Suy Niệm – Chúa Nhật 4 Mùa Chay – Mar. 11 – Năm B

Giuse
by

Suy Niệm:  Bài Tin Mừng hôm nay mạc khải cho chúng ta tình yêu của Thiên Chúa đối với con người. Tình yêu ấy sẽ không bao giờ phai nhạt dù cho cuộc đời có đổi thay. Tình yêu của Thiên Chúa vẫn như mưa tưới gội trên mọi người: cả người lành cũng như kẻ ác. Ngài không áp đặt con người phải theo Ngài. Trái lại, Ngài cho họ được quyền tự do lựa chọn hạnh phúc cho chính mình. Vì thế, kẻ tin theo Chúa, đặt tin tưởng vào Chúa thì đã được cứu. Còn kẻ không tin, thì tự họ, họ đã tìm đến cõi diệt vong. 

Cầu Nguyện:  Lạy Chúa Giêsu, từ muôn thuở Chúa đã yêu thương và muốn cứu chuộc chúng con. Nhưng Chúa không thể cứu được con nếu chúng con không muốn. Xin cho chúng con biết dùng tự do của mình để chọn con đường dẫn đến phúc trường sinh. Con đường đó chính là Ðức Giêsu. Tin vào Ðức Giêsu chắc chắn chúng con sẽ được hạnh phúc muôn đời. Amen.

 

Chúa Nhật 4 – MÙA CHAY  –  Năm B

   Bài Ðọc I: 2 Sb 36, 14-16. 19-23

“Cơn thịnh nộ và lòng từ bi của Chúa được tỏ bày qua sự lưu đày và giải phóng của dân tộc”.

Trích sách Sử Biên Niên quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, tất cả những đầu mục tư tế và dân chúng đều bất trung, bắt chước những sự ghê tởm của các dân ngoại. Họ làm dơ bẩn đền thờ Chúa đã được Chúa thánh hoá tại Giêrusalem.

Chúa là Thiên Chúa tổ phụ họ, đã luôn luôn đêm ngày sai sứ giả đến với họ, vì Người thương xót dân Người và đền thờ của Người. Nhưng họ nhạo báng các sứ giả Chúa, coi thường lời Chúa, và nhạo báng các tiên tri, đến nỗi, sau hết, cơn thịnh nộ của Chúa đã đổ lên dân Người, và vô phương cứu chữa. Quân thù đã đốt đền thờ Chúa, phá huỷ tường thành Giêrusalem, phóng hoả tất cả các lâu đài và thiêu huỷ mọi đồ vật quý giá. Nếu có ai thoát khỏi lưỡi gươm, thì bị dẫn về Babylon để làm nô lệ nhà vua và con cái vua, cho đến thời vua nước Ba-tư thống trị; như thế ứng nghiệm lời Chúa dùng miệng tiên tri Giêrêmia mà phán, cho đến khi đất nước được mừng ngày Sabbat; vì trong tất cả những ngày xáo trộn, họ sẽ không giữ được ngày Sabbat trọn bảy mươi năm trường.

Năm thứ nhất triều đại Cyrô, vua xứ Ba-tư, để lời Chúa dùng miệng tiên tri Giêrêmia phán trước được thực hiện, thì Chúa thúc đẩy tâm hồn hoàng đế Cyrô, vua xứ Ba-tư, nhà vua ra lệnh truyền rao khắp đất nước, và ban chiếu chỉ rằng: “Ðây hoàng đế Cyrô, vua xứ Ba-tư tuyên bố: Chúa là Thiên Chúa trời đất đã ban cho trẫm mọi nước trên mặt đất, và chính Người đã ra lệnh cho trẫm xây cất cho Người một đền thờ ở Giêrusalem trong xứ Giuđa. Ai trong các ngươi thuộc về dân Chúa? Thiên Chúa sẽ ở với nó, và nó hãy tiến lên”.

Ðó là lời Chúa. 

 

ÐÁP CA: Tv 136, 1-2. 3. 4-5. 6

Ðáp: Lưỡi tôi dính vào cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi (c. 6a).

Xướng: 1) Trên bờ sông Babylon, chúng tôi ngồi khóc nức nở, khi tưởng nhớ đến núi Sion. Trên những cây dương liễu miền đó, chúng tôi treo các cây lục huyền cầm của chúng tôi. – Ðáp.

2) Vì nơi này, quân canh ngục đòi chúng tôi vui vẻ hát lên. Họ giục chúng tôi rằng: “Hãy vui mừng; hãy hát cho chúng ta nghe điệu ca Sion!”. – Ðáp.

3) Lẽ nào chúng tôi ca hát ngợi khen Thiên Chúa trên đất khách quê người? Hỡi Giêrusalem, nếu tôi lại quên ngươi, thì cánh tay tôi sẽ bị khô đét. – Ðáp.

4) Lưỡi tôi dính vào cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi. Nếu tôi không đặt Giêrusalem trên tất cả mọi niềm vui thoả. – Ðáp. 

 

BÀI ÐỌC II: Ep 2, 4-10

“Anh em chết bởi tội và được cứu rỗi bởi ân sủng”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, Thiên Chúa là Ðấng giàu lòng từ bi, vì lòng yêu thương cao cả mà Người đã yêu thương chúng ta, đến nỗi khi tội lỗi làm cho chúng ta phải chết, thì Người làm cho chúng ta sống lại trong Ðức Kitô, nhờ ơn Ngài mà chúng ta được cứu rỗi; Người đã cho chúng ta được cùng chung sống lại và đồng ngự trị trên nước trời trong Ðức Giêsu Kitô, để tỏ cho hậu thế được thấy sự phong phú dồi dào của ơn Chúa mà lòng nhân lành Chúa đã ban cho chúng ta trong Ðức Giêsu Kitô? Vì chưng, bởi ơn Chúa, anh em được cứu rỗi nhờ đức tin. Ðiều đó không phải do anh em, vì đó là ân huệ của Chúa; cũng không phải do việc làm, để không ai được tự phụ. Vì chúng ta là thụ tạo của Người, đã được tạo thành trong Ðức Giêsu Kitô, để làm các việc lành mà Chúa đã dự liệu, hầu chúng ta đem ra thực hành.

Ðó là lời Chúa. 

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ga 3, 16

Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi ban Con Một Mình, để tất cả những ai tin Con Ngài, sẽ được sống đời đời.

 

PHÚC ÂM : Ga 3, 14-21

“Thiên Chúa đã sai Con Ngài đến để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Như Môsê đã treo con rắn lên ở sa mạc thế nào, thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy, để tất cả những ai tin ở Người, sẽ không bị huỷ diệt, nhưng được sống đời đời. Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ. Ai tin Người Con ấy thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách; nhưng ai hành động trong sự thật thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ là họ đã làm trong Thiên Chúa”.

Ðó là lời Chúa. 

 

Gospel Jn 3:14-21

Jesus said to Nicodemus:
“Just as Moses lifted up the serpent in the desert,
so must the Son of Man be lifted up,
so that everyone who believes in him may have eternal life.”

For God so loved the world that he gave his only Son,
so that everyone who believes in him might not perish
but might have eternal life.
For God did not send his Son into the world to condemn the world,
but that the world might be saved through him.
Whoever believes in him will not be condemned,
but whoever does not believe has already been condemned,
because he has not believed in the name of the only Son of God.
And this is the verdict,
that the light came into the world,
but people preferred darkness to light,
because their works were evil.
For everyone who does wicked things hates the light
and does not come toward the light,
so that his works might not be exposed.
But whoever lives the truth comes to the light,
so that his works may be clearly seen as done in God. 

 Daily Reading & Meditation

Sunday: (March 11): “God so loved the world that he gave us his only Son”
Gospel Reading: John 3:14-21   (alternate reading for Year A: John 9:1-41)

14 And as Moses lifted up the serpent in the wilderness, so must the Son of man be lifted up, 15 that whoever believes in him may have eternal life.” 16 For God so loved the world that he gave his only Son, that whoever believes in him should not perish but have eternal life. 17 For God sent the Son into the world, not to condemn the world, but that the world might be saved through him. 18 He who believes in him is not condemned; he who does not believe is condemned already, because he has not believed in the name of the only Son of God. 19 And this is the judgment, that the light has come into the world, and men loved darkness rather than light, because their deeds were evil. 20 For every one who does evil hates the light, and does not come to the light, lest his deeds should be exposed. 21 But he who does what is true comes to the light, that it may be clearly seen that his deeds have been wrought in God.

Old Testament Reading: 2 Chronicles 36:14-16,19-23

14 All the leading priests and the people likewise were exceedingly unfaithful, following all the abominations of the nations; and they  polluted the house of the LORD which he had hallowed in Jerusalem. 15 The LORD, the God of their fathers, sent persistently to them by his messengers, because he had compassion on his people and on his dwelling  place; 16 but they kept mocking the messengers of God, despising his words, and scoffing at his prophets, till the wrath of the LORD rose against his  people, till there was no remedy.

19 And they burned the house of God, and broke down the wall of Jerusalem, and burned all its palaces with fire, and destroyed all its precious vessels. 20 He took into exile in Babylon those who had escaped from the sword, and they became servants to him and to his sons until the establishment of the kingdom of Persia, 21 to fulfill the word of the LORD by the mouth of Jeremiah, until the land had enjoyed its sabbaths. All the days that it lay desolate it kept  sabbath, to fulfill seventy years. 22 Now in the first year of Cyrus king of Persia, that the word of the LORD by the mouth of Jeremiah might be accomplished, the LORD stirred  up the spirit of Cyrus king of Persia so that he made a proclamation throughout all his kingdom and also put it in writing:

23 “Thus says Cyrus king of Persia, `The LORD, the God of heaven, has given me all the kingdoms of the earth, and he has charged me to build him a house at Jerusalem, which is in Judah. Whoever is among you of all his people, may the LORD his God be with him. Let him go up.'”

Meditation: Do you know the healing power of Christ’s redeeming love and victory which he won for us on the cross? The Old Testament prophets never ceased to speak of God’s faithfulness and compassion towards those who would turn away from sin and return to God with repentant hearts, trust, and obedience (2 Chronicles 36:15). When Jesus spoke to Nicodemus he prophesied that his death on the cross would bring healing and forgiveness and a “new birth in the Spirit” (John 3:3) and eternal life (John 3:15).

The “lifting up” of the Son of Man 
Jesus explained to Nicodemus that the “Son of Man” must be “lifted up” to bring the power and authority of God’s kingdom to bear on the earth. The title, “Son of Man,” came from the prophet Daniel who describes a vision he received of the Anointed Messiah King who was sent from heaven to rule over the earth (Daniel 7:13-14). Traditionally when kings began to reign they were literally “lifted up” and enthroned above the people. Jesus explains to Nicodemus that he will be recognized as the Anointed King when he is “lifted up” on the cross at Calvary. Jesus died for his claim to be the only begotten Son sent by the Father in heaven to redeem, heal, and reconcile his people with God.

Jesus points to a key prophetic sign which Moses performed in the wilderness right after the people of Israel were afflicted with poisonous serpents. Scripture tells us that many people died in the wilderness because of their sin of rebellion towards Moses and God. Through Moses’ intervention, God showed mercy to the people and instructed Moses to “make a fiery serpent, and set it on a pole; and every one who is bitten, when he sees it, shall live”(Numbers 21:8). This miraculous sign was meant to foreshadow and point to the saving work which Jesus would perform to bring healing and salvation to the world.

Cyril of Alexandria (376-444 AD), an early church father, explains the spiritual meaning of the bronze serpent and how it points to the saving work of Jesus Christ:

“This story is a type of the whole mystery of the incarnation. For the serpent signifies bitter and deadly sin, which was devouring the whole race on the earth… biting the Soul of man and infusing it with the venom of wickedness. And there is no way that we could have escaped being conquered by it, except by the relief that comes only from heaven. The Word of God then was made in the likeness of sinful flesh, ‘that he might condemn sin in the flesh’ [Romans 8:3], as it is written. In this way, he becomes the Giver of unending salvation to those who comprehend the divine doctrines and gaze on him with steadfast faith. But the serpent, being fixed upon a lofty base, signifies that Christ was clearly manifested by his passion on the cross, so that none could fail to see him.” (COMMENTARY ON THE GOSPEL OF JOHN 2.1)

The cross defeats sin and death
The bronze serpent which Moses lifted up in the wilderness points to the cross of Christ which defeats sin and death and obtains everlasting life for those who believe in Jesus Christ. The result of Jesus “being lifted up on the cross” and his rising from the dead, and his exaltation and ascension to the Father’s right hand in heaven, is our “new birth in the Spirit” and adoption as sons and daughters of God. God not only frees us from our sins and pardons us, he also fills us with his own divine life through the gift and working of his Spirit who dwells within us.

The Holy Spirit gives us spiritual power and gifts, especially the seven-fold gifts of wisdom and understanding, right judgment and courage, knowledge and reverence for God and his ways, and a holy fear in God’s presence (see Isaiah 11), to enable us to live in his strength as sons and daughters of God. Do you thirst for the new life which God offers you through the transforming power of his Holy Spirit?

The proof of God’s love for us
How do we know, beyond a doubt, that God truly loves us and wants us to be united with him forever? For God so loved the world that he gave his only Son, that whoever believes in him should not perish but have eternal life (John 3:16). God proved his love for us by giving us the best he had to offer – his only begotten Son who freely gave himself as an offering to God for our sake and as the atoning sacrifice for our sin and the sin of the world.

This passage tells us of the great breadth and width of God’s love. Not an excluding love for just a few or for a single nation, but a redemptive love that embraces the whole world, and a personal love for each and every individual whom God has created. God is a loving Father who cannot rest until his wandering children have returned home to him. Saint Augustine says, God loves each one of us as if there were only one of us to love. God gives us the freedom to choose whom and what we will love.

Jesus shows us the paradox of love and judgment. We can love the darkness of sin and unbelief or we can love the light of God’s truth, beauty, and goodness. If our love is guided by what is true, and good and beautiful then we will choose for God and love him above all else. What we love shows what we prefer. Do you love God above all else? Do you give him first place in your life, in your thoughts, decisions and actions?

“Lord Jesus Christ, your death brought life for us. May your love consume and transform my life that I may desire you above all else. Help me to love what you love, to desire what you desire, and to reject what you reject”.

Psalm 137:1-6

1 By the waters of Babylon, there we sat down and wept, when we remembered Zion.
2 On the willows there we hung up our lyres.
3 For there our captors required of us songs, and our tormentors, mirth, saying, “Sing us one of the songs of Zion!”
4 How shall we sing the LORD‘s song in a foreign land?
5 If I forget you, O Jerusalem, let my right hand wither!
6 Let my tongue cleave to the roof of my mouth, if I do not remember you, if I do not set Jerusalem  above my highest joy!

A Daily Quote from early church fathers: He descended so that we might ascend, by Hilary of Poitiers, 315-367 A.D.

“God, who loved the world, gave his only begotten Son as a manifest token of his love. If the evidence of his love is this, that he bestowed a creature on creatures, gave a worldly being on the world’s behalf, granted one raised up from nothing for the redemption of objects equally raised up from nothing, such a cheap and petty sacrifice is a poor assurance of his favor toward us. Gifts of price are the evidence of affection: the greatness of the surrender is evidence of the greatness of the love. God, who loved the world, gave no adopted son but his own, his only begotten [Son]. Here is personal interest, true sonship, sincerity; not creation, or adoption, or pretence. Here is the proof of his love and affection, that he gave his own, his only begotten Son.” (excerpt from ON THE TRINITY 6.40.27)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *