Suy Niệm – Chúa Nhật – Lễ Chúa Hiển Linh – January 7 – Năm B

Giuse
by

Suy Niệm:  Ba nhà đạo sĩ đã theo ánh sao lạ tiến về hang Bêlem. Trong niềm hân hoan, họ mong gặp được vị vua Do thái mới sinh để triều bái Người.

Cuộc sống của mỗi người, mỗi gia đình chúng ta là một cuộc hành trình tiến về nhà Cha. Ðức Giêsu vẫn là ánh sao lạ đã và đang đi trước chúng ta. Chúng ta vui sướng bước theo Ngài, nghe tiếng Ngài dạy bảo. Nhưng có những lúc dường như ngôi sao ấy biến đi khiến chúng ta phải lao đao lo sợ. Hãy kiên trì chờ đợi trong niềm tin.

 

Cầu Nguyện:   Lạy Cha, xưa Cha đã dùng ánh sao lạ mà dẫn ba vua đến Bê lem bái thờ con Cha. Hôm nay xin Cha khơi dậy nơi tâm hồn chúng con khao khát tìm gặp được ánh sao lạ, là Ðức Giêsu con Cha, để chúng con bước đi theo Ngài về bên Cha trong an bình và niềm vui. Chúng con cầu xin, nhờ Ðức Giêsu, Chúa chúng con. Amen.

 

Chúa Nhật Lễ Chúa Hiển Linh – Năm B  

 Bài Ðọc I: Is 60, 1-6

“Vinh quang Chúa xuất hiện trên ngươi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giêrusalem! Vì sự sáng của ngươi đã tới, vì vinh quang của Chúa đã bừng dậy trên mình ngươi.

Kìa tối tăm đang bao bọc địa cầu, vì u minh phủ kín các dân, nhưng trên mình ngươi Chúa đang đứng dậy, vì vinh quang của Ngài xuất hiện trên mình ngươi. Chư dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi, và các vua hướng về ánh bình minh của ngươi.

Hãy ngước mắt lên chung quanh, và hãy nhìn coi: tất cả những người đó đang tập họp, đang tìm đến với ngươi; các con trai của ngươi tự đàng xa đi tới, và các con gái ngươi đứng dậy từ khắp bên hông.

Bấy giờ ngươi sẽ nhìn coi, và ngươi trở nên rực rỡ, tim ngươi sẽ rạo rực và sẽ phồng lên. Bởi vì những kho tàng bể khơi tuôn đến với ngươi, nguồn phú túc của chư dân sẽ tới tay ngươi. Những con lạc đà tràn ngập vây phủ lấy ngươi, những lạc đà một bướu tự xứ Mađian và Epha; tất cả những ai từ Saba đi tới, đem theo vàng và nhũ hương, và họ sẽ tuyên rao lời ca ngợi Chúa.

Ðó là lời Chúa.

 

   Ðáp Ca: Tv 71, 2. 7-8. 10-11a. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, mọi dân tộc trên địa cầu đều thờ lạy Chúa (x. c. 11b).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người đoán xét dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực. – Ðáp.

2) Sự công chính và nền hoà bình viên mãn sẽ triển nở trong triều đại người, cho đến khi mặt trăng không còn chiếu sáng. Và người sẽ thống trị từ biển nọ đến biển kia, từ sông cái đến tận cùng trái đất. – Ðáp.

3) Vì người sẽ giải thoát kẻ nghèo khó khỏi tay kẻ quyền thế, và sẽ cứu người bất hạnh không ai giúp đỡ. Người sẽ thương xót kẻ yếu đuối và người thiếu thốn, và cứu thoát mạng sống kẻ cùng khổ. – Ðáp.

4) Chúc tụng danh người đến muôn đời, danh người còn tồn tại lâu dài như mặt trời. Vì người, các chi họ đất hứa sẽ được chúc phúc, và các dân nước sẽ ca ngợi người. – Ðáp.

 

   Bài Ðọc II: Ep 3, 2-3a. 5-6

“Bây giờ được tỏ ra rằng các dân ngoại được đồng thừa tự lời hứa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, (chắc) anh em đã nghe biết rằng: Thiên Chúa đã ban cho tôi việc phân phát ân sủng cho anh em, là theo ơn mạc khải cho tôi biết, tôi đã được thấu hiểu mầu nhiệm mà con cái loài người các thế hệ khác không được biết, nhưng nay đã mạc khải cho các thánh Tông đồ của Người, và cho các vị Tiên tri, nhờ Thánh Thần. Và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Người trong Chúa Giêsu Kitô.

Ðó là lời Chúa.

 

 Alleluia: Mt 2, 2

Alleluia, alleluia! – Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đã đến để triều bái Người. – Alleluia.

 

 Phúc Âm: Mt 2, 1-12

“Chúng tôi từ phương Ðông đến thờ lạy Ðức Vua”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Ðông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: “Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người”. Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Ðức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: “Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Ðấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta”.

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: “Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người”. Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Ðông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.

Ðó là lời Chúa.

 

Gospel Mt 2:1-12

When Jesus was born in Bethlehem of Judea,
in the days of King Herod,
behold, magi from the east arrived in Jerusalem, saying,
“Where is the newborn king of the Jews?
We saw his star at its rising
and have come to do him homage.”
When King Herod heard this,
he was greatly troubled,
and all Jerusalem with him.
Assembling all the chief priests and the scribes of the people,
He inquired of them where the Christ was to be born.
They said to him, “In Bethlehem of Judea,
for thus it has been written through the prophet:
And you, Bethlehem, land of Judah,
are by no means least among the rulers of Judah;
since from you shall come a ruler,
who is to shepherd my people Israel.”
Then Herod called the magi secretly
and ascertained from them the time of the star’s appearance.
He sent them to Bethlehem and said,
“Go and search diligently for the child.
When you have found him, bring me word,
that I too may go and do him homage.”
After their audience with the king they set out.
And behold, the star that they had seen at its rising preceded them,
until it came and stopped over the place where the child was.
They were overjoyed at seeing the star,
and on entering the house
they saw the child with Mary his mother.
They prostrated themselves and did him homage.
Then they opened their treasures
and offered him gifts of gold, frankincense, and myrrh.
And having been warned in a dream not to return to Herod,
they departed for their country by another way.

Daily Reading & Meditation

Sunday (January 7): “They fell down and worshiped Jesus”
Scripture: Matthew 2:1-12  

1 Now when Jesus was born in Bethlehem of Judea in the days of Herod the king, behold, wise men from the East came to Jerusalem, saying, 2 “Where is he who has been born king of the Jews? For we have seen his star in the East, and have come to worship him.” 3 When Herod the king heard this, he was troubled, and all Jerusalem with him; 4 and assembling all the chief priests and scribes of the people, he inquired of them where the Christ was to be born. 5 They told him, “In Bethlehem of Judea; for so it is written by the prophet: 6 `And you, O Bethlehem, in the land of Judah, are by no means least among the rulers of Judah;  for from you shall come a ruler  who will govern my people Israel.'” 7 Then Herod summoned the wise men secretly and ascertained from them what time the star appeared; 8 and he sent them to Bethlehem, saying, “Go and search diligently for the child, and when you have found him bring me word, that I too may come and worship him.” 9 When they had heard the king they went their way; and lo, the star which they had seen in the East went before them, till it came to rest over the place where the child was. 10 When they saw the star, they rejoiced exceedingly with great joy; 11 and going into the house they saw the child with Mary his mother, and they fell down and worshiped him. Then, opening their treasures, they offered him gifts, gold and frankincense and myrrh. 12 And being warned in a dream not to return to Herod, they departed to their own country by another way.

Old Testament Reading: Isaiah 60:1-6

1 Arise, shine; for your light has come, and the glory of the LORD has risen upon you. 2 For behold, darkness shall cover the earth, and thick darkness the peoples;  but the LORD will arise upon you, and his glory will be seen upon you. 3 And nations shall come to your light, and kings to the brightness of your rising. 4 Lift up your eyes round about, and see; they all gather together, they come to you;  your sons shall come from far, and your daughters shall be carried in the arms. 5 Then you shall see and be radiant, your heart shall thrill and rejoice;  because the abundance of the sea shall be turned to you, the wealth of the nations shall come to you. 6 A multitude of camels shall cover you, the young camels of Midian and Ephah;  all those from Sheba shall come.  They shall bring gold and frankincense, and shall proclaim the praise of the LORD  

Meditation: If Jesus truly is who he claims to be, the eternal Son of God and Savior of the world, then why is he not recognized by everyone who hears his word and sees his works? John the Evangelist states that when Jesus came into the world the world knew him not and his own people received him not (John 1:10-11). Jesus was born in obscurity. Only the lowly shepherds recognized him at his birth. Some wise men also found their way to Bethlehem to pay homage to the newborn King of Israel. These men were not Israelites, but foreigners. They likely had read and discussed the Messianic prophecies and were anxious to see when this Messianic King would appear. God led them by means of an extraordinary star across the desert to the little town of Bethlehem where Jesus was born.

John Chrysostom (347-407 AD), in his homily on this passage from Matthew 2, explains the significance of the star of Bethlehem:

“Note how fitting was the order of events: the wise men saw the star, were received by the Jews and their king; they heard prophecy to explain what had appeared; the angel instructed them; and then they journeyed from Jerusalem to Bethlehem by the guidance of the star. From all this we learn that this was not an ordinary star, for no other star has this capacity to guide, not merely to move but to beckon, to “go before them,” drawing and guiding them along their way. The star remained after bringing them to the place, in order that the child might also be seen. For there is nothing conspicuous about the place. The inn was ordinary. The mother was not celebrated or notable. The star was needed to manifest and illumine the lowly place, until they had reached their destination at the manger.” [The Gospel of Matthew, Homily 7:3]

In their thirst for knowledge of God, the wise men from the East willingly left everything, their home and country, in pursuit of that quest. In their diligent search they were led to the source of true knowledge – to Jesus Christ, the Light and Wisdom of God. When they found the newborn King they humbly worshiped him and gave him gifts fitting for a king.

The Lord of the universe who revealed the star of Bethlehem to the Gentiles of the East so they could come and worship Jesus, the Prince of Peace (Isaiah 9:6) and King of Kings (Revelations 19:16), gives each one of us the same light of revelation to recognize and accept Jesus as our Lord and Savior. Faith is an entirely free gift that God makes to us. It is through the help of the Holy Spirit, who moves the heart and opens the eyes of the mind, that we are able to understand, accept, and believe the truth which God has revealed to us through his Son, Jesus Christ. In faith, the human will and intellect cooperate with grace. “Believing is an act of the intellect assenting to the divine truth by command of the will moved by God through grace” (Thomas Aquinas).

To know and to encounter Jesus Christ is to know God personally. In the encounter of the wise men with Jesus we see the plan of God to give his only Son as King and Savior, not just for the Jewish people but for all the nations as well. The Lord Jesus came that both Jew and Gentile might find true and lasting peace with God.  Let us pray today that Jew and Gentile alike will find the Lord and Savior on their journey of life. Do you bring the light of Jesus Christ to those you meet through the witness of your life and testimony?

“Lord Jesus Christ, we thank you for bringing salvation to all the nations. May the gospel of salvation be proclaimed to every nation today and to every person on the face of the earth.  Help me to be a good witness of the joy of the gospel to all I meet.”

Psalm 72:1-2, 7-8, 10-13

1 Give the king your justice, O God, and your righteousness to the royal son!
2 May he judge your people with righteousness, and your poor with justice!
7 In his days may righteousness flourish, and peace abound, till the moon be no more!
8 May he have dominion from sea to sea, and from the River to the ends of the earth!
10 May the kings of Tarshish and of the isles render him tribute, may the kings of Sheba and Seba  bring gifts!
11 May all kings fall down before him, all nations serve him!
12 For he delivers the needy when he calls, the poor and him who has no helper.
13 He has pity on the weak and the needy, and saves the lives of the needy.

Daily Quote from the early church fathers: The glory of Christ’s divinity is revealed, by Chromatius (died 406 AD)

“Let us now observe how glorious was the dignity that attended the King after his birth, after the magi in their journey remained obedient to the star. For immediately the magi fell to their knees and adored the one born as Lord. There in his very cradle they venerated him with offerings of gifts, though Jesus was merely a whimpering infant. They perceived one thing with the eyes of their bodies but another with the eyes of the mind. The lowliness of the body he assumed was discerned, but the glory of his divinity is now made manifest. A boy he is, but it is God who is adored. How inexpressible is the mystery of his divine honor! The invisible and eternal nature did not hesitate to take on the weaknesses of the flesh on our behalf. The Son of God, who is God of the universe, is born a human being in the flesh. He permits himself to be placed in a manger, and the heavens are within the manger. He is kept in a cradle, a cradle that the world cannot hold. He is heard in the voice of a crying infant. This is the same one for whose voice the whole world would tremble in the hour of his passion. Thus he is the One, the God of glory and the Lord of majesty, whom as a tiny infant the magi recognize. It is he who while a child was truly God and King eternal. To him Isaiah pointed, saying, ‘For a boy has been born to you; a son has been given to you, a son whose empire has been forged on his shoulders (Isaiah 9:6).'” (excerpt from TRACTATE ON MATTHEW 5:1)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *