Suy Niệm – Chúa Nhật 5 Mùa Chay – April 07 – Năm C

Giuse
by

Suy Niệm:   Qua đoạn Tin Mừng, Chúa dạy ta bài học tha thứ, dù ai đó làm điều lầm lỗi, dù có ai đó làm ta thiệt hại. Tha thứ và cải thiện đời sống là điều quan trọng ta cần thực thi: tha thứ để được Chúa thứ tha, cải thiện đời sống đế xứng đáng nhận lãnh Hồng ân Cứu chuộc, được tha Tội Nguyên và tội riêng mỗi người. 

Cầu Nguyện:  Lạy Chúa, chúng con bất toàn, luôn làm điều sai trái, nhưng không thể tha thứ được cho anh em đồng loại làm điều sai trái, mất lòng chúng con. Chúa dạy chúng con phải sống khoan dung, nhân hậu, biết nhìn mình để nhận ra sai trái cần sửa chữa, biết nhìn mình để dễ dàng tha thứ lỗi lầm người khác. Chúng con biết, nhưng lòng chúng con u tối, lòng chúng con hạn hẹp, ích kỷ, xin Chúa soi sáng để chúng con hiểu mình, hiểu người, hầu có an bình, hoà thuận với nhau.  Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.


Chúa Nhật 5 Mùa Chay – năm C

Bài Đọc I: Is 43, 16-21“Đây Ta sẽ làm lại những cái mới và sẽ cho dân Ta nước uống”.

Bài trích sách Tiên tri Isaia.

Chúa là Đấng mở đường dưới biển, mở lối đi dưới dòng nước; Chúa là Đấng dẫn dắt xe, ngựa, quân binh và dũng sĩ. Tất cả đều ngủ và không chỗi dậy nữa; chúng bị ngộp thở và tắt đi như tim đèn. Người phán: “Các ngươi đừng nhớ đến dĩ vãng, và đừng để ý đến việc thời xưa nữa. Đây Ta sẽ làm những cái mới và giờ đây chúng sẽ xuất hiện, như các ngươi sẽ biết; Ta sẽ mở đường trong hoang địa, và khai sông nơi đất khô khan. Thú đồng, muông rừng và chim đà sẽ ca tụng Ta, vì Ta đã làm cho hoang địa có nước và đất khô khan có sông, để dân yêu quý của Ta có nước uống; Ta đã tác tạo dân này cho Ta, nó sẽ ca ngợi Ta”.   Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 125, 1-2ab. 2cd-3. 4-5. 6

Đáp: Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan (c. 3).

Xướng: 1) Khi Chúa đem những người Sion bị bắt trở về, chúng tôi dường như người đang mơ, bấy giờ miệng chúng tôi vui cười, lưỡi chúng tôi thốt lên những tiếng hân hoan. – Đáp.

2) Bấy giờ dân thiên hạ nói với nhau rằng: Chúa đã đối xử với họ cách đại lượng. Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. – Đáp.

3) Lạy Chúa, xin hãy đổi số phận chúng con, như những dòng suối ở miền nam. Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan. – Đáp.

4) Thiên hạ vừa đi vừa khóc, tay mang thóc đi gieo. Họ trở về trong hân hoan, vai mang những bó lúa. – Đáp.

 

Bài Đọc II: Pl 3, 8-14“Vì Đức Kitô, tôi đành chịu thua thiệt trong mọi sự, và tôi trở nên giống Người trong sự chết”.

Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Anh em thân mến, tôi coi tất cả mọi sự như thua thiệt trước cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô, Chúa tôi. Vì Người, tôi đành chịu thua thiệt, và coi mọi sự như phân bớn, để lợi được Đức Kitô, và được ở trong Người, không phải do sự công chính của tôi dựa vào lề luật, nhưng do sự công chính bởi tin Đức Giêsu Kitô: sự công chính bởi Thiên Chúa là sự công chính bởi đức tin để nhận biết Người và quyền lực phục sinh của Người, để thông phần vào sự đau khổ của Người và trở nên giống Người trong sự chết, với hy vọng từ cõi chết được sống lại.

Không phải là tôi đã đạt đến cùng đích, hoặc đã trở nên hoàn hảo, nhưng tôi đang đuổi theo để chiếm lấy, bởi vì chính tôi cũng đã được Đức Giêsu Kitô chiếm lấy. Anh em thân mến, chính tôi chưa tin rằng tôi đã chiếm được, nhưng tôi đinh ninh một điều là quên hẳn đàng sau, mà hướng về phía trước, tôi cứ nhắm đích đuổi theo để đoạt giải ơn kêu gọi Thiên Chúa đã ban từ trời cao trong Đức Giêsu Kitô.   Đó là lời Chúa.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ga 8, 12b

Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”.

 

Phúc Âm: Ga 8, 1-11“Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?” Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: “Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi”. Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất. Nghe nói thế, họ rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: “Hỡi thiếu phụ, những người cáo chị đi đâu cả rồi? Không ai kết án chị ư?” Nàng đáp: “Thưa Thầy, không có ai”. Chúa Giêsu bảo: “Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa”.  Đó là lời Chúa.

Gospel Jn 8,1-11

Jesus went to the Mount of Olives.
But early in the morning he arrived again in the temple area,
and all the people started coming to him,
and he sat down and taught them.
Then the scribes and the Pharisees brought a woman
who had been caught in adultery
and made her stand in the middle.
They said to him,
“Teacher, this woman was caught
in the very act of committing adultery.
Now in the law, Moses commanded us to stone such women.
So what do you say?”
They said this to test him,
so that they could have some charge to bring against him.
Jesus bent down and began to write on the ground with his finger.
But when they continued asking him,
he straightened up and said to them,
“Let the one among you who is without sin
be the first to throw a stone at her.”
Again he bent down and wrote on the ground.
And in response, they went away one by one,
beginning with the elders.
So he was left alone with the woman before him.
Then Jesus straightened up and said to her,
“Woman, where are they?
Has no one condemned you?”
She replied, “No one, sir.”
Then Jesus said, “Neither do I condemn you.
Go, and from now on do not sin any more.”

Daily Reading & Meditation   Sunday (April 7): Go, and do not sin again

Gospel Reading:  John 8:1-11  (alternate reading for Year A: John 11:1-45)

1 but Jesus went to the Mount of Olives. 2 Early in the morning he came again to the temple; all the people came to him, and he sat down and taught them. 3 The scribes and the Pharisees brought a woman who had been caught in adultery, and placing her in the midst 4 they said to him, “Teacher, this woman has been caught in the act of adultery. 5 Now in the law Moses commanded us to stone such. What do you say about her?” 6 This they said to test him, that they might have some charge to bring against him. Jesus bent down and wrote with his finger on the ground. 7 And as they continued to ask him, he stood up and said to them, “Let him who is without sin among you be the first to throw a stone at her.” 8 And once more he bent down and wrote with his finger on the ground. 9 But when they heard it, they went away, one by one, beginning with the eldest, and Jesus was left alone with the woman standing before him. 10 Jesus looked up and said to her, “Woman, where are they? Has no one condemned you?” 11 She said, “No one, Lord.” And Jesus said, “Neither do I condemn you; go, and do not sin again.”

Old Testament Reading:Isaiah 43:16-21

16 Thus says the LORD, who makes a way in the sea, a path in the mighty waters, 17 who brings forth chariot and horse, army and warrior;  they lie down, they cannot rise, they are extinguished, quenched like a wick: 18 “Remember not the former things, nor consider the things of old. 19 Behold, I am doing a new thing; now it springs forth, do you not perceive it?  I will make a way in the wilderness  and rivers in the desert. 20 The wild beasts will honor me, the jackals and the ostriches;  for I give water in the wilderness, rivers in the desert, to give drink to my chosen people, 21 the people whom I formed for myself that they might declare my praise.

Meditation: Are you ready to be changed and transformed in Christ-like holiness? God never withholds his grace from us. His steadfast love and mercy is new every day (Lamentations 3:22-23). Through the gift and grace of the Holy Spirit we can be changed and made new in Christ. He can set us free from our unruly desires and passions.

Unjust accusations against Jesus
The Gospel accounts frequently describe how Jesus had to face unjust accusations made by the Pharisees, the ruling elders of Israel. They were upset with Jesus’ teaching and they wanted to discredit him in any way they could. They wanted to not only silence him, but to get rid of him because of his claim to speak with God’s authority. When a moral dilemma or difficult legal question arose, it was typical for the Jews to take the matter to a rabbi for a decision. The scribes and the Pharisees brought to Jesus a woman who had been caught in the act of adultery. John writes that they wanted to “test” Jesus on the issue of retribution so ” they might have some charge to bring against him” (John 8:6).

Jewish law treated adultery as a serious crime since it violated God’s ordinance and wreaked havoc on the stability of marriage and family life. It was one of the three gravest sins punishable by death. If Jesus said the woman must be pardoned, he would be accused of breaking the law of Moses. If  he said the woman must be stoned, he would lose his reputation for being the merciful friend of sinners.

Jesus then does something quite unexpected – he begins to write in the sand. The word for “writing” which is used here in the Gospel text has a literal meaning “to write down a record against someone” (for another example see Job 13:26). Perhaps Jesus was writing down a list of the sins of the accusers standing before him. Jesus now turns the challenge towards his accusers. In effect he says: Go ahead and stone her! But let the man who is without sin be the first to cast a stone. The Lord leaves the matter to their own consciences.

Pardon, restoration, and new life
When the adulterous woman is left alone with Jesus, he both expresses mercy and he strongly exhorts her to not sin again. The scribes wished to condemn, Jesus wished to forgive and to restore the sinner to health. His challenge involved a choice – either to go back to her former way of sin and death or to reach out to God’s offer of forgiveness, restoration, and new life in his kingdom of peace and righteousness. Jesus gave her pardon and a new start on life. God’s grace enables us to confront our sin for what it is – unfaithfulness to God, and to turn back to God with a repentant heart and a thankful spirit for God’s mercy and forgiveness. Do you know the joy of repentance and a clean conscience?

“God our Father, we find it difficult to come to you, because our knowledge of you is imperfect. In our ignorance we have imagined you to be our enemy; we have wrongly thought that you take pleasure in punishing our sins; and we have foolishly conceived you to be a tyrant over human life. But since Jesus came among us, he has shown that you are loving, that you are on our side against all that stunts life, and that our resentment against you was groundless. So we come to you, asking you to forgive our past ignorance, and wanting to know more and more of you and your forgiving love, through Jesus Christ our Lord.” (Prayer of Saint Augustine)

Psalm 126:1-6
1 When the LORD restored the fortunes of Zion, we were like those who dream.
2 Then our mouth was filled with laughter, and our tongue with shouts of joy;  then they said among the nations, “The LORD has done great things for them.”
3 The LORD has done great things for us; we are glad.
4 Restore our fortunes, O LORD, like the watercourses in the Negeb!
5 May those who sow in tears reap with shouts of joy!
6 He that goes forth weeping, bearing the seed for sowing, shall come home with shouts of joy, bringing his sheaves with him.

Daily Quote from the early church fathers: A humble examination, by Bede the Venerable, 672-735 A.D.

“In line with our usual human way of doing things, we can understand that the reason why the Lord might wish to bend before his unprincipled tempters and to write on the ground was that by directing his look elsewhere he might give them the freedom to go away. He foresaw that as they had been astounded by his answer, they would be more inclined to depart quickly than to ask him more questions…
Figuratively speaking, the fact that both before and after he gave his opinion he bent and wrote on the ground admonishes us that both before we rebuke a sinning neighbor and after we have rendered to him the ministry of due correction, we should subject ourselves to a suitably humble examination, lest perhaps we be entangled in the same things that we censure in [our neighbors] or in any other sort of misdeeds. For it often comes about, for example, that people who publicly judge a murderer to be a sinner may not perceive the worse evil of the hatred with which they themselves despoil someone in secret. People who bring an accusation against a fornicator may ignore the plague of the pride with which they congratulate themselves for their own chastity. People who condemn a drunkard may not see the venom of envy with which they themselves are eaten away.
In dangers of this sort, what saving remedy is left for us except that, when we look at some other sinner, we immediately bend down – that is, we humbly observe how we would be cast down by our frail condition if divine benevolence did not keep us from falling? Let us write with a finger on the ground – that is, let us meticulously ponder with discrimination whether we can say with blessed Job, ‘For our heart does not censure us in all our life’ (Job 27:6), and let us painstakingly remember that if our heart censures us, God is greater than our heart and he knows all things.” (excerpt from HOMILIES ON THE GOSPELS 1.25)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *