Suy Niệm – Chúa Nhật 3 Mùa Vọng – Dec. 17 – Năm B

Giuse
by

 Suy Niệm:  Ðức Giêsu Kitô là ánh sáng từ muôn thuở và tồn tại muôn đời. Ánh sáng đem hạnh phúc đích thực cho con người. Trước lầm tưởng của dân chúng. Gioan không dựa vào thế để tìm vinh quang cho mình, nhưng ông đã chân thành và can đảm dám sống, dám làm chứng cho một chân lý: Ông chỉ là con người hèn mọn, là tôi tớ dọn đường cho Ðấng đến sau. Ngài mới là chính Ðấng muôn dân đợi trông. Chỉ có Ngài mới đem tự do hạnh phúc đích thực cho con người.

 

Cầu Nguyện:  Lạy Chúa Giêsu, Gioan là con người ngay thẳng, khôn ngoan, khiêm hạ. Ông sáng suốt để nhận đúng: mình là mình. Ông không ảo tưởng, không tham vọng.

Con người với bản tính sa đọa thường không muốn là mình, nhưng muốn làm Thiên Chúa. Ađam – Eva xưa ăn trái cấm vì muốn có quyền biết lành biết dữ như Thiên Chúa, bằng Thiên Chúa. Khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ khiến con người ngày càng kiêu căng tưởng rằng: đó là do sức lực của mình, mà chối bỏ sự can thiệp đầy tình thương của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, như lời Thánh Augustinô đã cầu xin: “Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con”, để nhờ đó con luôn sống trong tâm tình tôn thờ, tạ ơn, yêu mến và sống chứng nhân giữa lòng cuộc đời. Amen.

 

 

Chúa Nhật 3 Mùa Vọng – Năm B

 

.

Bài Ðọc I: Is 61, 1-2a. 10-11

“Tôi hớn hở vui mừng trong Chúa”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Thánh Thần Chúa ngự trên tôi: vì Chúa đã xức dầu cho tôi; Người đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo khó, băng bó những tâm hồn đau thương, báo tin ân xá cho những kẻ bị lưu đày, phóng thích cho những tù nhân, công bố năm hồng ân của Thiên Chúa.

Tôi hớn hở vui mừng trong Chúa, và lòng tôi hoan hỉ trong Chúa tôi, vì Người đã mặc cho tôi áo phần rỗi, và choàng áo công chính cho tôi, như tân lang đầu đội triều thiên, như tân nương trang sức bằng ngọc bảo. Như đất đâm chồi, như vườn nảy lộc, Chúa cũng làm phát sinh công chính và lời ca tụng trước mặt muôn dân.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Lc 1, 46-48. 49-50. 53-54

Ðáp: Linh hồn tôi nhảy mừng trong Chúa (Is 61, 10b).

Xướng: 1) Ðức Maria nói: Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Người đã nhìn đến phận hèn tớ nữ Người; thực từ đây, thiên hạ muôn đời sẽ khen tôi có phước. – Ðáp.

2) Vì Ðấng đã làm cho tôi những điều trọng đại, Người quyền năng, và danh Người là thánh. Ðức từ bi Người từ đời nọ tới đời kia dành cho những ai kính sợ Người. – Ðáp.

3) Kẻ đói khát, Người cho no đầy thiện hảo; bọn giàu sang, Người đuổi về tay không. Chúa đã nhận săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng từ bi của Người. – Ðáp.

 

Bài Ðọc II: 1 Tx 5, 16-24

“Thần trí, linh hồn và thể xác anh em được gìn giữ cho tới ngày Chúa đến”.

Trích thơ thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Thêxalônica.

Anh em thân mến, anh em hãy vui mừng luôn. Hãy cầu nguyện không ngừng. Trong mọi việc, hãy cảm tạ Chúa. Vì đó là thánh ý Thiên Chúa về tất cả anh em trong Chúa Giêsu Kitô. Ðừng dập tắt Thánh Thần; đừng khinh khi các lời tiên tri, nhưng hãy nghiệm xét mọi sự, điều gì tốt hãy giữ lại. Hãy tránh xa sự dữ dưới mọi hình thức.

Xin chính Thiên Chúa bình an thánh hoá anh em toàn diện, để thần trí, linh hồn và thể xác anh em được gìn giữ toàn vẹn trong ngày Ðức Giêsu Kitô Chúa chúng ta ngự đến. Ðấng đã kêu gọi anh em, chính Người là Ðấng Trung Tín. Chính Người sẽ thực hiện.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Is 61, 1 (x. Lc 4, 18)

Alleluia, alleluia! – Thánh Thần Chúa ngự trên tôi. Người đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo khó. – Alleluia

 

Phúc Âm: Ga 1, 6-8. 19-28

“Giữa các ngươi có một Ðấng mà các ngươi không biết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Có người đã được Chúa sai đến, tên là Gioan. Ông đến như chứng nhân để làm chứng về sự sáng, hầu mọi người nhờ ông mà tin. Ông không phải là sự sáng, nhưng ông chỉ làm chứng về sự sáng. Và đây là chứng của Gioan, khi những người Do-thái từ Giêrusalem sai các vị tư tế và các thầy Lêvi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông liền tuyên xưng, ông không chối, ông tuyên xưng rằng: “Tôi không phải là Ðấng Kitô”. Họ liền hỏi: “Thế là gì? Ông có phải là Elia chăng?” Gioan trả lời: “Tôi không phải là Elia”. – “Hay ông là một đấng tiên tri?” Gioan đáp: “Không phải”.

Họ liền bảo: “Vậy ông là ai, để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi. Ông tự xưng là ai?” Gioan đáp: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo”.

Và có những người thuộc nhóm biệt phái cũng được sai đến. Họ hỏi Gioan rằng: “Nếu ông không phải là Ðức Kitô, cũng không phải là Elia hay một tiên tri, vậy tại sao ông làm phép rửa?” Gioan trả lời: “Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng ấy đã có trước tôi và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người”. Việc này xảy ra tại Bêtania, bên kia sống Giođan, nơi Gioan làm phép rửa.

Ðó là lời Chúa.

 

Gospel Jn 1,6-8.19-28

 

A man named John was sent from God.
He came for testimony, to testify to the light,
so that all might believe through him.
He was not the light,
but came to testify to the light.

And this is the testimony of John.
When the Jews from Jerusalem sent priests
and Levites to him to ask him, “Who are you?”
He admitted and did not deny it,
but admitted, “I am not the Christ.”
So they asked him, “What are you then? Are you Elijah?”
And he said, “I am not.”
“Are you the Prophet?” He answered, “No.”
So they said to him,
“Who are you, so we can give an answer to those who sent us? What do you have to say for yourself?”
He said: “I am the voice of one crying out in the desert,
‘make straight the way of the Lord
,'”
as Isaiah the prophet said.”
Some Pharisees were also sent. They asked him,
“Why then do you baptize
if you are not the Christ or Elijah or the Prophet?”
John answered them,
“I baptize with water;
but there is one among you whom you do not recognize,
the one who is coming after me,
whose sandal strap I am not worthy to untie.”
This happened in Bethany across the Jordan,
where John was baptizing.

Daily Reading & Meditation

Sunday (December 17): “The Lord has clothed me with the garments of salvation and righteousness
Scripture: John 1:6-8, 19-28  (alternate reading: Matthew 1:1-17)

6 There was a man sent from God, whose name was John. 7 He came for testimony, to bear witness to the light, that all might believe through him.  8 He was not the light, but came to bear witness to the light. 19 And this is the testimony of John, when the Jews sent priests and Levites from Jerusalem to ask him, “Who are you?” 20 He confessed, he did not deny, but confessed, “I am not the Christ.” 21 And they asked him, “What then? Are you Elijah?” He said, “I am not.” “Are you the prophet?” And he answered, “No.” 22 They said to him then, “Who are you? Let us have an answer for those who sent us. What do you say about yourself?” 23 He said, “I am the voice of one crying in the wilderness, `Make straight the way of the Lord,’ as the prophet Isaiah said.” 24 Now they had been sent from the Pharisees. 25 They asked him, “Then why are you baptizing, if you are neither the Christ, nor Elijah, nor the prophet?” 26 John answered them, “I baptize with water; but among you stands one whom you do not know, 27 even he who comes after me, the thong of whose sandal I am not worthy to untie.” 28 This took place in Bethany beyond the Jordan, where John was baptizing.

Old Testament Reading: Isaiah 61:1-2,10-11

1 The spirit of the Lord GOD is upon me, because the LORD has anointed me; he has sent me to bring good news to the oppressed, to bind up the brokenhearted, to proclaim liberty to the captives, and release to the prisoners; 2 to proclaim the year of the Lord’s favor, and the day of vengeance of our God; to comfort all who mourn; 10 I will greatly rejoice in the LORD, my soul shall exult in my God;  for he has clothed me with the garments of salvation, he has covered me with the robe of righteousness, as a bridegroom decks himself with a garland, and as a bride adorns herself with her jewels. 11 For as the earth brings forth its shoots, and as a garden causes what is sown in it to spring up, so the Lord GOD will cause righteousness and praise to spring forth before all the nations.

Meditation: Do you know the favor of the Lord? Every 50 years the people of Israel were commanded to celebrate a Year of Jubilee – a year of favor by the Lord (Leviticus 25:10-12). God did not want his people to forget all the blessings and favors he had shown them over the years. Isaiah prophesied in a year of Jubilee that God would send his anointed one to bring his people back from their time of exile (Isaiah 61). The anointed one would bring good news (the same word as “gospel”) – news of freedom for those who were oppressed by sin, darkness, despair, and brokenness (Isaiah 61:1-2).

John humbly recognized that his calling came from God and not from man
When John the Baptist announced the imminent coming of God’s Anointed One, the Messiah, the religious leaders questioned his authority to speak so boldly in God’s name. They asked him bluntly, “Who are you?” and “What do you say about yourself?” They wanted to know if he was really sent by God. Did he claim to be the Messiah or one of the great prophets who was expected to return and announce the Messiah’s arrival (see Malachi 4:5, Deuteronomy 18:15)? John had no doubt and no mistaken identity about his call and mission. In all humility and sincerity he said he was only a voice bidding people to get ready for the arrival of the greatest Ruler of all, God’s anointed King and Messiah.

John’s identity and our identity is derived from God’s Son – Jesus Christ
John the Baptist bridges the Old and New Testaments. He is the last of the Old Testament prophets who points the way to the Messiah. He is the first of the New Testament witnesses and martyrs. He is the herald who prepares the way for Jesus and who announces his mission to the people: Behold the Lamb of God who takes away the sins of the world! (John 1:29). John saw from a distance what the Messiah would come to accomplish – our redemption from slavery to sin and our adoption as sons and daughters of God, our heavenly Father. Do you recognize who you are in Christ? The Lord Jesus has come to restore us to friendship with God and he has made us citizens of heaven – his everlasting kingdom of peace and justice.

Do you point others to Jesus Christ – the one true Lord and Savior of the world?
John was the greatest of the prophets, yet he lived as a humble and faithful servant of God. He pointed others to Jesus, the true Messiah and Savior of the world. The Christian church from the earliest of times has given John many titles which signify his mission: Witness of the Lord, Trumpet of Heaven, Herald of Christ, Voice of the Word, Precursor of Truth, Friend of the Bridegroom, Crown of the Prophets, Forerunner of the Redeemer, Preparer of Salvation, Light of the Martyrs, and Servant of the Word. Do you point others to Jesus Christ by the example and witness of your life?

“Lord Jesus, make me a herald of your word of truth and grace. Help me to be a faithful witness of the joy of the Gospel and to point others to you as John did through his testimony.”

Psalm 98:1-4

1 O sing to the LORD a new song, for he has done marvelous things! His right hand and his holy arm have gotten him victory.
2 The LORD has made known his victory, he has revealed his vindication in the sight of the nations.
3 He has remembered his steadfast love and faithfulness to the house of Israel. All the ends of the earth have seen the victory of our God.
4 Make a joyful noise to the LORD, all the earth; break forth into joyous song and sing praises!
5 Sing praises to the LORD with the lyre, with the lyre and the sound of melody!
6 With trumpets and the sound of the horn make a joyful noise before the King, the LORD!

Daily Quote from the early church fathers: The time of reckoning is the first advent of Christ, by Cyril of Alexandria (376-444 AD)

“Being God by nature, the Only Begotten [Jesus Christ the Son of the Father] is the Holy of Holies, and he sanctifies all creation and so originates from the Holy Father with the Holy Spirit proceeding from him and sending in the power from above to those on earth who recognize him. How was he sanctified? For he is God and man equally; he gives the Spirit to creation but receives the Spirit on account of being human…
“‘Acceptable’ is that year in which we were received, when we took kinship with him, having our sins washed away through holy baptism and becoming partakers of the divine nature through the sharing of the Holy Spirit (2 Peter 1:4). Or ‘acceptable’ is the year in which he revealed his glory through the divine miracle attesting the message. We received the time for salvation gladly… the day of reckoning is none other than the time of his dwelling among us in which the reckoning has been given by him to those believing in him through the promise in hope… For the Savior himself said, ‘Now is the judgment of this world, now is the prince of the world cast out’ (John 12:31). The time of reckoning, then, is in this manner, when Christ illuminated the world.” (excerpt from COMMENTARY ON ISAIAH 5.5.61.1–3)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *