Nguồn gốc lễ cầu hồn và tháng các linh hồn

Nguồn gốc lễ cầu hồn và tháng các linh hồn

 Theo sách vở ghi lại, lễ cầu hồn được cử hành lần đầu tiên do thánh Odilo, viện phụ đan viện Cluny. Odilo, 962 – 1048, là một đan sĩ thánh thiện, thường cầu nguyện, hi sinh, và dâng lễ cầu cho các linh hồn đã qua đời.

Truyện kể rằng: Ngày nọ, một đan sĩ đi viếng đất thánh Giêrusalem. Trên đường trở về đan viện Cluny. Tàu chở đan sĩ bị bão đánh giạt vào một hòn đảo. Tại đó, đan sĩ gặp một ẩn sĩ và được ẩn sĩ cho biết: “Trên đảo này có nhiều hang lửa, trong hang có nhiều người bị hành hạ, đánh đập. Tôi thường nghe các tên quỷ phàn nàn với nhau về viện phụ Odilo và các đan sĩ trong dòng của ngài rằng: ngày nào họ cũng giải thoát một số linh hồn ra khỏi hang lửa đó. Vì thế, xin thầy về nói với cha Odilo và các anh em trong dòng cứ tiếp tục cứu giúp các linh hồn đau khổ. Đó cũng là niềm vui cho các thánh trên Thiên đàng và là sự đau khổ cho quỷ dữ dưới Hỏa ngục”.

Sau khi nghe biết sự việc này, cha Odilo đã lập lễ cầu hồn vào ngày 2 tháng 11 và trước hết cử hành trong đan viện Cluny của ngài vào năm 998 (có dị bản ghi năm 1030). Về sau lễ cầu hồn đã được truyền sang nuớc Pháp, và tới giữa thế kỉ 10, Đức Giáo hoàng Gioan 14 đã lập lễ cầu hồn trong Giáo hội Rôma.

Từ thời đó, nhiều nơi đã có thói quen cầu nguyện tuần chín ngày cho các linh hồn, họ đi thăm viếng, sửa mồ mả cha ông. Vào buổi chiều lễ Các Thánh, có những người đi từng nhà xin quà cho các linh hồn, họ hát những bài ca cổ truyền cổ động cầu cho các linh hồn mau ra khỏi Luyện ngục.

Tại Hungary, người ta gọi ngày 2.11 là “Ngày người chết”. Ngày đó, người ta có thói quen tụ họp các trẻ mồ côi tới gia đình họ rồi cho chúng ăn, cho quần áo, cho quà bánh, đồ chơi.

Tại miền quê Poland, người ta kể: nửa đêm lễ cầu hồn, người ta thắp sáng nhà thờ giáo xứ, để các linh hồn trong xứ đã qua đời về quanh bàn thờ cầu ơn giải thoát khỏi luyện ngục. Người ta nói là, sau đó trở lại thăm lại nhà mình, thăm nơi mình quen thuộc, làm việc mình đã làm khi còn sống. Và để đón tiếp những linh hồn này, người ta để cửa sổ mở suốt đêm mùng 2.

Tại Việt Nam, nhất là miền Bắc, trước Công đồng Vaticanô II, người ta thường sửa mồ mả cha ông vào dịp Tết Nguyên Đán đầu năm Âm lịch, tính theo mặt trăng; còn ngày lễ cầu hồn, người ta đi viếng các nhà thờ chung quanh suốt ngày lễ Các Thánh để lãnh ân xá chỉ cho các linh hồn đã qua đời. Cảnh người lớn trẻ em tấp nập ra vào rất vui vẻ. Người ta dự lễ và xin lễ rất nhiều để cầu cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ sớm về hưởng phước Thiên đàng.

Thương nhớ người quá cố, nhất là cha mẹ, anh chị em trong gia đình là chuyện tự nhiên của con người. Mong cho người thân mình được “nghỉ yên muôn đời trong nơi mát mẻ hạnh phúc” cũng là tâm lí thông thường.

Do đó việc cầu cho người thân đã qua đời là việc cần thiết, vừa cho linh hồn người chết được cứu thoát khỏi Luyện ngục, vừa cho người sống được tỏ lòng hiếu thảo đền ơn. Những điều trên không những hợp lòng người, mà còn hợp giáo lý trong đạo. Giáo lý Công giáo do Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II ban hành năm 1992 có 3 số như sau: (Mời đọc tiếp ở số báo kỳ tới)

 

(Theo giaophanmytho.net)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *