Suy Niệm – Chúa Nhật 32 Thường Niên – Nov. 11 – Năm B

Giuse
by

Suy Niệm:   Ðức Giêsu đưa ra hai hình ảnh đối nghịch: một bên là sự giả hình của các kinh sư, biệt phái. Lòng họ đầy mưu mô xảo quyệt nhưng được che đậy bằng một lớp vỏ bọc bên ngoài hết sức an toàn. Bên kia là sự chân thành của bà góa nghèo, bà đã dâng số tiền nhỏ mọn với thái độ âm thầm và quảng đại. Như thế giá trị của việc dâng cúng hay bất cứ việc gì khác không tùy thuộc số lượng, hay kết quả bên ngoài; nhưng tùy thuộc tấm lòng thành và cách sống của mỗi người.

   Cầu Nguyện :  Lạy Cha, Cha không cần chúng con phải dâng cho Cha của lễ cao trọng. Cha cũng không bắt chúng con phải hy sinh, phải chia sẻ cho anh em quá độ ngoài sức chúng con. Nhưng Cha đòi hỏi nơi chúng con sự chân thành, và quảng đại thực sự. Chúng con vẫn còn cái nhìn rất hạn hẹp khi đánh giá người khác qua hình thức bên ngoài. Chúng con vẫn dùng tiền bạc của cải làm thước đo thang giá trị. Xin cho chúng con tích cực cộng tác về mọi phương diện trong việc xây dựng Hội Thánh, xây dựng giáo xứ, khu xóm và chân thành thực thi bác ái đối với anh chị em chúng con. Amen

.

Chúa Nhật 32 Thường Niên – Năm B  

Bài Ðọc I: 1 V 17, 10-16

“Bà goá lấy bột làm một cái bánh nhỏ, rồi mang đên cho ông Êlia”.

Bài trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, tiên tri Êlia chỗi dậy lên đường đi Sarephta. Khi ông đến trước cửa thành, ông thấy một quả phụ đang lượm củi; ông gọi bà và nói với bà rằng: “Xin đem cho tôi một ít nước trong bình để tôi uống”. Ðương lúc bà đi lấy nước, ông gọi lại mà nói: “Xin cũng mang cho tôi một miếng bánh”.

Bà thưa: “Có Chúa là Thiên Chúa hằng sống chứng giám: Tôi không có sẵn bánh, tôi chỉ còn một nắm bột trong hũ với một ít dầu trong bình. Này đây tôi lượm vài que củi về nấu cho tôi và con trai tôi ăn, rồi chết thôi”.

Êlia trả lời bà rằng: “Bà đừng lo, cứ đi và làm như bà đã nói. Nhưng, với chút bột ấy trước hết hãy làm cho tôi một cái bánh nhỏ, đem ra đây cho tôi, sau đó hãy làm cho bà và con trai bà. Vì Chúa là Thiên Chúa Israel truyền rằng: ‘Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không vơi đi cho đến ngày Chúa cho mưa xuống trên mặt đất'”.

Bà đi làm theo lời ông Êlia; chính ông và bà cùng cả nhà đều đủ ăn; từ ngày đó hũ bột không cạn và bình dầu không vơi như lời Chúa đã dùng Êlia mà phán.  Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 145, 7. 8-9a. 9bc-10

Ðáp: Linh hồn tôi ơi, hãy ngợi khen Chúa! (c. 1).

Xướng: 1) Thiên Chúa trả lại quyền lợi cho người bị áp bức, và ban cho những kẻ đói được cơm ăn. Thiên Chúa cứu gỡ những người tù tội. – Ðáp.

2) Thiên Chúa mở mắt những kẻ đui mù, Thiên Chúa giải thoát những kẻ bị khòm lưng khuất phục, Thiên Chúa yêu quý các bậc hiền nhân, Thiên Chúa che chở những khách kiều cư. – Ðáp.

3) Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi quả phụ, và làm rối loạn đường nẻo đứa ác nhân. Thiên Chúa sẽ làm vua tới muôn đời, Sion hỡi, Ðức Thiên Chúa của người sẽ làm vua tự đời này sang đời khác. – Ðáp.

 

Bài Ðọc II: Dt 9, 24-28

“Ðức Kitô chỉ tế lễ chính mình một lần để huỷ diệt nhiều tội lỗi”.

Bài trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Ðức Giêsu không tiến vào cung thánh do tay người phàm làm ra chỉ là hình bóng cung thánh thật, nhưng Người vào chính thiên đàng, để từ đây xuất hiện trước tôn nhan Thiên Chúa vì chúng ta. Người không còn hiến dâng chính mình nhiều lần, như vị thượng tế vào cung thánh mỗi năm một lần với máu không phải của mình. Chẳng vậy, từ tạo thiên lập địa, Người đã phải chết nhiều lần; nhưng từ nay cho đến tận thế, Người chỉ xuất hiện một lần tế lễ chính mình để huỷ diệt tội lỗi. Như đã quy định, người ta chỉ chết một lần thế nào, sau đó là phán xét, thì Ðức Kitô cũng hiến tế một lần như vậy, để xoá tội lỗi của nhiều người. Người sẽ xuất hiện lần thứ hai, không phải để chuộc tội, nhưng để cứu độ những ai trông đợi Người.  Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Mt 24, 42a và 44

Alleluia, alleluia! – Các con hãy tỉnh thức và sẵn sàng: vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 12, 41-44{hoặc 38-44}

“Bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, {Chúa Giêsu phán cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: “Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm ngặt hơn”.}

Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các môn đệ và bảo: “Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống mình”.  Ðó là lời Chúa.


Gospel Mk 12,38-44

In the course of his teaching Jesus said to the crowds,
“Beware of the scribes, who like to go around in long robes
and accept greetings in the marketplaces,
seats of honor in synagogues,
and places of honor at banquets.
They devour the houses of widows and, as a pretext
recite lengthy prayers.
They will receive a very severe condemnation.”He sat down opposite the treasury
and observed how the crowd put money into the treasury.
Many rich people put in large sums.
A poor widow also came and put in two small coins worth a few cents.
Calling his disciples to himself, he said to them,
“Amen, I say to you, this poor widow put in more
than all the other contributors to the treasury.
For they have all contributed from their surplus wealth,
but she, from her poverty, has contributed all she had,
her whole livelihood.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (November 11): “This poor widow has put in more than the rest
Scripture: Mark 12:38-44

38 And in his teaching he said, “Beware of the scribes, who like to go about in long robes, and to have salutations in the market places  39 and the best seats in the synagogues and the places of honor at feasts, 40 who devour widows’ houses and for a pretense make long prayers. They will receive the greater condemnation.”  41 And he sat down opposite the treasury, and watched the multitude putting money into the treasury. Many rich people put in large sums.  42 And a poor widow came, and put in two copper coins, which make a penny. 43 And he called his disciples to him, and said to them, “Truly, I say to you, this poor widow has put in more than all those who are contributing to the treasury.  44 For they all contributed out of their abundance; but she out of her poverty has put in everything she had, her whole living.”

Meditation:What is true religion and devotion to God? Jesus warns his disciples against the wrong kind of religion. In his denunciation of the scribes (the religious experts of his day), he warns against three things: the desire for prominence and first place of honor rather than lowly service for the benefit of others; the desire for deference and recognition (and seeking esteem from others) rather than seeking to promote the good of others through humble service and selfless care for others; and thirdly, attempting to use one’s position (even a religious position) for self-gain and self-advancement. True religion is relating rightly to God and to one’s neighbor with love, honor, and respect. The Lord puts his Holy Spirit within us that we may be filled with the joy of his presence, the joy of true worship, and the joy of selfless giving and love for others. True reverence for God frees the heart to give liberally, both to God and to neighbor.

Love is more precious than gold or silver
Jesus taught his disciples a dramatic lesson in generous giving with love and devotion. Love doesn’t calculate – it spends lavishly! Jesus drove this point home to his disciples while sitting in the temple and observing people offering their tithes. Jesus praised a poor widow who gave the smallest of coins in contrast with the rich who gave greater sums. How can someone in poverty give more than someone who has ample means? Jesus’ answer is very simple – love is more precious than gold!

Real giving comes from a heart full of gratitude
Jesus taught that real giving must come from the heart. A gift that is given with a grudge or for display loses most of its value. But a gift given out of love, with a spirit of generosity and sacrifice, is invaluable. The amount or size of the gift doesn’t matter as much as the cost to the giver. The poor widow could have kept one of her coins, but instead she recklessly gave away all she had! Jesus praised someone who gave barely a penny – how insignificant a sum – because it was everything she had, her whole living. What we have to offer may look very small and not worth much, but if we put all we have at the Lord’s disposal, no matter how insignificant it may seem, then God can do with it and with us what is beyond our reckoning. Do you know the joy and freedom of giving liberally to God and to neighbor with gratitude and love?

“Lord Jesus, all that I have is yours. Take my life, my possessions, my time and all that I have and use them as you desire for your glory.”

Psalm 146:7-10

8 My mouth is filled with your praise, and with your glory all the day.
9 Do not cast me off in the time of old age; forsake me not when my strength is spent.
14 But I will hope continually, and will praise you yet more and more.
15 My mouth will tell of your righteous acts, of your deeds of salvation all the day, for their number is past my knowledge.
16 With the mighty deeds of the Lord GOD I will come, I will praise your righteousness, yours alone.
17 O God, from my youth you have taught me, and I still proclaim your wondrous deeds.
22 I will also praise you with the harp for your faithfulness, O my God;  I will sing praises to you with the lyre, O Holy One of Israel.

Daily Quote from the early church fathers: Mercy and compassion are never worthless, by Leo the Great, 400-461 A.D.

“Although the spite of some people does not grow gentle with any kindness, nevertheless the works of mercy are not fruitless, and kindness never loses what is offered to the ungrateful. May no one, dearly beloved, make themselves strangers to good works. Let no one claim that his poverty scarcely sufficed for himself and could not help another. What is offered from a little is great, and in the scale of divine justice, the quantity of gifts is not measured but the steadfastness of souls. The ‘widow’ in the Gospel put two coins into the ‘treasury,’ and this surpassed the gifts of all the rich. No mercy is worthless before God. No compassion is fruitless. He has given different resources to human beings, but he does not ask different affections.” (excerpt from SERMON 20.3.1.6)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *