Suy Niệm – Chúa Nhật 19 Thường Niên – Ngày 10 Tháng 8 – Năm C – Daily Mass TV Thánh Lễ Online

Suy Niệm: Chúa Giêsu kể cho môn đệ nghe dụ ngôn: chủ đi ăn cưới về khuya, vẫn thấy gia nhân tỉnh thức đợi chờ, ông rất vui lòng; giả như ông về khuya hơn nữa, canh hai hoặc canh ba, vẫn thấy gia nhân thức đợi chờ, chắc chủ sẽ rất vui. Ông sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn tiệc, và đến bên từng người mà phục vụ. Chúa kết luận: “Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người đến.” Qua kinh nghiệm sống, nhiều người ra đi vào cõi vĩnh hằng, không nhất thiết trong tuổi già, nhưng ra đi rất trẻ, thậm chí còn chưa kịp buông tiếng khóc chào đời. Ngày nay, trong một thế giới nhiễm độc, nhiều bệnh hiểm nghèo phát sinh, ta càng không thể đoán biết được khi nào cái chết đến, thậm chí, ngay người đang khoẻ mạnh, chỉ cần một cơn đột quỵ, có thể vĩnh viễn ra đi. Cầu Nguyện: Lạy Chúa, bài học Chúa dạy chúng con sẵn sàng vì không biết ngày nào, giờ nào Chúa gọi chúng con. Xin cho chúng con luôn khắc ghi bài học sẵn sàng Chúa dạy hôm nay để không ỷ lại, không sống phóng đãng, nghĩ rằng còn lâu Chúa mới đến gọi về. Xin Chúa giúp chúng con biết vâng nghe Lời Chúa để khỏi hư mất đời đời. Xin Chúa nhận lời chúng con. Chúa Nhật 19 Thường Niên – Năm C Bài Ðọc I: Kn 18, 6-9 “Như Chúa đã làm hại đối thủ thế nào, Chúa cũng đã làm cho chúng tôi được vẻ vang như vậy”. Trích sách Khôn Ngoan. Chính đêm ấy, cha ông chúng ta đã biết trước, để biết chắc mình đã tin tưởng vào lời thề nào mà được can đảm. Dân Chúa đã mong đợi sự giải thoát những người công chính và sự tiêu diệt kẻ thù. Vì như Chúa đã làm hại đối thủ thế nào, Chúa cũng kêu gọi để làm cho chúng tôi được vẻ vang như vậy. Vì những con cái thánh thiện của các tổ phụ tốt lành đã lén lút tế lễ, và đồng tâm thiết lập luật thánh thiện, ấn định rằng những người công chính sẽ đồng hưởng vinh nhục, may rủi đều nhau; như vậy là họ đã xướng lên trước bài ca tụng của các tổ phụ. Ðó là lời Chúa. Ðáp Ca: Tv 32, 1 và 12. 18-19. 20 và 22 Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b). Xướng: 1) Người hiền đức, hãy hân hoan trong Chúa; ca ngợi là việc của những kẻ lòng ngay. Phúc thay quốc gia mà Chúa là chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. 2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Ngài, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Ngài, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. 3) Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Ðấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài. Bài Ðọc II: Dt 11, 1-2, 8-19 “Ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập”. Trích thư gửi tín hữu Do-thái. Anh em thân mến, đức tin là cốt yếu những thực tại người ta mong đợi, là bằng chứng điều bí ẩn. Vì nhờ đức tin mà các tiền nhân đã nhận được bằng chứng tốt. Nhờ đức tin, Abraham đáp lại tiếng Chúa gọi, để ra đi đến xứ ông sẽ được lãnh làm gia nghiệp, và ông ra đi mà không biết mình đi đâu. Nhờ đức tin, ông đến cư ngụ trong đất Chúa hứa, như trong đất khách quê người, sống trong lều trại, cũng như Isaac và Giacóp, những kẻ đồng thừa tự cùng một lời hứa. Vì chưng, ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập. Nhờ đức tin mà ngay cả bà Sara son sẻ được sức mang thai, mặc dầu bà đã già, bởi vì bà tin rằng Ðấng đã hứa sẽ trung tín giữ lời. Vì thế, do tự một người, mặc dầu người đó như chết rồi, mà có một dòng dõi đông đúc vô số như sao trên trời và như cát bãi biển. Chính trong đức tin mà tất cả những kẻ ấy đã chết trước khi nhận lãnh điều đã hứa, nhưng được nhìn thấy và đón chào từ đàng xa, đồng thời thú nhận rằng mình là lữ khách trên mặt đất. Những ai nói những lời như thế, chứng tỏ rằng mình đang đi tìm quê hương. Giá như họ còn nhớ đến quê hương dưới đất mà họ đã lìa bỏ, chắc họ có đủ thời giờ trở về. Nhưng hiện giờ họ ước mong một quê hương hoàn hảo hơn, tức là quê trời. Vì thế, Thiên Chúa không ngại để họ gọi mình là Thiên Chúa của họ, vì Người đã dọn sẵn cho họ một thành trì. Nhờ đức tin, khi bị thử lòng, Abraham đã dâng Isaac. Ông hiến dâng con một mình, ông là người nhận lãnh lời hứa, là người đã được phán bảo lời này: “Chính nơi Isaac mà có một dòng dõi mang tên ngươi”. Vì ông nghĩ rằng Thiên Chúa có quyền làm cho kẻ chết sống lại, do đó, ông đã đón nhận con ông như một hình ảnh. Ðó là lời Chúa. Hoặc bài vắn này: Dt 11, 1-2, 8-12 “Ông mong đợi thành trì có nền móng mà Thiên Chúa là kiến trúc sư và là Ðấng sáng lập”. Trích thư gửi tín … [Read more…]








