Suy Niệm – CN. 15 Thường Niên – July 16 – Năm A

Suy Niệm:   Lời Chúa hôm nay nhấn mạnh đến sự phong phú của ơn Chúa. Tất cả mọi đất tốt, xấu đều được đón nhận hạt giống. Thế nhưng tùy theo thái độ của người đón nhận, của đám đất mà có những kết quả khác nhau. Lời Chúa cũng làm cho chúng ta phải suy nghĩ: chúng ta thuộc những loại người nào? chúng ta có thật tâm nghe lời Chúa và đem ra thực hành cách trọn hảo không? hay chỉ nghe qua mà không đem lại cho chúng ta một cách sống nào cho có kết quả.

 

Cầu Nguyện:   Lạy Chúa Giêsu, chúng con biết với sức phàm của chúng con, làm sao chúng con có thể hiểu được lời của Ngài, nếu không có ơn trên soi dẫn. Xin ban cho chúng con trí hiểu biết, tâm cảm nghiệm về Lời của Chúa và đem ra thực hành trong cuộc sống hằng ngày. Amen.

 

 Chúa Nhật 16 – Thường Niên- Năm A

 Bài Ðọc I: Is 55, 10-11

“Chúng làm cho đất phì nhiêu”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Chúa phán: “Như mưa tuyết từ trời rơi xuống và không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất, làm cho đất phì nhiêu, cây cối sinh mầm, cho người gieo có hạt giống, cho người ta có cơm bánh ăn, cũng thế, lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác”.

Ðó là lời Chúa.

   Ðáp Ca: Tv 64, 10abcd. 10e-11. 12-13. 14

Ðáp: Hạt giống rơi vào đất tốt, và sinh hoa kết quả (Lc 8, 8).

Xướng: 1) Chúa đã viếng thăm ruộng đất và tưới giội: Ngài làm cho đất trở nên phong phú bội phần. Sông ngòi của Thiên Chúa tràn trề nước, Ngài đã chuẩn bị cho thiên hạ có lúa mì. – Ðáp.

2) Vì Ngài đã chuẩn bị như thế này cho ruộng đất: Ngài đã tưới giội nước vào những luống cày, và Ngài san bằng mô cao của ruộng đất. Ngài làm cho đất mềm bởi thấm nước mưa; Ngài chúc phúc cho mầm cây trong đất. – Ðáp.

3) Chúa đã ban cho một năm hồng ân, và lốt xe ngự giá của Ngài khơi nguồn phong phú. Ðống đất hoang vu có nước chảy đầm đìa, và các đồi núi vận xiêm-y hoan hỉ. – Ðáp.

4) Ðồng ruộng đông chật những đàn chiên dê, và các thung lũng được che lợp bằng ngũ cốc; muôn loài đều hát xướng và hoan ca. – Ðáp.

   Bài Ðọc II: Rm 8, 18-23

“Các tạo vật ngóng trông sự mạc khải của con cái Thiên Chúa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, tôi nghĩ rằng những đau khổ ở đời này không thể sánh với vinh quang sắp tới sẽ được mạc khải cho chúng ta. Vì chưng các tạo vật ngóng trông sự mạc khải của con cái Thiên Chúa. Các tạo vật đã phải tùng phục cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn như vậy, nhưng vì Ðấng đã bắt nó phải tùng phục với hy vọng là các tạo vật sẽ được giải thoát khỏi vòng nô lệ sự hư nát, để được thông phần vào sự tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa. Vì chúng ta biết rằng cho đến bây giờ, mọi tạo vật đều rên siết và đau đớn như người đàn bà trong lúc sinh con. Nhưng không phải chỉ có các tạo vật, mà cả chúng ta là những kẻ hưởng ơn đầu mùa của Thánh Thần, chúng ta cũng rên siết trong khi ngóng chờ phúc làm nghĩa tử và ơn cứu độ thân xác chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

   Alleluia: Ga 17, 17b và a

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật”. – Alleluia.

   Phúc Âm: Mt 13, 1-9 {hoặc 1-23}

“Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói:

“Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ai có tai thì hãy nghe”.

[Các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”. Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe.

“Vậy, các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống: Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường. Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã. Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được. Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi”.]

Ðó là lời Chúa.

 

 

Gospel Mt 13,24-43

 

Jesus proposed another parable to the crowds, saying:
“The kingdom of heaven may be likened
to a man who sowed good seed in his field.
While everyone was asleep his enemy came
and sowed weeds all through the wheat, and then went off.
When the crop grew and bore fruit, the weeds appeared as well.
The slaves of the householder came to him and said,
‘Master, did you not sow good seed in your field?
Where have the weeds come from?’
He answered, ‘An enemy has done this.’
His slaves said to him,
‘Do you want us to go and pull them up?’
He replied, ‘No, if you pull up the weeds
you might uproot the wheat along with them.
Let them grow together until harvest;
then at harvest time I will say to the harvesters,
“First collect the weeds and tie them in bundles for burning;
but gather the wheat into my barn.”’”

He proposed another parable to them.
“The kingdom of heaven is like a mustard seed
that a person took and sowed in a field.
It is the smallest of all the seeds,
yet when full-grown it is the largest of plants.
It becomes a large bush,
and the ‘birds of the sky come and dwell in its branches.’”

He spoke to them another parable.
“The kingdom of heaven is like yeast
that a woman took and mixed with three measures of wheat flour
until the whole batch was leavened.”

All these things Jesus spoke to the crowds in parables.
He spoke to them only in parables,
to fulfill what had been said through the prophet:
I will open my mouth in parables,
I will announce what has lain hidden from the foundation
of the world.

Then, dismissing the crowds, he went into the house.
His disciples approached him and said,
“Explain to us the parable of the weeds in the field.”
He said in reply, “He who sows good seed is the Son of Man,
the field is the world, the good seed the children of the kingdom.
The weeds are the children of the evil one,
and the enemy who sows them is the devil.
The harvest is the end of the age, and the harvesters are angels.
Just as weeds are collected and burned up with fire,
so will it be at the end of the age.
The Son of Man will send his angels,
and they will collect out of his kingdom
all who cause others to sin and all evildoers.
They will throw them into the fiery furnace,
where there will be wailing and grinding of teeth.
Then the righteous will shine like the sun
in the kingdom of their Father.
Whoever has ears ought to hear.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (July 16):  “Why do you speak to them in parables?”

Scripture:  Matthew 13:1-23

1 That same day Jesus went out of the house and sat beside the sea. 2 And great crowds gathered about him, so that he got into a boat and sat there; and the whole crowd stood on the beach. 3 And he told them many things in parables, saying: “A sower went out to sow. 4 And as he sowed, some seeds fell along the path, and the birds came and devoured them. 5 Other seeds fell on rocky ground, where they had not much soil, and immediately they sprang up, since they had no depth of soil, 6 but when the sun rose they were scorched; and since they had no root they withered away. 7 Other seeds fell upon thorns, and the thorns grew up and choked them. 8 Other seeds fell on good soil and brought forth grain, some a hundredfold, some sixty, some thirty.  9 He who has ears, let him hear.”

Closed eyes and dull hearts
10 Then the disciples came and said to him, “Why do you speak to them in parables?” 11 And he answered them, “To you it has been given to know the secrets of the kingdom of heaven, but to them it has not been given.  12 For to him who has will more be given, and he will have abundance; but from him who has not, even what he has will be taken away. 13 This is why I speak to them in parables, because seeing they do not see, and hearing they do not hear, nor do they understand. 14 With them indeed is fulfilled the prophecy of Isaiah which says: `You shall indeed hear but never understand, and you shall indeed see but never perceive. 15 For this people’s heart has grown dull, and their ears are heavy of hearing, and their eyes they have closed, lest they should perceive with their eyes, and hear with their ears, and understand with their heart, and turn for me to heal them.’  16 But blessed are your eyes, for they see, and your ears, for they hear. 17 Truly, I say to you, many prophets and righteous men longed to see what you see, and did not see it, and to hear what you hear, and did not  hear it.

Jesus’ explanation of the parable
18 “Hear then the parable of the sower. 19 When any one hears the word of the kingdom and does not understand it, the evil one comes and snatches away what is sown in his heart; this is  what was sown along the path. 20 As for what was sown on rocky ground, this is he who hears the word and immediately receives it with joy; 21 yet he has no root in himself, but endures for a while, and when tribulation or persecution arises on account of the word, immediately  he falls away. 22 As for what was sown among thorns, this is he who hears the word, but the cares of the world and the delight in riches choke the word, and it  proves unfruitful. 23 As for what was sown on good soil, this is he who hears the word and understands it; he indeed bears fruit, and yields, in one case a hundredfold, in another sixty, and in another thirty.”

Meditation: What is the best and easiest way to help people understand God’s kingdom? Like the rabbis of his time, Jesus very frequently used parables – short stories and images taken from everyday life – to convey hidden truths about the kingdom of God. Like a skillful artist, Jesus sketched memorable pictures with short and simple words. A good image can speak more loudly and clearly than many words. Jesus used the ordinary everyday illustrations of life and nature to point to another order of reality – hidden, yet visible to those who had “eyes to see” and “ears to hear”. Jesus communicated with vivid illustrations which captured the imaginations of his audience more powerfully than any abstract presentation could. His parables are like buried treasure waiting to be discovered (Matthew 13:44).

What can the parable about seeds and roots teach us about the kingdom of God? Any farmer will attest to the importance of good soil for supplying nutrients for growth. And how does a plant get the necessary food and water it needs except by its roots? The Scriptures frequently use the image of fruit-bearing plants or trees to convey the principle of spiritual life and death. Blessed is the man who trusts in the Lord, whose trust is the Lord. He is like a tree planted by water, that sends out its roots by the stream, and does not fear when heat comes, for its leaves remain green, and is not anxious in the year of drought, for it does not cease to bear fruit (Jeremiah 17:7-8; see also Psalm 1:3)

How do you listen to God’s word?
Jesus’ parable of the sower is aimed at the hearers of his word. There are different ways of accepting God’s word and they produce different kinds of fruit accordingly. There is the prejudiced hearer who has a shut mind. Such a person is unteachable and blind to what he or she doesn’t want to hear. Then there is the shallow hearer. He or she fails to think things out or think them through; they lack depth. They may initially respond with an emotional reaction; but when it wears off their mind wanders to something else.

Another type of hearer is the person who has many interests or cares, but who lacks the ability to hear or comprehend what is truly important. Such a person is too busy to pray or too preoccupied to study and meditate on God’s word. Then there is the one whose mind is open. Such a person is at all times willing to listen and to learn. He or she is never too proud or too busy to learn. They listen in order to understand. God gives grace to those who hunger for his word that they may understand his will and have the strength to live according to it. Do you hunger for God’s word?

The refusal to believe and understand
Jesus told his disciples that not everyone would understand his parables. Did Jesus mean to say that he was deliberately confusing or hiding the meaning of his stories from his listeners? Very likely not. Jesus was speaking from experience. He was aware that some who heard his parables refused to understand them. It was not that they could not intellectually understand them, but rather, their hearts were closed to what Jesus was saying. They had already made up their minds to not believe. God can only reveal the secrets of his kingdom – that which is hidden to the spiritually blind – to those who hunger for God and humbly submit to his truth.

What can makes us ineffective or unresponsive to God’s word? Preoccupation with other things can distract us from what is truly important and worthwhile. And  letting our hearts and minds be consumed with material things can easily weigh us down and draw us away from the heavenly treasure that lasts for eternity. God’s word can only take root in a receptive heart which is docile and ready to hear what God has to say.

How God’s word takes root in us
The parables of Jesus will enlighten us if we approach them with an open mind and heart, ready to let them challenge us. If we approach them with the conviction that we already know the answer, then we, too, may look but not see, listen but not understand. God’s word can only take root in a receptive heart that is ready to believe and willing to submit. Do you submit to God’s word with trust and obedience?

One lesson from this parable is clear: the harvest is sure to come. While some seed will fall by the wayside and some fall on shallow ground and never come to maturity, and some be choked to death by the thorns; nonetheless a harvest will come. The seed that falls on good soil, on the heart that is receptive, will reap abundant fruit. God is always ready to speak to each of us and to give us understanding of his word. Are you hungry for his word? And do you allow anything to keep you from submitting to God’s word with joy and trusting obedience?

“Lord Jesus, faith in your word is the way to wisdom, and to ponder your divine plan is to grow in the truth. Open my eyes to your deeds, and my ears to the sound of your call, that I may understand your will for my life and live according to it”.

Psalm 65:9-13

9 You visit the earth and water it, you greatly enrich it;  the river of God is full of water; you provid their grain, for so you have prepared it.
10 You water its furrows abundantly, settling its ridges, softening it with showers, and blessing its growth.
11 You crown the year with your bounty; the tracks of your chariot drip with fatness.
12 The pastures of the wilderness drip, the hills gird themselves with joy,
13 the meadows clothe themselves with flocks, the valleys deck themselves with grain, they shout and sing together for joy.

Daily Quote from the early church fathersThe shallow and rootless mind, by Clement of Alexandria, 150-215 A.D.

“Let us look, as from a broader perspective, at what it means to be on the road. In a way, every road is hardened and foolish on account of the fact that it lies beneath everyone’s feet. No kind of seed finds there enough depth of soil for a covering. Instead, it lies on the surface and is ready to be snatched up by the birds that come by. Therefore those who have in themselves a mind hardened and, as it were, packed tight do not receive the divine seed but become a well-trodden way for the unclean spirits. These are what is here meant by ‘the birds of the heaven’” But ‘heaven’ we understand to mean this air, in which the spirits of wickedness move about, by whom, again, the good seed is snatched up and destroyed. Then what are those upon the rock? They are those people who do not take much care of the faith they have in themselves. They have not set their minds to understand the touchstone of the mystery [of being united with Christ]. The reverence these people have toward God is shallow and rootless. It is in times of ease and fair weather that they practice Christianity, when it involves none of the painful trials of winter. They will not preserve their faith in this way, if in times of tumultuous persecution their soul is not prepared for the struggle. (excerpt from FRAGMENT 168)

 

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *