Người Vỗ Tay

Một nữ văn sĩ kia thuật lại một kinh nghiệm như sau: Mỗi khi tôi bị thất vọng với những gì xảy ra trong cuộc sống, tôi thường để tâm hồn lắng dịu và hồi tưởng về em bé mang tên Jamie Scott. Jamie mơ ước được đóng một vai trong vở kịch được tổ chức hằng năm tại trường. Ðêm trình diễn vở kịch này là một trong những biến cố quan trọng nhất trong các sinh hoạt của học đường. Mẹ em Jamie cho tôi biết là em để hết tâm hồn vào vở kịch sắp được sinh hoạt của học đường. Mẹ em Jamie cho tôi biết là em để hết tâm hồn vào vở kịch sắp được trình diễn, mặc dầu bà sợ là Jamie sẽ không được chọn để đóng một vai trò nào. Vào ngày ủy ban phụ trách đêm văn nghệ cho biết quyết định của họ về việc chọn các diễn viên, tôi theo mẹ Jamie đến trường đón em. Từ xa, chúng tôi đã thấy Jamie chạy nhanh về phía chúng tôi với tất cả niềm vui và phấn khởi được diễn tả qua gương mặt và nhất là qua đôi mắt chiếu sáng lên vẻ tự hào. Sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Jamie đã nói những điều sau đây mà tôi luôn giữ trong ký ức để làm bài học cho mình: “Mẹ ơi, trong đêm văn nghệ con được chọn để vỗ tay tán thưởng và reo hò khuyến khích”. Câu chuyện của nữ văn sĩ chấm dứt nửa vời, không một lời giải thích tại sao câu nói của em bé đáng làm bài học cho mình. Nhưng một cách nào đó, câu chuyện trên đây cũng hội tụ vào cùng một ý nghĩa với kinh nghiệm được Ðức Gioan 23 thuật lại như sau: Lúc tôi mới được bầu làm Giáo Hoàng để lãnh đạo Giáo hội hoàn vũ, tôi rất lo lắng, sợ hãi trước một trách vụ quá nặng nề. Nhưng một đêm kia, trong giấc ngủ, tôi nghe một tiếng bảo tôi: “Gioan, đừng tự xem mình quá quan trọng”. Tôi đã đem áp dụng câu nói này, và từ dạo ấy, tôi ăn ngon, ngủ yên như trước khi được chọn làm Giáo Hoàng. “Mẹ ơi, trong đêm văn nghệ con được chọn vỗ tay tán thưởng và reo hò khuyến khích”. “Gioan, đừng tự xem mình quá quan trọng”. Có lẽ hai câu nói và hai kinh nghiệm trên giúp chúng ta phần nào trong việc sống Lời Chúa Giêsu: “Ai hạ mình xuống sẽ được nhắc lên”. Khiêm nhượng là một đức tính được Thiên Chúa yêu mến. Khác với tính tự cao, tự đại, có thể so sánh với những ngọn đồi, đức khiêm nhượng giúp chúng ta đào sâu những trủng thấp để đón nhận những hồng ân của Thiên Chúa, không thể dừng lại ở những ngọn đồi, nhưng chảy xuống và đọng lại ở những trủng thấp dưới chân đồi.                                                              (Theo Lẽ Sống)

Thư Mời Tham Dự Ngày Hành Hương Năm Thánh

Los Angeles, ngày 15 tháng 3 năm 2022 Để hiệp thông với Tổng giáo phận Los Angeles trong dịp mừng kỷ niệm năm thánh 250 năm, Cộng đồng Công giáo Việt Nam sẽ tham dự ngày hành hương qua các địa danh lịch sử với chủ đề “Tiến Bước Cùng Giêsu” vào thứ Bảy ngày 2 tháng 4 năm 2022 với lịch trình như sau: 8:30 sáng: Cộng đồng tập trung tại giáo xứ San Gabriel Mission (CĐ Phục Sinh) 9:00 sáng: Khởi hành từ giáo xứ San Gabriel Mission và hành hương đường bộ                  qua các địa danh: Giáo xứ All Souls Giáo xứ All Saints Giáo xứ Our Lady of Guadalupe Giáo xứ Our Lady Help of Christians Giáo xứ St. Peter Giáo xứ La Placita 2:30 chiều: bế mạc ngày hành hương tại nhà thờ chính toà Our Lady of the Angels. Ban Thường Vụ Cộng đồng trân trọng kính mời quý cụ, quý ông bà và anh chị em tham dự ngày hành hương đặc biệt này để nhận ơn toàn xá trong năm thánh và để thể hiện tình liên đới mật thiết với toàn thể cộng đồng Dân Chúa trong Tổng giáo phận chúng ta đang sống và sinh hoạt. Để ngày hành hương diễn ra được chu đáo, xin quý vị liên lạc với quý Chủ tịch cộng đoàn hoặc quý Trưởng các ban ngành, hội đoàn cấp giáo phận để ghi danh tham dự và nhận áo đồng phục. Trân trọng kính mời Ryan Bùi Thế Lữ, Ph.D. Chủ tịch Cộng Đồng

