Suy Niệm – CN. 21 Thường Niên – August 27 – Năm A

Suy Niệm:   Trước câu hỏi của Ðức Giêsu đặt ra cho các Tông Ðồ: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?”

Thánh Phêrô thay cho anh em nói lên niềm xác tín của mình nơi Ðức Giêsu: “Bỏ Thầy chúng con biết theo ai? Thầy mới có lời ban sự sống đời đời”.

Còn câu trả lời của chúng ta thế nào? Hãy trả lời cho Chúa bằng cuộc sống và bằng chính thái độ sống của mình.

 

Cầu Nguyện:   Lạy Chúa Giêsu, Chúa luôn muốn con người bước đi trong đường lối của Chúa. Nhưng Chúa không ép chúng con. Trái lại, Chúa hoàn toàn tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi người chúng con.

Xin cho chúng con ngày càng khám phá rõ hơn nét đẹp của đường lối Chúa, để chúng con lựa chọn cho mình một đời sống hạnh phúc vĩnh cửu. Ðời sống ấy chỉ có được khi chúng con sống theo ý Chúa mà thôi. Amen.

 

Chúa Nhật 21 Thường Niên – Năm A  

 Bài Ðọc I: Is 22, 19-23

“Ta sẽ để chìa khoá nhà Ðavít trên vai nó”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Chúa phán cùng Sobna, quan cai đền thờ rằng: “Ta sẽ trục xuất ngươi ra khỏi địa vị ngươi, và Ta sẽ cách chức ngươi; trong ngày đó, Ta sẽ gọi đầy tớ Ta là Êliaqim, con trai Helcia. Ta sẽ lấy áo choàng của ngươi mà mặc cho nó, lấy đai lưng của ngươi mà thắt cho nó, sẽ trao quyền ngươi vào tay nó, nó sẽ nên như cha các người cư ngụ ở Giêrusalem và nhà Giuđa. Ta sẽ để chìa khoá nhà Ðavít trên vai nó: nó sẽ mở cửa và không ai đóng lại được; nó đóng cửa lại và không ai mở ra được. Ta sẽ đóng nó vào nơi kiên cố như đóng đinh, và nó sẽ trở nên ngai vinh quang nhà cha nó”.

Ðó là lời Chúa.

 

   Ðáp Ca: Tv 137, 1-2a. 2bc-3. 6 và 8bc

Ðáp: Lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Chúa (8).

Xướng: 1) Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng Chúa; con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài. – Ðáp.

2) Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con, Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh. – Ðáp.

3) Quả thực Chúa cao cả và thường nhìn kẻ khiêm cung, còn người kiêu ngạo thì Ngài ngó tự đàng xa. Lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời; xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Chúa. – Ðáp.

 

   Bài Ðọc II: Rm 11, 33-36

“Mọi sự đều do Người, nhờ Người và trong Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Ôi thẳm sâu thay sự giàu có, thượng trí và thông biết của Thiên Chúa: sự phán quyết của Người làm sao hiểu được, và đường lối của Người làm sao dò được! Vì chưng, nào ai biết được ý Chúa? Hoặc ai đã làm cố vấn cho Người? Hay ai đã cho Người trước để Người sẽ trả lại sau? Vì mọi sự đều do Người, nhờ Người và trong Người: nguyện Người được vinh quang đến muôn đời. Amen.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, Alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống: không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

 

   Phúc Âm: Mt 16, 13-20

“Con là Ðá, Thầy sẽ ban cho con chìa khoá nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Xêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời: sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô.

Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.

Ðó là lời Chúa.

 

Gospel Mt 15,21-28

 Jesus went into the region of Caesarea Philippi and
he asked his disciples,
“Who do people say that the Son of Man is?”
They replied, “Some say John the Baptist, others Elijah,
still others Jeremiah or one of the prophets.”
He said to them, “But who do you say that I am?”
Simon Peter said in reply,
“You are the Christ, the Son of the living God.”
Jesus said to him in reply,
“Blessed are you, Simon son of Jonah.
For flesh and blood has not revealed this to you, but my heavenly Father.
And so I say to you, you are Peter,
and upon this rock I will build my church,
and the gates of the netherworld shall not prevail against it.
I will give you the keys to the kingdom of heaven.
Whatever you bind on earth shall be bound in heaven;
and whatever you loose on earth shall be loosed in heaven.”
Then he strictly ordered his disciples
to tell no one that he was the Christ.

Daily Reading & Meditation

Sunday (August 27): The keys of the kingdom of heaven

Scripture: Matthew 16:13-20  

13 Now when Jesus came into the district of Caesarea Philippi, he asked his disciples, “Who do men say that the Son of man is?” 14 And they said, “Some say John the Baptist, others say Elijah, and others Jeremiah or one of the prophets.” 15 He said to them, “But who do you say that I am?”16 Simon Peter replied, “You are the Christ, the Son of the living God.” 17 And Jesus answered him, “Blessed are you, Simon Bar-Jona! For flesh and blood has not revealed this to you, but my Father who is in heaven. 18 And I tell you, you are Peter, and on this rock I will build my church, and the powers of death shall not prevail against it. 19 I will give you the keys of the kingdom of heaven, and whatever you bind on earth shall be bound in heaven, and whatever you loose on earth  shall be loosed in heaven.”20 Then he strictly charged the disciples to tell no one that he was the Christ.

Meditation: At an opportune time Jesus tests his disciples with a crucial question: Who do men say that I am and who do you say that I am? He was widely recognized in Israel as a mighty man of God, even being compared with the greatest of the prophets, John the Baptist, Elijah, and Jeremiah. Peter, always quick to respond, exclaimed that he was the Christ, the Son of the living God.  No mortal being could have revealed this to Peter; but only God.

Cyril of Alexandria (376-444 AD), an early church father comments on Peter’s profession of faith in Jesus:

Peter did not say “you are a Christ” or “a son of God” but “the Christ, the Son of God.” For there are many christs [meaning anointed ones] by grace, who have attained the rank of adoption [as sons], but [there is] only one who is by nature the Son of God. Thus, using the definite article, he said, the Christ, the Son of God. And in calling him Son of the living God, Peter indicates that Christ himself is life and that death has no authority over him. And even if the flesh, for a short while, was weak and died, nevertheless it rose again, since the Word, who indwelled it, could not be held under the bonds of death. (FRAGMENT 190)

Jesus plays on Peter’s name which is the same word for “rock” in both Aramaic and Greek.  To call someone a “rock” is one of the greatest of compliments. The ancient rabbis had a saying that when God saw Abraham, he exclaimed: “I have discovered a rock to found the world upon”. Through Abraham God established a nation for himself. Through faith Peter grasped who Jesus truly was. He was the first apostle to recognize Jesus as the Anointed One (Messiah and Christ) and the only begotten Son of God. The New Testament describes the church as a spiritual house or temple with each member joined together as living stones (see 1 Peter 2:5). Faith in Jesus Christ makes us into rocks or spiritual stones.

Jesus then confers on Peter authority to govern the church that Jesus would build, a church that no powers would overcome because it is founded on the rock which is Christ himself. Epiphanius, a 6th century Scripture scholar who also translated many early church commentaries from Greek into Latin, explains the significance of Jesus handing down the “keys of the kingdom”:

For Christ is a rock which is never disturbed or worn away. Therefore Peter gladly received his name from Christ to signify the established and unshaken faith of the church… The devil is the gateway of death who always hastens to stir up against the holy church calamities and temptations and persecutions. But the faith of the apostle, which was founded upon the rock of Christ, abides always unconquered and unshaken. And the very keys of the kingdom of the heavens have been handed down so that one whom he has bound on earth has been bound in heaven, and one whom he has set free on earth he has also set free in heaven. (INTERPRETATION OF THE GOSPELS 28)

The Lord Jesus offers us the gift of unshakeable faith, enduring hope, and unquenchable love – and the joyful boldness to proclaim him as the one true Savior who brings us the kingdom of God both now and forever. Who do you say he is to yourself and to your neighbor?

“Lord Jesus, I profess and believe that you are the Christ, the Son of the living God. You are my Lord and my Savior. Make my faith strong like Peter’s and give me boldness to speak of you to others that they may come to know you personally as Lord and Savior and grow in the knowledge of your great love.”

Psalm 138:1-3,6,8
1 I give you thanks, O LORD, with my whole heart; before the angels I sing your praise;
2 I bow down toward your holy temple and give thanks to your name for your steadfast love and your faithfulness;  for you have exalted above everything your name and your word.
3 On the day I called, you answered me, my strength of soul you increased.
6 For though the LORD is high, he regards the lowly; but the haughty he knows from afar.
8 The LORD will fulfill his purpose for me; your steadfast love, O LORD, endures for ever.  Do not forsake the work of your hands.

Daily Quote from the early church fathers: Christ, the Son of the living God, by Epiphanius the Latin (315-403 AD)

Did the Lord not know what people called him? But by questioning he brought forth the conviction of the apostle Peter and left for us in the future a strong affirmation of faith. For the Lord questioned not only Peter but all the apostles when he said, “Who do you say that I am?” Yet one on behalf of all answered the King, who is in due time to judge the whole world. He is God, both God and man. How miserable does this make those who are false teachers and strangers now, and to be judged in eternity. If Christ is the Son of God, by all means he is also God. If he is not God, he is not the Son of God. But since he himself is the Son, and as the Son takes up all things from the Father, let us hold this same one inseparably in our heart because there is no one who escapes his hand. (excerpt from INTERPRETATION OF THE GOSPELS 28)

 

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *