật tốt. Đó là giấc mơ của mọi người khi đến Mỹ. Nhưng tiền bạc không phải dễ kiếm. Người ta phải lao tâm tốn sức. Có khi còn phải hy sinh hạnh phúc gia đình và sự giáo dục con cái. Thậm chí gạt bỏ tiếng nói của lương tâm. Kiếm tiền thì khó, nhưng mất tiền lại không khó. Và nếu chúng mất đi, người ta cảm thấy như bầu trời sụp đổ.   Bài Phúc âm hôm nay kể chuyện một người thanh niên giàu có muốn được sống đời đời. Anh ta là một người tốt, rất thiện chí. Đáng tiếc, anh không vào được Nước Trời vì có nhiều của cải. Bao nhiêu là nhiều? 1 triệu là nhiều. 1 đồng cũng là nhiều.  Nhiều hay ít không phải ở con số mà ở việc ta coi trọng chúng thế nào. Người thanh niên coi trọng tiền của hơn Nước Trời. Thánh Gregory Cả đã viết: con người càng gắn bó với những của cải trần tục thì càng mất đi cảm thức đối với những giá trị thiêng liêng cao quý.Chúa Giêsu nói: “Những người có của cải thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao.” Chúa Giêsu không nói của cải là xấu. Ngài nói của cải khiến chúng ta “KHÓ” vào Nước Trời. Để nhấn mạnh độ khó, Ngài dùng kiểu nói phóng đại: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa.” Nếu hiểu lỗ kim là cái lỗ để xỏ chỉ vào cây kim, thì có thể nói độ khó là 99.999999%. Chúa cảnh cáo chúng ta về sức mạnh vô địch của đồng tiền. Vì thử hỏi, có mấy ai trên đời này không yêu tiền? Lời Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta. Đừng để mình nô lệ cho đồng tiền. Muốn thế, hãy xin cho được sự khôn ngoan của Chúa. Biết nhìn sự vật như Chúa nhìn thấy. Biết hiểu chúng như Chúa hiểu chúng. Biết hưởng dùng chúng như Chúa đã tạo dựng để hưởng dùng. Xử dụng những tài năng, những ơn lành Chúa ban để làm giàu trước mặt Chúa. Nếu sống cách khôn ngoan như Ý Chúa, chúng ta cũng có thể biến của cải vật chất trở nên phương tiện đưa ta đến gần Chúa. Vì thế,“Tôi cầu khẩn được thần trí khôn ngoan.Tôi lấy sự khôn ngoan làm vương quốc và ngai vàng…Tất cả mọi sự tốt lành đều đến cùng tôi làm một với nó.” (Khôn Ngoan 7:7-11)