Hãy Cho Một Nụ Cười

Một bệnh nhân nọ được đưa vào một bệnh viện do các tu sĩ điều khiển. Người ta không để cho anh nằm điều trị trong một căn phòng riêng rẽ mà lại đặt anh nằm chung với các bệnh nhân khác trong một phòng lớn. Vừa mới được khiêng vào căn phòng, người đàn ông đã bị các bệnh nhân khác tuôn đến bao xung quanh. Người thì kéo chăn, kẻ nắm áo, kẻ bứt tóc. Không mấy chốc, anh bị quăng xuống khỏi giường giữa những tiếng cười đùa của các bệnh nhân khác. Không chịu đựng nổi trò chơi quái ác của các bệnh nhân, người đàn ông mới la hét để kêu cầu vị phụ trách. Anh trình như sau: “Tại sao ông lại đưa tôi vào đây. Tất cả các bệnh nhân xung quanh tôi đều cười đùa, nghịch ngợm như một đám con nít. Hẳn họ không đau yếu như tôi”. Vị phụ trách mỉm cười đáp: “Họ còn đau yếu hơn cả anh. Nhưng tất cả đều khám phá ra một bí quyết, một bí quyết mà ít người ngày nay biết đến hoặc có biết đến, họ cũng không tin”. Người đàn ông muốn biết bí quyết ấy. Vị phụ trách bệnh viện mới lấy một cái cân có hai đĩa ở hai đầu. Ngài lấy một hòn đá đặt vào một đĩa cân, đĩa cân ở đầu bên kia liền được nhắc lên… Ngài giải thích như sau: Tôi vừa trình bày cho ông một bí quyết của các bệnh nhân ở đây. Chiếc cân này là biểu trưng của tình liên đới giữa con người với nhau. Hòn đá biểu hiện cho nỗi đau khổ của ông. Khi đau khổ đè nặng trên ông, thì ở đầu cân bên kia, niềm vui có thể đến với một người nào đó. Niềm vui và nỗi khổ thường sánh vai với nhau. Nhưng nỗi khổ cần phải được đón nhận và dâng hiến, chứ không phải để giữ riêng cho mình. Hãy làm cho những người khác trở thành trẻ thơ, hãy làm cho nụ cười được chớm nở trên môi của người khác cho dẫu ta đang hấp hối”. Cái chết của Ðức Kitô là cái chết của một người cho tất cả mọi người. Ðó là Tình Yêu được dâng hiến cho tất cả mọi người. Ðó là Hy Sinh cho tất cả mọi người. Ðó là Lý Tưởng của một người sống và chết cho mọi người. Nhìn ngắm Ðức Kitô trên thập giá, chúng ta thấy được định nghĩa đích thực về con người: con người chỉ có thể thể hiện được trọn vẹn tính người khi sống cho người khác. Càng sống cho tha nhân, con người càng tìm lại được chính bản thân. Càng chia sẻ với người khác, con người càng trở nên phong phú… Có của cải, có thì giờ, có niềm vui để chia sẻ đã đành, nhưng con người còn có cả một kho tàng khác để chia sẻ cho người khác: đó là nỗi đau khổ, sự bất hạnh, những hy sinh âm thầm của mình. Âm thầm đón nhận một đau khổ mà không than trách, không phàn nàn, nhưng luôn để lộ trên khuôn mặt sự vui tươi, tinh thần lạc quan: đó là một trong những chia sẻ cao độ nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác. Vác lấy khổ đau để trở thành gánh nặng cho người khác: đó là một trong những chia sẻ cao quý nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác. Dâng từng khổ đau, hy sinh và âm thầm phục vụ từng ngày để cầu nguyện cho tha nhân: đó là một trong những chia sẻ cao đẹp nhất, bởi vì chỉ có Chúa mới thấy được giá trị của sự chia sẻ ấy.   (Lẽ Sống, Radio Veritas)

Hành Hương Năm Thánh Lòng Thương Xót: Ngày Gặp Gỡ

Trong không khí hân hoan mừng đón Năm Thánh Lòng Thương Xót, Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam – Tổng Giáo Phận Los Angeles đã tề tựu về Giáo xứ San Gabriel Mission, một trong 19 địa danh được Tòa Tổng Giám Mục Los Angeles chỉ định làm nơi hành hương, để lãnh ơn toàn xá. Sau lời chào mừng và khai mạc của Cha Đại Diện Liên Lạc lúc 9 giờ sáng, các tham dự viên xem video về Năm Thánh, trình bày tổng quan về những điểm nổi bật xảy ra trong năm. Tiếp đến là giờ Chầu Thánh Thể thật sốt sắng do Cha Phó Đại Diện Liên Lạc phụ trách. Kết thúc giờ chầu, mọi người có dịp đến viếng thánh tích Thánh Faustina và Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, trong khi những ai có nhu cầu xưng tội có thể đến các tòa giải tội để lãnh nhận bí bích hòa giải. Sau giờ học hỏi về Năm Thánh tại hội trường, cả ngàn người đủ mọi thành phần Dân Chúa hân hoan lên đường hành hương qua Cửa Thánh, trong tiếng nhạc du dương của những bài thánh ca xuyên suốt cuộc hành trình do ca đoàn lĩnh xướng. Tại Cửa Thánh, mọi người bỏ lại tờ “Nghi Thức Trao Ban” là mảnh giấy gồm hai mặt: mặt trước ghi “Xin Cha tha nợ chúng con…” và mặt sau ghi “Như chúng con cũng tha…” đây là bản “thưa chuyện” với Chúa và anh chị em dựa theo Kinh Lạy Cha, hoàn toàn riêng tư và kín đáo. Tất cả được gôm lại bỏ vào giỏ làm lễ vật dâng lên Thiên Chúa trong phần Dâng Của Lễ, sau đó được đốt để hủy đi. Sau khi để lại tờ “Nghi Thức Trao Ban” lần lượt từng người bước qua Cửa Thánh, nhận lãnh Thẻ Năm Thánh đeo vào cổ để tiến vào thánh đường tham dự thánh lễ đại trào do Cha ĐDLL chủ tế, kết thúc Ngày Hành Hương. Ngày Hành Hương Năm Thánh của Cộng Đồng thực sự là ngày của gặp gỡ: Gặp gỡ Thiên Chúa – Đấng giàu lòng thương xót, đầy tình thương, bao dung, tha thứ. Gặp gỡ thánh Faustina – vị tông đồ của Lòng Thương Xót, người đã nhận sứ điệp của Thiên Chúa để tái khẳng định về Lòng Thương Xót là hiện hữu, thiết thực trong thời đại này. Gặp gỡ các Thánh Tử Đạo Việt Nam – Những anh hùng Đức tin đã hy sinh mạng sống cho Đức Kitô. Các ngài ra đi nhưng gương sáng và tinh thần vẫn còn đấy để dìu dắt con cháu trên hành trình về Nhà Cha. Ngày Hành Hương còn là dịp gặp gỡ chính mình, trong tĩnh lặng và suy tư, để tái khám phá Lòng Thương Xót của Thiên Chúa dành cho mỗi người, đồng thời là lúc tỏ hiện lòng thương xót, tha thứ cho tha nhân. Không những thế,  đây cũng là dịp để mọi thành phần Dân Chúa trong Cộng đồng có dịp gặp gỡ, gắn kết tình huynh đệ anh em một nhà, hầu góp phần xây dựng một Cộng đồng vững mạnh trong Đức Tin, tín thác trong Đức Cậy và hiệp nhất trong Đức Mến. Bài: Bùi Thế Lữ Ảnh: William Nguyễn, Nguyễn Đình Anh, Trần Minh Quân             Xin xem thêm hình ở dưới đây: Photo Hành Hương Năm Thánh CĐCGVN/TGP – Los Angeles Album 1: by William Nguyễn Album 2: by Nguyễn Đình Anh Album 3: by Trần Minh Quân  

Hòn Vọng Phu

Giữa Nha Trang và Tuy Hòa, khoảng xa lộ 21 và sông Hinh, gần quận Khánh Dương có một ngọn núi tên là Vọng Phu, có nghĩa là trông đợi chồng. Theo tục truyền trong dân gian thì thuở xưa có một gia đình sống hạnh phúc ở gần chân núi. Khi giặc giã nổi lên ở biên thùy, người chồng theo lệnh vua, tòng quân ra ngoài biên ải để chống quân thù, để lại người vợ trẻ và đứa con đang còn bú mớm. Người vợ trẻ ở nhà chờ chồng, mỗi ngày bế con trèo lên ngọn núi ngóng về phía biên cương xem có dáng chồng trở về hay không. Thời gian trôi qua nhưng đoàn quân chưa thấy về, người vợ và đứa con chờ đợi mãi hóa thành đá. Người đời biết chuyện nên gọi đó là Hòn Vọng Phu. Có lẽ đây chỉ là một ngọn núi được cấu tạo bởi nhiều loại đá khác nhau. Theo thời gian, mưa gió sói mòn loại đá mềm, để lại hình dạng mường tượng như một người bồng con ngồi trông ra phía biển. Người dân ta đa sầu đa cảm, lại thêm cảnh nước luôn loạn ly, đã mượn hình dạng của núi để diễn tả tâm sự trông đợi chồng của người thiếu phụ Việt Nam.  Ðiều làm cho xao xuyến cảm động ở đây là lòng chung thủy của một thiếu phụ, dù đói no, đau yếu hay mạnh khỏe, vẫn trước sau một lòng thương yêu chồng, xem chồng như là lẽ sống của cuộc đời. Rung động trước dạ trung kiên của người thiếu phụ Việt Nam qua hình ảnh Hòn Vọng Phu, chúng ta không khỏi không cảm động trước Tình Yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta. Dù núi dời, dù đồi chuyển, dù con người có bội bạc phôi pha, Thiên Chúa vẫn luôn chung thủy trong Tình Yêu của Người. Càng thấm thía tình thương của Chúa, chúng ta càng cảm thấy Người là lẽ sống và là tất cả của cuộc sống.                                                               (R. Veritas)