Suy Niệm – CN.19 Thường Niên – August 13, 2017

Suy Niệm:   “Trời tối và Ðức Giêsu chưa đến với họ. Biển động vì cuồng phong đốc thổi”. Thuyền của các môn đệ chao đảo giữa mù tối và sóng gió.

Con thuyền Giáo hội đang vật lộn giữa vòng xoáy của cuộc sống hôm hay: Giữa những giáo thuyết sai lạc và luân lý suy đồi. Cuộc sống của mỗi chúng ta, gia đình của chúng ta cũng lao đao khốn đốn giữa dòng chảy cuộc đời nếu không có Chúa đồng hành.

 

Cầu Nguyện:   Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết đặt Ngài làm trung tâm cuộc sống của chúng con. Xin cho chúng con biết tìm Chúa khi đời chúng con dậy sóng. Vì đến muôn đời Chúa vẫn là bến bờ hạnh phúc và an vui. Amen.

 

  Chúa Nhật 19 Thường Niên

  Bài Ðọc I: 1 V 19, 9a. 11-13a

“Ngươi hãy ra đứng trên núi trước tôn nhan Chúa”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, khi Êlia đã lên núi Horeb của Thiên Chúa, ông trú ẩn trong một cái hang… Có lời Chúa phán cùng ông rằng: “Hãy ra đứng trên núi trước tôn nhan Chúa”. Bỗng Chúa đi qua; có một cơn gió mạnh xé núi non và nghiền nát đá trước mặt Chúa; nhưng Chúa không ở trong gió bão. Sau trận gió bão thì đất động; Chúa cũng không ở trong cơn động đất. Sau cơn động đất thì có lửa; nhưng Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa thì có tiếng gió hiu hiu. Vừa nghe thấy, Êlia liền lấy áo choàng che mặt lại, đi ra đứng ở cửa hang.

Ðó là lời Chúa.

 

   Ðáp Ca:   Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14

Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con (c. 8).

Xướng:
1) Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán báo điều chi?
Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an.
Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa,
để vinh quang Chúa ngự trị trong Ðất Nước chúng tôi.

2) Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau,
đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm.
Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra,
và đức công minh tự trời nhìn xuống.

3) Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo,
và Ðất Nước chúng con sẽ sinh bông trái.
Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa,
và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Ngài.

 

   Bài Ðọc II:   Rm 9, 1-5

“Tôi đã ước ao được loại khỏi Ðức Kitô vì phần ích anh em của tôi”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, tôi xin nói thật trong Ðức Kitô, tôi không nói dối: lương tâm tôi làm chứng cho tôi trong Thánh Thần: là tôi buồn phiền quá đỗi, lòng tôi hằng đau đớn luôn. Chính tôi đã ao ước được loại khỏi Ðức Kitô vì phần ích anh em của tôi, là những thân nhân của tôi về phần xác. Họ đều là người Israel, họ được quyền làm nghĩa tử, được vinh quang, giao ước, lề luật, việc phượng tự và lời hứa: các tổ phụ cũng là của họ, và bởi các đấng ấy mà Ðức Kitô sinh ra phần xác, Người là Thiên Chúa trên hết mọi sự, đáng chúc tụng muôn đời.Amen.

Ðó là lời Chúa.

 

   Alleluia: Ga 1, 14 và 12b

     Alleluia, alleluia! – Ngôi lời đã làm người và đã ở giữa chúng ta. Những ai tiếp rước Người, thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. – Alleluia.

 

   Phúc Âm:Mt 14, 22-33

“Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa!”, và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến!” Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con!” Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa”.

Ðó là lời Chúa.

 

Gospel Mt 14,22-33

After he had fed the people, Jesus made the disciples get into a boat
and precede him to the other side,
while he dismissed the crowds.
After doing so, he went up on the mountain by himself to pray.
When it was evening he was there alone.
Meanwhile the boat, already a few miles offshore,
was being tossed about by the waves, for the wind was against it.
During the fourth watch of the night,
he came toward them walking on the sea.
When the disciples saw him walking on the sea they were terrified.
“It is a ghost,” they said, and they cried out in fear.
At once Jesus spoke to them, “Take courage, it is I; do not be afraid.”
Peter said to him in reply,
“Lord, if it is you, command me to come to you on the water.”
He said, “Come.”
Peter got out of the boat and began to walk on the water toward Jesus.
But when he saw how strong the wind was he became frightened;
and, beginning to sink, he cried out, “Lord, save me!”
Immediately Jesus stretched out his hand and caught Peter,
and said to him, “O you of little faith, why did you doubt?”
After they got into the boat, the wind died down.
Those who were in the boat did him homage, saying,
“Truly, you are the Son of God.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (August 13): “It is I – have no fear”

Scripture: Matthew 14:22-33  

22 Then he made the disciples get into the boat and go before him to the other side, while he dismissed the crowds. 23 And after he had dismissed the crowds, he went up on the mountain by himself to pray. When evening came, he was there alone, 24 but the boat by this time was many furlongs distant from the land, beaten by the waves; for the wind was against them. 25 And in the fourth watch of the night he came to them, walking on the sea. 26 But when the disciples saw him walking on the sea, they were terrified, saying, “It is a ghost!” And they cried out for fear. 27 But immediately he spoke to them, saying, “Take heart, it is I; have no fear.” 28 And Peter answered him, “Lord, if it is you, bid me come to you on the water.” 29 He said, “Come.” So Peter got out of the boat and walked on the water and came to Jesus; 30 but when he saw the wind, he was afraid, and beginning to sink he cried out, “Lord, save me.” 31 Jesus immediately reached out his hand and caught him, saying to him, “O man of little faith, why did you doubt?” 32 And when they got into the boat, the wind ceased. 33 And those in the boat worshiped him, saying, “Truly you are the Son of God.”

Meditation:  Does the Lord Jesus seem distant when trials or adversity come your way? It was at Jesus’ initiative that the disciples sailed across the lake, only to find themselves in a life-threatening storm. Although they were experienced fishermen, they feared for their lives. While Jesus was not with them in the boat, he, nonetheless watched for them in prayer. When he perceived their trouble he came to them on the sea and startled them with his sudden appearance. Do you look for the Lord’s presence when you encounter difficulty or challenges?

Fight fear with faith
This dramatic incident on the sea of Galilee revealed Peter’s character more fully than others. Here we see Peter’s impulsiveness – his tendency to act without thinking of what he was doing. He often failed and came to grief as a result of his impulsiveness. In contrast, Jesus always bade his disciples to see how difficult it was to follow him before they set out on the way he taught them. A great deal of failure in the Christian life is due to acting on impulse and emotional fervor without counting the cost. Peter, fortunately in the moment of his failure clutched at Jesus and held him firmly. Every time Peter fell, he rose again. His failures only made him love the Lord more deeply and trust him more intently.

The Lord keeps watch over us at all times, and especially in our moments of temptation and difficulty. Do you rely on the Lord for his strength and help? Jesus assures us that we have no need of fear if we trust in Him and in his great love for us. When calamities or trials threaten to overwhelm you, how do you respond? With faith and hope in God’s love, care and presence with you?

“Lord Jesus, help me to trust you always and to never doubt your presence and your power to help me. In my moments of doubt and weakness, may I cling to you as Peter did. Strengthen my faith that I may walk straight in the path you set before me, neither veering to the left nor to the right”.

Psalm 85:8-13

8 Let me hear what God the LORD will speak, for he will speak peace to his people, to his saints, to those who turn to him in their hearts.
9.Surely his salvation is at hand for those who fear him, that glory may dwell in our land.
10 Steadfast love and faithfulness will meet; righteousness and peace will kiss each other.
11 Faithfulness will spring up from the ground, and righteousness will look down from the sky.
12 Yes, the LORD will give what is good, and our land will yield its increase.
13 Righteousness will go before him, and make his footsteps a way.

Daily Quote from the early church fathers: Welcoming the Lord Jesus with expectant faith and humility, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.

“While human praise does not tempt the Lord, people are often ruffled and nearly entranced by human praise and honors in the church. Peter was afraid on the sea, terrified by the great force of the storm. Indeed, who does not fear that voice: ‘Those who say you are happy place you in error and disturb the path of your feet’ (Isaiah 3:12 Vulgate translation)? And since the soul struggles against the desire for human praise, it is good for it to turn to prayer and petition amid such danger, lest one who is charmed by praise be overcome by criticism and reproach. Let Peter, about to sink in the waves, cry out and say, ‘Lord, save me!’ The Lord reached out his hand. He chided Peter, saying, ‘O man of little faith, why did you doubt?’  – that is, why did you not, gazing straight at the Lord as you approached, pride yourself only in him? Nevertheless he snatched Peter from the waves and did not allow him who was declaring his weakness and asking the Lord for help to perish.” (excerpt from SERMON 75:10)

 

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *