Suy Niệm – Chúa Nhật 4 Phục Sinh – May 07 – Năm A

Suy Niệm:  Ðức Giêsu chính là vị Mục Tử nhân lành luôn yêu thương và quan tâm dẫn dắt đoàn chiên của mình. Chúa nói rằng Ngài là cửa chuồng chiên. Chuồng chiên chính là Giáo Hội được bảo vệ bằng các giới răn của Chúa. Ai trung thành nghe tuân giữ và liên kết với Ngài thì được vào Nước Trời. Nghĩa là được đến cùng Thiên Chúa Cha, nguồn mạch sự sống và hạnh phúc trường sinh.

Cầu Nguyện:  Lạy Chúa Giêsu, chúng con như chên lạc, lang thang bơ vơ đói khổ, vì thiếu dòng suối mát, vì thiếu đồng cỏ xanh, vì thiếu vị mục tử chân chính. Xin Chúa đến hướng dẫn, dìu dắt chúng con về nước tình yêu của Chúa. Vì chính Chúa là cửa an toàn, vì chính Chúa là vị mục tử nhân hiền. Chỉ trong Chúa, chúng con mới được nghỉ ngơi yên hành. Amen.

 

CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH  Vượt qua cái chết

Trong Tin mừng, Đức Giêsu tự giới thiệu như là cổng chuồng chiên. Để hiểu được dụ ngôn này, cần nhớ rằng Chúa đang ngỏ lời với nhóm Pharisêu. Nhóm người này có quan niệm rất khác thường về sự linh thánh nên không thể nào hình dung được Thiên Chúa có thể gần gũi như thế. Đối với họ, Thiên Chúa là Đấng hoàn toàn tách biệt, không thể đạt thấu; con người tự sức riêng mình không cách gì tới gần Người được. Về điểm này, Đức Giêsu đồng ý vói họ. Nhưng Ngài cho chúng ta biết chính Ngài mở cổng cho chúng ta, nhờ đó chúng ta có thể gặp gỡ Thiên Chúa. Cánh cổng giúp chúng ta đến với Thiên Chúa ấy, chính là Đức Giêsu. Kẻ nào qua Ngài mà vào thì sẽ được cứu độ. Ngài là người lái đò giúp ta vượt qua cái chết để làm cho Sức Sống vươn lên.

Cánh cổng này không phải là cái cửa tự động đóng lại hay cái cửa nhốt người giống như trong trại giam. Đó là nơi mở ra cho toàn nhân loại đi qua. Có đủ chỗ cho hết mọi người mà. Đức Giêsu tự giới thiệu mình như là cánh cổng mở ra cho người lạ, người chạy nạn, người nghèo cũng như người giàu.

..

 

Chúa Nhật 4 Phục Sinh – Năm A  

   Bài Ðọc I: Cv 2, 14a. 36-41

“Thiên Chúa đã tôn Người làm Chúa và làm Ðấng Kitô”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Xin toàn thể nhà Israel hãy nhận biết chắc rằng: Thiên Chúa đã tôn Ðức Giêsu mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Ðấng Kitô”.

Nghe những lời nói trên, họ đau đớn trong lòng, nói cùng Phêrô và các Tông đồ khác rằng: “Thưa các ông, chúng tôi phải làm gì?” Phêrô nói với họ: “Anh em hãy ăn năn sám hối, và mỗi người trong anh em hãy chịu phép rửa nhân danh Ðức Giêsu Kitô để được tha tội; và anh em nhận lãnh ơn Thánh Thần. Vì chưng, đó là lời hứa cho anh em, con cái anh em, và mọi người sống ở phương xa mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi đến”. Phêrô còn minh chứng bằng nhiều lời khác nữa, và khuyên bảo họ mà rằng: “Anh em hãy tự cứu mình khỏi dòng dõi gian tà này”. Vậy những kẻ chấp nhận lời ngài giảng, đều chịu phép rửa, và ngày hôm ấy có thêm chừng ba ngàn người gia nhập đạo.

Ðó là lời Chúa.

 

   Ðáp Ca: Tv 22, 1-3a. 3b-4. 5. 6

Ðáp: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi (c. 1).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi; trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng. – Ðáp.

2) Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sở dĩ vì uy danh Người. (Lạy Chúa), dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con. Cây roi và cái gậy của Ngài, đó là điều an ủi lòng con. – Ðáp.

3) Chúa dọn ra cho con mâm cỗ ngay trước mặt những kẻ đối phương; đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa. – Ðáp.

4) Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài. – Ðáp.

 

   Bài Ðọc II: 1 Pr 2, 20b-25

“Anh em đã trở về cùng Ðấng canh giữ linh hồn anh em”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, khi làm việc lành, nếu anh em phải nhẫn nhục chịu đau khổ, đó mới là ân phúc trước mặt Thiên Chúa. Anh em được gọi làm việc đó, vì Ðức Kitô đã chịu đau khổ cho chúng ta, lưu lại cho anh em một gương mẫu để anh em theo vết chân Người. Người là Ðấng không hề phạm tội, và nơi miệng Người không thấy điều gian trá. Bị phỉ báng, Người không phỉ báng lại; bị hành hạ, Người không ngăm đe; Người phó mình cho Ðấng xét xử công minh; chính Người đã gánh vác tội lỗi chúng ta nơi thân xác Người trên cây khổ giá, để một khi đã chết cho tội lỗi, chúng ta sống cho sự công chính; nhờ vết thương của Người, anh em đã được chữa lành. Xưa kia, anh em như những chiên lạc, nhưng giờ đây, anh em đã trở về cùng vị mục tử và Ðấng canh giữ linh hồn anh em.

Ðó là lời Chúa

 

   Alleluia: Ga 10, 14

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta”. – Alleluia.

 

   Phúc Âm: Ga 10, 1-10

“Ta là cửa chuồng chiên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.

Ðó là lời Chúa.

 

Gospel Jn 10,1-10

Jesus said:
“Amen, amen, I say to you,
whoever does not enter a sheepfold through the gate
but climbs over elsewhere is a thief and a robber.
But whoever enters through the gate is the shepherd of the sheep.
The gatekeeper opens it for him, and the sheep hear his voice,
as the shepherd calls his own sheep by name and leads them out.
When he has driven out all his own,
he walks ahead of them, and the sheep follow him,
because they recognize his voice.
But they will not follow a stranger;
they will run away from him,
because they do not recognize the voice of strangers.”
Although Jesus used this figure of speech,
the Pharisees did not realize what he was trying to tell them.

So Jesus said again, “Amen, amen, I say to you,
I am the gate for the sheep.
All who came before me are thieves and robbers,
but the sheep did not listen to them.
I am the gate.
Whoever enters through me will be saved,
and will come in and go out and find pasture.
A thief comes only to steal and slaughter and destroy;
I came so that they might have life and have it more abundantly.”

Daily Reading & Meditation

 Sunday (May 7): “I came that they may have life abundantly”
Scripture: John 10:1-10

1″Truly, truly, I say to you, he who does not enter the sheepfold by the door but climbs in by another way, that man is a thief and a robber; 2 but he who enters by the door is the shepherd of the sheep. 3 To him the gatekeeper opens; the sheep hear his voice, and he calls his own sheep by name and leads them out. 4 When he has brought out all his own, he goes before them, and the sheep follow him, for they know his voice. 5 A stranger they will not follow, but they will flee from him, for they do not know the voice of strangers.” 6 This figure Jesus used with them, but they did not understand what he was saying to them. 7 So Jesus again said to them, “Truly, truly, I say to you, I am the door of the sheep. 8 All who came before me are thieves and robbers; but the sheep did not heed them. 9 I am the door; if any one enters by me, he will be saved, and will go in and out and find pasture. 10 The thief comes only to steal and kill and destroy; I came that they may have life, and have it abundantly.

Meditation: Do you know the peace and security of the Good Shepherd who watches over his own? The Old Testament often speaks of God as shepherd of his people, Israel. The Lord is my shepherd, I shall not want (Psalm 23:1). Give ear, O Shepherd of Israel, you who lead Joseph like a flock! (Psalm 80:1) We are his people, and the sheep of his pasture (Psalm 100:3). The Messiah is also pictured as the shepherd of God’s people: He will feed his flock like a shepherd, he will gather the lambs in his arms (Isaiah 40:11). Jesus says he is the Good Shepherd who will risk his life to seek out and save the stray sheep (Matthew 18:12, Luke 15:4). He is the Shepherd and Guardian of our souls (1 Peter 2:25).

The Good Shepherd and Guardian of our souls
What can shepherding teach us about God and our relationship with him? At the end of each day the shepherd brought his sheep into shelter. They knew the voice of their shepherd and came at his beckoning. So familiar was the shepherd and his sheep, that each was called by a distinct name. In the winter the sheep were usually brought to a communal village shelter which was locked and kept secure by a guardian. In the summer months the sheep were usually kept out in the fields and then gathered into a fold at night which was guarded by a shepherd throughout the night. He was literally the door through which the sheep had to pass.

The Scriptures describe God as a shepherd who brings security and peace to his people. The Lord will keep your going out and your coming in from this time forth and for evermore (Psalm 120:8). Even the leaders of God’s people are called shepherds: they shall lead them out and bring them in; that the congregation of the Lord may not be as sheep which have no shepherd (Numbers 27:17). Just as a shepherd kept watch over his sheep and protected them from danger, so Jesus stands watch over his people as the Shepherd and Guardian of our souls (1 Peter 2:25). Do you know the peace and security of a life fully submitted to God?

Jesus willingly laid down his life for us – the sheep he ransomed with his own blood 
St. Augustine of Hippo (354-430 AD) writes: “He has accomplished what he taught us: He has shown us what He commanded us to do. He laid down his own life for his sheep, that within our mystery he might change his body and blood into food, and nourish the sheep he had redeemed with the food of his own flesh. He has shown us the way we must follow, despite fear of death. He has laid down the pattern to which we must conform ourselves. The first duty laid on us is to use our material goods in mercy for the needs of his sheep, and then, if necessary, give even our lives for them. He that will not give of his substance for his sheep, how shall he lay down his life for them?” (Tr. 46 in John). Do you look to Jesus the Good Shepherd, to receive the strength and courage you need to live and serve as his disciple?

“Lord Jesus, you always lead me in the way of true peace and safety. May I never doubt your care nor stray from your ways. Keep me safe in the shelter of your presence.”

Psalm 23:1-6

1 The LORD is my shepherd, I shall not want;
2 he makes me lie down in green pastures. He leads me beside still waters;
3 he restores my soul. He leads me in paths of righteousness for his name’s sake.
4 Even though I walk through the valley of the shadow of death, I fear no evil; for you are with me; your rod and your staff, they comfort me.
5 You prepare a table before me in the presence of my enemies; you anoint my head with oil, my cup overflows.
6 Surely goodness and mercy shall follow me all the days of my life; and I shall dwell in the house of the LORD for ever.

Daily Quote from the early church fathers: Green pastures and still waters, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.

“The pastures that this good shepherd has prepared for you, in which he has settled you for you to take your fill, are not various kinds of grasses and green things, among which some are sweet to the taste, some extremely bitter, which as the seasons succeed one another are sometimes there and sometimes not. Your pastures are the words of God and his commandments, and they have all been sown as sweet grasses. These pastures had been tasted by that man who said to God, ‘How sweet are your words to my palate, more so than honey and the honeycomb in my mouth!'” (excerpt from Sermon 366,3,1)

 

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *