Suy Niệm – Chúa Nhật 8 Thường Niên – Feb. 26 – Năm A

Suy Niệm:   Ðức Giêsu kêu gọi mọi người, nhất là những người có trách nhiệm, những bậc làm cha mẹ… Phải sáng suốt và khôn ngoan khi sửa lỗi cho anh chị em, con cái mình. Chúng ta chỉ có khuynh hướng nhìn thấy lầm lỗi của tha nhân mà không biết nhận ra những khuyết điểm của mình. Nhiều khi chính những khuyết điểm ấy lại đang gây ảnh hưởng, gây gương mù, gương xấu cho anh chị em, con cái mình. Chúng ta hãy năng tự kiểm điểm theo mẫu gương duy nhất là Ðức Giêsu và lời dạy của Ngài, để ta biết mình và biết cách hướng dẫn người khác. 

   Cầu Nguyện:    Lạy Chúa, theo Lời Chúa dạy hôm nay, chắc có lẽ chúng con sẽ bị xét đoán thật nhiều vì lối sống thiếu bác ái và hay xét đoán anh chị em của chúng con. Xin cho chúng con luôn biết thưa với Chúa: xin cho con biết con. Chỉ khi nào chúng con biết Chúa thực, thì chúng con mới biết đích thực về anh chị em chúng con. Chúng con biết Chúa để yêu mến, biết mình để khiêm hạ, biết anh chị em con để yêu thương. Nếu khi nào chúng con biết sống như thế, thì lúc đó chúng con mới có bình an và hạnh phúc. Amen.

 

CHÚA NHẬT 8 THƯỜNG NIÊN –   NĂM A 

Bài Ðọc I: Is 49, 14-15

“Ta sẽ không quên ngươi đâu”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Sion nói: “Chúa bỏ rơi tôi, Chúa đã quên tôi rồi”. Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu.

Ðó là lời Chúa. 

   Ðáp Ca: Tv 61, 2-3. 6-7. 8-9ab.

Ðáp: Duy nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi được an vui (c. 2a).

Xướng: 1) Duy nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi được an vui; do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến lũy của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. – Ðáp.

2) Duy nơi Thiên Chúa linh hồn tôi hãy nghỉ an, vì do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến lũy của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. – Ðáp.

3) Vinh dự và an toàn của tôi ở nơi Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa, tôi có Ðá Tảng kiên cố và chỗ dung thân. Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc, hãy đổ dốc niềm tâm sự trước nhan Người. – Ðáp. 

   Bài Ðọc II: 1 Cr 4, 1-5

“Chúa sẽ phơi bày những ý định của tâm hồn”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, như vậy người ta coi chúng tôi như những thừa tác viên của Ðức Kitô, và những người phân phát các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Do đó, người ta đòi hỏi nơi những người phân phát các mầu nhiệm là mỗi người phải trung tín. Phần tôi, tôi không lấy làm quan trọng khi bị anh em hay toà án nhân loại đoán xét; nhưng tôi cũng không đoán xét chính mình tôi. Vì chưng, mặc dầu lương tâm không trách cứ tôi điều gì, nhưng không phải vì thế mà tôi đã được công chính hoá. Ðấng đoán xét tôi chính là Chúa. Vì thế, anh em đừng đoán xét trước thời gian cho đến khi Chúa đến, Người sẽ đưa ra ánh sáng những điều giấu kín trong bóng tối và phơi bày những ý định của tâm hồn; và bấy giờ Thiên Chúa sẽ ban khen tương xứng cho mỗi người.

Ðó là lời Chúa. 

   Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia. 

   Phúc Âm: Mt 6, 24-34

“Các con chớ áy náy về ngày mai”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền của được. Vì thế Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?

Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng, coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin.

Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì, hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó, Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy”.

Ðó là lời Chúa. 

 

 

 

Gospel Mt 6,24-34

 Jesus said to his disciples:
“No one can serve two masters.
He will either hate one and love the other,
or be devoted to one and despise the other.
You cannot serve God and mammon.

“Therefore I tell you, do not worry about your life,
what you will eat or drink,
or about your body, what you will wear.
Is not life more than food and the body more than clothing?
Look at the birds in the sky;
they do not sow or reap, they gather nothing into barns,
yet your heavenly Father feeds them.
Are not you more important than they?
Can any of you by worrying add a single moment to your life-span?
Why are you anxious about clothes?
Learn from the way the wild flowers grow.
They do not work or spin.
But I tell you that not even Solomon in all his splendor
was clothed like one of them.
If God so clothes the grass of the field,
which grows today and is thrown into the oven tomorrow,
will he not much more provide for you, O you of little faith?
So do not worry and say, ‘What are we to eat?’
or ‘What are we to drink?’or ‘What are we to wear?’
All these things the pagans seek.
Your heavenly Father knows that you need them all.
But seek first the kingdom of God and his righteousness,
and all these things will be given you besides.
Do not worry about tomorrow; tomorrow will take care of itself.
Sufficient for a day is its own evil.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (February 26): “Why are you anxious – seek first his kingdom”
Scripture: Matthew 6:24-34

24 “No one can serve two masters; for either he will hate the one and love the other, or he will be devoted to the one and despise the other. You cannot serve God and mammon. 25 “Therefore I tell you, do not be anxious about your life, what you shall eat or what you shall drink, nor about your body, what you shall put on. Is not life more than food, and the body more than clothing? 26 Look at the birds of the air: they neither sow nor reap nor gather into barns, and yet your heavenly Father feeds them. Are you not of more  value than they? 27 And which of you by being anxious can add one cubit to his span of life? 28 And why are you anxious about clothing? Consider the lilies of the field, how they grow; they neither toil nor spin; 29 yet I tell you, even Solomon in all his glory was not arrayed like one of these. 30 But if God so clothes the grass of the field, which today is alive and tomorrow is thrown into the oven, will he not much more clothe you, O  men of little  faith? 31 Therefore do not be anxious, saying, `What shall we eat?’ or `What shall we drink?’ or `What shall we wear?’ 32 For the Gentiles seek all these things; and your heavenly Father knows that you need them all. 33 But seek first his kingdom and his righteousness, and all these things shall be yours as well. 34 “Therefore do not be anxious about tomorrow, for tomorrow will be anxious for itself. Let the day’s own trouble be sufficient for the day.

Meditation: What does the expression “serving two masters” and “being anxious” have in common? They both have the same root problem – being divided within oneself. The root word for “anxiety” literally means “being of two minds.” An anxious person is often “tossed to and fro” and paralyzed by fear, indecision, and insecurity. Fear of some bad outcome cripples those afflicted with anxiety. It’s also the case with someone who wants to live in two opposing kingdoms – God’s kingdom of light, truth, and goodness or Satan’s kingdom of darkness, sin, and deception – following God’s standards and way of happiness or following the world’s standards of success and happiness.

Who is the master of your life?
Who is the master in charge of your life? Our “master” is whatever governs our thought-life, shapes our ideals, and controls the desires of our heart and the values we choose to live by. We can be ruled by many different things – the love of money and possessions, the power of position and prestige, the glamor of wealth and fame, and the driving force of unruly passions, harmful desires, and addictive cravings. Ultimately the choice of who is our master boils down to two: God or “mammon”. What is mammon? “Mammon” stands for “material wealth” or “possessions” or whatever tends to control our appetites and desires.

The antidote to fear, pride, and greed
There is one master alone who has the power to set us free from slavery to sin, fear, pride, and greed, and a host of other hurtful desires. That master is the Lord Jesus Christ who alone can save us from all that would keep us bound up in fear and anxiety. Jesus used an illustration from nature – the birds and the flowers – to show how God provides for his creatures in the natural order of his creation. God provides ample food, water, light, and heat to sustain all that lives and breathes. How much more can we, who are created in the very image and likeness of God, expect our heavenly Father and creator to sustain not only our physical bodies, but our mind, heart, and soul as well? God our Father is utterly reliable because it is his nature to love, heal, forgive, and make whole again.

Jesus – our daily bread
Jesus taught his disciples to pray with confidence to their heavenly Father: Give us this day our daily bread. What is bread, but the very staple of life and symbol of all that we need to live and grow. Anxiety is neither helpful nor necessary. It robs us of faith and confidence in God’s help and it saps our energy for doing good. Jesus admonishes his followers to put away anxiety and preoccupation with material things and instead to seek first the things of God – his kingdom and righteousness. Anxiety robs the heart of trust in the mercy and goodness of God and in his loving care for us. God knows our needs even before we ask and he gives generously to those who trust in him. Who is your master – God or mammon?

“Lord Jesus, free me from needless worries and help me to put my trust in you. May my first and only concern be for your glory and your kingdom of peace and righteousness. Help me to live each day and moment with trust and gratitude for your providential care for me.”

Psalm 62:1-2,5-8

1 For God alone my soul waits in silence; from him comes my salvation.
2 He only is my rock and my salvation, my fortress; I shall not be greatly moved.
5 For God alone my soul waits in silence, for my hope is from him.
6 He only is my rock and my salvation, my fortress; I shall not be shaken.
7 On God rests my deliverance and my honor; my mighty rock, my refuge is God.
8 Trust in him at all times, O people; pour out your heart before him;  God is a refuge for us. [Selah]

Daily Quote from the early church fathers: The value of life, by John Chrysostom, 547-407 A.D.

“Note the acceleration of images: just when the lilies are decked out, he no longer calls them lilies but ‘grass of the field’ (Matthew 6:30 ). He then points further to their vulnerable condition by saying ‘which are here today.’ Then he does not merely say ‘and not tomorrow’ but rather more callously ‘cast into the oven.’ These creatures are not merely ‘clothed but ‘so clothed’ in this way as to be later brought to nothing. Do you see how Jesus everywhere abounds in amplifications and intensifications? And he does so in order to press his points home. So then he adds, ‘Will he not much more clothe you?’ The force of the emphasis is on ‘you’ to indicate covertly how great is the value set upon your personal existence and the concern God shows for you in particular. It is as though he were saying, ‘You, to whom he gave a soul, for whom he fashioned a body, for whose sake he made everything in creation, for whose sake he sent prophets, and gave the law, and wrought those innumerable good works, and for whose sake he gave up his only begotten Son.'” (excerpt from THE GOSPEL OF MATTHEW, HOMILY 22.1)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *