Suy Niệm – Chúa Nhật 19 Thường Niên – August 12 – Năm B

Giuse
by

Suy Niệm:  Dân Do thái xưa lang thang trong sa mạc, đã được Thiên Chúa ban Manna hằng ngày để nuôi sống họ. Khi nhắc đến Manna, người Do thái rất hãnh diện. Vì đó là dấu chứng Giavê Thiên Chúa yêu họ. Họ là dân riêng của Ngài.

Ðức Giêsu cũng tự ví Ngài là bánh nuôi dân Do thái mới là Giáo Hội – là chúng ta. Thiên Chúa yêu thương chúng ta, nên đã ban Ðức Giêsu cho chúng ta. Ðức Giêsu đến để đem sự sống cho chúng ta. Sự sống Ðức Giêsu ban không chỉ như Manna xưa,  mà là sự sống vĩnh cửu. Ðến với Ðức Giêsu, chúng ta sẽ được hạnh phúc muôn đời.

Cầu Nguyện:  Lạy Chúa Giêsu, Manna đã làm cho dân Do thái xưa được sức mạnh để tiếp tục hành trình trong sa mạc gian khổ. Ngày nay trong sa mạc cuộc đời. Chúng con cũng gặp nhiều khó khăn thử thách: bị đói khát, mệt mỏi vì chiến đấu với nghịch cảnh.

Xin Chúa cho chúng con biết đến với Chúa là sinh lực của chúng con. Xin cho chúng con biết hoàn toàn phó thác trong tình yêu của Chúa. Chỉ trong Chúa, chúng con mới được hạnh phúc muôn đời. Amen.

.

 Chúa Nhật 19 Thường Niên – Năm B

Bài Ðọc I: 1 V 19, 4-8

“Nhờ sức của nuôi ấy, ông mới đi tới núi của Thiên Chúa”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Êlia đi một ngày đàng vào trong hoang địa. Khi đến nơi kia, và ngồi dưới gốc cây tùng, ông xin được chết mà rằng: “Lạy Chúa, đã đủ rồi, xin cất mạng sống con đi: vì con chẳng hơn gì các tổ phụ con”. Rồi ông nằm ngủ dưới bóng cây tùng. Và đây Thiên Thần Chúa đánh thức ông và bảo rằng: “Hãy chỗi dậy mà ăn”. Ông nhìn thấy gần đầu ông có chiếc bánh lùi và một bình nước: ông ăn uống, rồi ngủ lại. Thiên Thần Chúa trở lại đánh thức ông lần thứ hai và bảo: “Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi phải đi còn xa”. Ông liền chỗi dậy ăn uống, và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa.  Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

Ðáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. – Ðáp.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ. – Ðáp.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. – Ðáp.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa, và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 4, 30 – 5, 2

“Anh em hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã sống”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em chớ làm phiền hà Thánh Thần của Thiên Chúa, vì trong Người, anh em được ghi ấn tín để chờ đợi ngày cứu chuộc đến. Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dức lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô. Vậy anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, như con cái rất yêu dấu của Người: hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta.  Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, Alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 41-52

“Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, những người Do-thái kêu trách Chúa Giêsu, vì Người đã phán rằng: “Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống”. Họ nói: “Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: ‘Ta bởi trời mà xuống'”.

Chúa Giêsu trả lời cùng họ rằng: “Các ngươi chớ thì thầm với nhau. Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: ‘Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo’. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Ðấng bởi Thiên Chúa mà ra, Ðấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời.

“Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”.  Ðó là lời Chúa.

Gospel Jn 6,41-51

The Jews murmured about Jesus because he said,
“I am the bread that came down from heaven,”
and they said,
“Is this not Jesus, the son of Joseph?
Do we not know his father and mother?
Then how can he say,
‘I have come down from heaven?'”
Jesus answered and said to them,
“Stop murmuring among yourselves.
No one can come to me unless the Father who sent me draw him,
and I will raise him on the last day.
It is written in the prophets:
They shall all be taught by God.
Everyone who listens to my Father and learns from him comes to me.
Not that anyone has seen the Father
except the one who is from God;
he has seen the Father.
Amen, amen, I say to you,
whoever believes has eternal life.
I am the bread of life.
Your ancestors ate the manna in the desert, but they died;
this is the bread that comes down from heaven
so that one may eat it and not die.
I am the living bread that came down from heaven;
whoever eats this bread will live forever;
and the bread that I will give is my flesh for the life of the world.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (August 12): “If anyone eats of this bread, he will live for ever”
Scripture: John 6:41-51

41 The Jews then murmured at him, because he said, “I am the bread which came down from heaven.” 42 They said, “Is not this Jesus, the son of Joseph, whose father and mother we know? How does he now say, `I have come down from heaven’?” 43 Jesus answered them, “Do not murmur among yourselves. 44 No one can come to me unless the Father who sent me draws him; and I will raise him up at the last day. 45 It is written in the prophets, `And they shall all be taught by God.’ Every one who has heard and learned from the Father comes to me. 46 Not that any one has seen the Father except him who is from God; he has seen the Father. 47 Truly, truly, I say to you, he who believes has eternal life. 48 I am the bread of life. 49 Your fathers ate the manna in the wilderness, and they died. 50 This is the bread which comes down from heaven, that a man may eat of it and not die. 51 I am the living bread which came down from heaven; if any one eats of this bread, he will live for ever; and the bread which I shall give for the life of the world is my flesh.”

Meditation: God offers his people abundant life, but we can miss it. What is the bread of life which Jesus offers? It is first of all the life of God himself – life which sustains us not only now in this age but also in the age to come. The Rabbis said that the generation in the wilderness have no part in the life to come. In the Book of Numbers it is recorded that the people who refused to brave the dangers of the promised land were condemned to wander in the wilderness until they died. The Rabbis believed that the father who missed the promised land also missed the life to come. God sustained the Israelites in the wilderness with manna from heaven. This bread foreshadowed the true heavenly bread which Jesus would offer his followers.

Jesus is the “bread of life”
Jesus makes a claim only God can make: He is the true bread of heaven that can satisfy the deepest hunger we experience. The manna from heaven prefigured the superabundance of the unique bread of the Eucharist or Lord’s Supper which Jesus gave to his disciples on the eve of his sacrifice. The manna in the wilderness sustained the Israelites on their journey to the Promised Land. It could not produce eternal life for the Israelites. The bread which Jesus offers his disciples sustains us not only on our journey to the heavenly paradise, it gives us the abundant supernatural life of God which sustains us for all eternity.

The food that makes us live forever
When we receive from the Lord’s table we unite ourselves to Jesus Christ, who makes us sharers in his body and blood and partakers of his divine life. Ignatius of Antioch (35-107 A.D.), an early church father and martyr, calls it the “one bread that provides the medicine of immortality, the antidote for death, and the food that makes us live for ever in Jesus Christ” (Ad Eph. 20,2). This supernatural food is healing for both body and soul and strength for our journey heavenward.

Do you hunger for the “bread of life”? 
Jesus offers us the abundant supernatural life of heaven itself – but we can miss it or even refuse it. To refuse Jesus is to refuse eternal life, unending life with the Heavenly Father. To accept Jesus as the bread of heaven is not only life and spiritual nourishment for this world but glory in the world to come. When you approach the Table of the Lord, what do you expect to receive? Healing, pardon, comfort, and rest for your soul? The Lord has much more for us, more than we can ask or imagine. The principal fruit of receiving the Eucharist or Lord’s Supper is an intimate union with Christ. As bodily nourishment restores lost strength, so the Eucharist strengthens us in charity and enables us to break with disordered attachments to creatures and to be more firmly rooted in the love of Christ. Do you hunger for the “bread of life”?

“Lord Jesus, you are the living bread which sustains me in this life. May I always hunger for the bread which comes from heaven and find in it the nourishment and strength I need to love and serve you wholeheartedly. May I always live in the joy, peace, and unity of the Father, Son, and Holy Spirit, both now and in the age to come.”

Psalm 66:8-9,16-17,20 
8 Bless our God, O peoples, let the sound of his praise be heard,
9 who has kept us among the living, and has not let our feet slip.
16 Come and hear, all you who fear God, and I will tell what he has done for me.
17 I cried aloud to him, and he was extolled with my tongue.
20 Blessed be God, because he has not rejected my prayer or removed his steadfast love from me!

Daily Quote from the early church fathers: Studying the Scriptures with humility, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.

“My ambition as a youth was to apply to the study of the Holy Scriptures all the refinement of dialectics. I did so, but without the humility of the true searcher. I was supposed to knock at the door so that it would open for me. Instead I was pushing it closed, trying to understand in pride what is only learned in humility. However, the all-merciful Lord lifted me up and kept me safe.” (excerpt from Sermon 51,6)

 

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *