Suy Niệm – CN 4 Mùa Vọng – Dec. 18 – Năm A

Giuse
by

TRUYỀN TIN CHO GIU-SE “Này ông Giu-se là con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì Người Con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.” (Mt 1,20)

Suy niệm: Theo thánh sử Mát-thêu, Thiên Chúa thông truyền ý muốn của Ngài cho thánh cả Giu-se qua những giấc mộng: báo tin Ma-ri-a thụ thai cách huyền nhiệm, lệnh lên đường ngay trong đêm sang Ai cập, và cả chuyến hồi hương về Na-gia-rét. Trong mọi trường hợp, thánh Giu-se vâng lời cách mau mắn, vô điều kiện trong đức tin, không cần những phép lạ ngoạn mục, những cuộc hiện ra phi thường. Cũng như Đức Ma-ri-a nhận ra được ý định của Thiên Chúa trong lúc cầu nguyện, thánh Giu-se nhận thức rõ ràng sự can thiệp của Thiên Chúa ngay cả trong giấc ngủ. Phải có một cuộc sống hết sức thân mật với Thiên Chúa mới có thể sẵn sàng nhận ra chấp nhận để Thiên Chúa hướng dẫn, sắp đặt cuộc đời mình theo thánh ý Người.

Mời Bạn: Thiên Chúa vẫn tiếp tục mời gọi bạn qua những biến cố bất ngờ xảy đến trong đời bạn. Bạn thắc mắc, chất vấn, kêu trách, chống đối Chúa, hay là bạn khiêm tốn vâng phục thánh ý Người?

Chia sẻ: Bạn hãy chia sẻ một kinh nghiệm về một cuộc viếng thăm của Thiên Chúa trong đời bạn qua một lời nói, một dấu chỉ, và ngay cả một giấc mơ.

Sống Lời Chúa: Thinh lặng, cầu nguyện, sống thân mật với Chúa để có thể nhận ra thánh ý Ngài qua mọi biến cố to nhỏ của đời sống.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy con biết sống thinh lặng, khiêm tốn, phó thác vào Chúa

 

Chúa Nhật 4 Mùa Vọng – Năm A
BÀI ĐỌC I:  Is 7, 10-14
“Này trinh nữ sẽ thụ thai”.
Bài trích sách Tiên tri Isaia.
Ngày ấy, Chúa phán bảo vua Achaz rằng: “Hãy xin Thiên Chúa, Chúa ngươi, một dấu ở dưới lòng đất hay ở trên trời cao!” Nhưng vua Achaz thưa: “Tôi sẽ không xin, vì tôi không dám thử thách Chúa”.
Và Isaia nói: “Vậy hãy nghe đây, hỡi nhà Đavít, làm phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế, chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”.  Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA:  Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6
Đáp:   Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Đế hiển vinh (x. c. 7c và 10b).
1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.     – Đáp.
2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài?  Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.     – Đáp.
3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Đấng cứu độ ban ân thưởng. Đó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp.     – Đáp.

BÀI ĐỌC II:   Rm 1, 1-7
“Đức Giêsu, thuộc dòng dõi vua Đavít, là Con Thiên Chúa”.
Bài trích thơ Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Rôma.
Phaolô, tôi tớ Chúa Giêsu Kitô, đã được kêu gọi làm Tông đồ và đã được tuyển chọn để rao giảng tin mừng Thiên Chúa. Tin mừng ấy Thiên Chúa đã hứa trước bằng lời các tiên tri trong Kinh Thánh về Con của Người; Người đã sinh ra theo huyết nhục bởi dòng dõi Đavít, đã được tiền định là Con Thiên Chúa quyền năng theo Thánh Thần, đã sống lại từ cõi chết. Đó chính là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, nhờ Người, chúng tôi đã nhận ân sủng và chức vụ tông đồ, để nhân danh Người, chúng tôi quy phục mọi dân tộc về Đức Tin, trong đó có cả anh em là những người mà Chúa Giêsu đã kêu gọi.
Tôi chúc tất cả mọi người trong thành Rôma được Thiên Chúa yêu mến và kêu gọi nên thánh, được ân sủng và bình an của Thiên Chúa là Cha chúng ta, và của Đức Giêsu Kitô là Chúa chúng ta.  Đó là lời Chúa.

ALLELUIA:  Mt 1, 21
Alleluia, alleluia! – Này đây trinh nữ sẽ mang thai, hạ sinh một con trai, và người ta sẽ gọi tên Người là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa-ở-cùng-chúng ta. – Alleluia.

PHÚC ÂM:  Mt 1, 18-24
“Chúa Giêsu sinh ra bởi Đức Maria, đính hôn với Thánh Giuse con vua Đavít”.
 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô  theo Thánh Matthêu.
Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse, bạn của bà, là người công chính, không muốn tố cáo bà, định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo.
 Nhưng đang khi định tâm như vậy thì thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: “Hỡi Giuse, con vua Đavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần: bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội”.
 Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng Tiên tri phán xưa rằng: “Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”.
 Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: ông tiếp nhận bạn mình nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.   Đó là lời Chúa.

 

Gospel Mt 1,18-24

 This is how the birth of Jesus Christ came about.
When his mother Mary was betrothed to Joseph,
but before they lived together,
she was found with child through the Holy Spirit.
Joseph her husband, since he was a righteous man,
yet unwilling to expose her to shame,
decided to divorce her quietly.
Such was his intention when, behold,
the angel of the Lord appeared to him in a dream and said,
“Joseph, son of David,
do not be afraid to take Mary your wife into your home.
For it is through the Holy Spirit
that this child has been conceived in her.
She will bear a son and you are to name him Jesus,
because he will save his people from their sins.”
All this took place to fulfill what the Lord had said through the prophet:
Behold, the virgin shall conceive and bear a son,
and they shall name him Emmanuel,

which means “God is with us.”
When Joseph awoke,
he did as the angel of the Lord had commanded him
and took his wife into his home.

Daily Reading & Meditation

Sunday (December 18): “He will save his people from their sins”Scripture: Matthew 1:18-25

 

18 Now the birth of Jesus Christ took place in this way. When his mother Mary had been betrothed to Joseph, before they came together she was found to be with child of the Holy Spirit; 19 and her husband Joseph, being a just man and unwilling to put her to shame, resolved to divorce her quietly. 20 But as he considered this, behold, an angel of the Lord appeared to him in a dream, saying, “Joseph, son of David, do not fear to take Mary your wife, for that which is conceived in her is of the Holy Spirit; 21 she will bear a son, and you shall call his name Jesus, for he will save his people from their sins.” 22 All this took place to fulfill what the Lord had spoken by the prophet: 23 “Behold, a virgin shall conceive and bear a son, and his name shall be called Emmanuel” (which means, God with us). 24 When Joseph woke from sleep, he did as the angel of the Lord commanded him; he took his wife, 25 but her knew her not until she had borne a son; and he called his name Jesus.

Old Testament Reading: Isaiah 7:10-14

10 Again the Lord spoke to Ahaz, 11 “Ask a sign of the Lord your God; let it be deep as Sheol or high as heaven.” 12 But Ahaz said, “I will not ask, and I will not put the Lord to the test.” 13 And he said, “Hear then, O house of David! Is it too little for you to weary men, that you weary my God also? 14 Therefore the Lord himself will give you a sign. Behold, a virgin [or young woman] shall conceive and bear a son, and his name shall be called Emmanuel (which means, God with us).

Meditation: Do you hold on to the promises of God at all times, especially when you are faced with uncertainty or adversity? The prophet Isaiah spoke words of hope in a hopeless situation for Israel. When Ahaz, the apostate king of Judah and heir to the throne of David (735 B.C.) was surrounded by forces that threatened to destroy him and his people, God offered him a sign to reassure him that God would not abandon the promise he made to David and his descendants. King Ahaz, however, had lost hope in God and refused to ask for a sign of favor. God, nonetheless, gave a sign to assure his people that he would indeed give them a Savior who would rule with peace and righteousness (Isaiah 7:11ff). Like the prophet Isaiah we are called “in hope to believe against hope” (Romans 4:18) that God can and will fulfill all his promises.

Mary was found to be with child of the Holy Spirit
Mary had to face an enormous challenge to her faith and trust in God and to the faith of her family and Joseph, the man she chose to marry. She was asked to assume a burden of tremendous responsibility. It had never been heard of before that a child could be born without a natural father. Mary was asked to accept this miraculous exception to the laws of nature. That required faith and trust in God and in his promises. Second, Mary was not yet married. Pregnancy outside of wedlock was not tolerated in those days. Mary was only espoused to Joseph, and such an engagement had to last for a whole year. She was asked to assume a great risk. She could have been rejected by Joseph, by her family, by all her own people. Mary knew that Joseph and her family would not understand without revelation from God. She nonetheless believed and trusted in God’s promises.

Joseph believed the angel’s message “that which is conceived in her is of the Holy Spirit
Joseph, a just and God-fearing man, did not wish to embarrass or punish his espoused wife, Mary when he discovered that she was pregnant. To all appearances she had broken their solemn pledge to be faithful and chaste to one another. Joseph, no doubt took this troubling matter to God in prayer. He was not hasty to judge or to react with hurt and anger. God rewarded him not only with guidance and consolation, but with the divine assurance that he had indeed called Joseph to be the husband of Mary and to assume a mission that would require the utmost faith, confidence, and trust in Almighty God. Joseph believed in the divine message to take Mary as his wife and to accept the child in her womb as the promised Messiah.

A model of faith for us
Like Mary, Joseph is a model of faith for us. He is a faithful witness and servant of God’s unfolding plan of redemption. Are you ready to believe in the promises of God, even when faced with perplexing circumstances and what seems like insurmountable problems? God has not left us alone, but has brought us his only begotten Son, our Lord and Savior Jesus Christ. Let us celebrate Christmas, the feast of the Incarnation, with joyful hearts and let us renew our faith and hope in God and in his redeeming work.

“Lord Jesus, you came to save us from sin and the power of death. May I always rejoice in your salvation and trust in your divine plan for my life.”

Psalm 24:1,12-13,18-19

1 Give the king your justice, O God, and your righteousness to the royal son!
12 For he delivers the needy when he calls, the poor and him who has no helper.
13 He has pity on the weak and the needy, and saves the lives of the needy.
18 Blessed be the LORD, the God of Israel, who alone does wondrous things.
19 Blessed be his glorious name for ever; may his glory fill the whole earth!  Amen and Amen!

 Daily Quote from the early church fathers: The righteous branch of David is Christ, by Leo the Great, 400-461 A.D.

“There was only one remedy in the secret of the divine plan that could help the fallen living in the general ruin of the entire human race (Jeremiah 23:5-8). This remedy was that one of the sons of Adam should be born free and innocent of original transgression, to prevail for the rest by his example and by his merits. This was not permitted by natural generation. There could be no clean offspring from our faulty stock by this seed. The Scripture says, ‘Who can make a clean thing conceived of an unclean seed? Isn’t it you alone?’ (Job 14:4) David’s Lord was made David’s Son, and from the fruit of the promised branch sprang. He is one without fault, the twofold nature coming together into one person. By this one and the same conception and birth sprung our Lord Jesus Christ, in whom was present both true Godhead for the performance of mighty works and true manhood for the endurance of sufferings.” (excerpt from Sermon 28.3)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *