Suy Niệm – CN 3 Mùa Vọng – Dec. 11 – Năm A

Giuse
by

 TIN NGÀI LÀ ĐẤNG PHẢI ĐẾN   Các môn đệ ông Gio-an đến hỏi Đức Giê-su rằng: “Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (Lc 11,41)

Suy niệm: Khi các môn đệ đến bày tỏ sự ghen tỵ vì thấy dân chúng tuốn đến với Đức Giê-su, Gio-an Tẩy Giả đã giải thích cho họ rằng Đức Giê-su mới là Đấng Ki-tô, còn ông, trong vai trò phù rể vui mừng và chấp nhận lu mờ đi khi thấy chàng rể, là Đấng Ki-tô, được nổi bật lên (x. Ga 3,26-30). Thâm ý của Gio-an Tẩy Giả khi sai các môn đệ đến hỏi Chúa Giê-su “có thật là Đấng phải đến”, là muốn họ được trực tiếp gặp gỡ Đức Ki-tô. Hiểu ý đó, Chúa Giê-su đã giải tỏa ngộ nhận cho các môn đệ của Gio-an và cho dân chúng bằng cách chứng tỏ những lời ngôn sứ tiên báo về Đấng Thiên sai nay được ứng nghiệm qua các dấu lạ Ngài làm mà họ đang chứng kiến: “Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người phong được sạch, người chết sống lại, người nghèo khó được nghe Tin Mừng” (x. Is 26,19; 29,18; 35,5-6; 42,7; 61,1). Nghiền ngẫm Lời Kinh Thánh và khám phá Lời đó được ứng nghiệm qua những dấu chỉ trong cuộc sống, đó là bí quyết để nhận biết và tin rằng Đức Giê-su chính là “Đấng phải đến”.

Mời Bạn: Những lúc yếu lòng trong đức tin, những lúc hoang mang nghi ngại, mời bạn ngồi xuống, mở sách Tin Mừng ra, đọc và suy niệm, để nhận biết Lời đang ứng nghiệm trong từng biến cố cuộc đời bạn và để xác tín rằng Ngài là Đức Ki-tô, là Đấng cứu độ, là Đấng giải thoát chúng ta khỏi cái chết đời đời và đưa chúng ta đến hạnh phúc vĩnh cửu.

Sống Lời Chúa: Đọc và suy gẫm Lời Chúa mỗi ngày để gặp gỡ Đức Ki-tô và thêm lòng xác tín vào Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban thêm lòng tin cho chúng con. Amen.

 

Chúa Nhật 3 Mùa Vọng – Năm A

BÀI ĐỌC I:  Is 35, 1-6a. 10

“Chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu độ chúng tôi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Nơi hoang địa cằn cỗi sẽ vui mừng, cõi tịch liêu sẽ hân hoan, và nở bông dường như khóm huệ, sẽ nảy chồi non và hoan hỉ vui mừng, và khen ngợi rằng: Đã ban cho Israel được vinh quang của xứ Liban, huy hoàng của Carmel và Saron. Chính chúng sẽ nhìn thấy vinh quang của Chúa, và huy hoàng của Thiên Chúa chúng ta.

Hãy làm cho mạnh mẽ những bàn tay rời rã, và hãy làm cho tăng sức những đầu gối mỏi mòn. Phải nói cho những người nhát đảm rằng: Hãy can đảm lên, đừng sợ hãi! Kìa Thiên Chúa các ngươi sẽ đem lại điều báo ứng; chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu độ các ngươi.

Bấy giờ mắt người mù sẽ nhìn thấy, và tai những người điếc sẽ được nghe. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, những người được Chúa cứu chuộc, sẽ trở về, và đến Sion với lời khen ngợi; và trên đầu họ mang hoan hỉ triền miên, họ sẽ được vui mừng khoái trá, họ sẽ không còn đau buồn; rên siết sẽ trốn xa. Đó là lời Chúa.

 

ĐÁP CA:  Tv  145, 7. 8-9a. 9bc-10

Đáp:  Lạy Chúa, xin đến cứu độ chúng con (x. Is 35, 4).

1) Thiên Chúa trả lại quyền lợi cho người bị áp bức, và ban cho những kẻ đói được cơm ăn. Thiên Chúa cứu gỡ những người tù tội.      –  Đáp.

2)  Thiên Chúa mở mắt những kẻ đui mù; Thiên Chúa giải thoát những kẻ bị khòm lưng khuất phục. Thiên Chúa yêu quý các bậc hiền nhân; Thiên Chúa che chở những khách kiều cư.     –  Đáp.

3)  Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi quả phụ, và làm rối loạn đường nẻo đứa ác nhân. Thiên Chúa sẽ làm vua tới muôn đời. Sion hỡi, Đức Thiên Chúa của ngươi sẽ làm vua tự đời này sang đời khác.      –  Đáp.

 

BÀI ĐỌC II:  Gc 5, 7-10

“Hãy vững lòng, vì Chúa gần đến”.

Trích thư Thánh Giacôbê Tông đồ.

Anh em hãy kiên nhẫn chờ ngày Chúa đến. Kìa xem người nông phu trông đợi hoa màu quý báu của đồng ruộng, kiên nhẫn đợi chờ mưa xuân và mưa thu. Vậy anh em hãy bền chí và vững tâm, vì Chúa đã gần đến. Anh em đừng kêu trách lẫn nhau, để khỏi phải bị kết án. Này đây quan toà đã đứng trước cửa. Anh em hãy học gương kiên nhẫn và chịu đựng trong gian khổ của các tiên tri, là những người đã nói nhân danh Chúa. Đó là lời Chúa.

 

ALLELUIA:  Is 61, 1 (x. Lc 4, 12)

Alleluia, alleluia! – Thánh Thần Chúa ngự trên tôi. Người đã sai tôi đem tin mừng cho người nghèo khó. – Alleluia.

 

PHÚC ÂM:  Mt 11, 2-11

“Thầy có phải là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi một Đấng nào khác?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Gioan ở trong ngục nghe nói về các việc làm của Chúa Kitô. Ông sai môn đệ đến thưa Ngài rằng: “Thầy có phải là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi Đấng nào khác?”  Chúa Giêsu bảo họ: “Hãy về thuật lại cho Gioan những gì các ông nghe và thấy: người mù được thấy, người què đi được, người phong hủi được khỏi, người điếc được nghe, người chết sống lại, và tin mừng được loan báo cho kẻ nghèo khó; và phúc cho ai không vấp ngã vì Ta”.

Khi những người được sai đến đã đi rồi, Chúa Giêsu liền nói với đám đông về Gioan rằng: “Các ngươi đi xem gì ở hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió ư? Vậy các ngươi đi xem gì? Một người ăn mặc lả lướt ư? Nhưng những người ăn mặc lả lướt thì ở nơi cung điện nhà vua. Vậy các ngươi đi xem gì? Một tiên tri ư? Phải, Ta bảo các ngươi, và còn hơn một tiên tri nữa. Vì có lời chép về ông rằng: ‘Này Ta sai sứ thần Ta đi trước mặt con,  để dọn đường sẵn cho con’. Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả; nhưng người nhỏ nhất trong nước trời còn cao trọng hơn ông”.  Đó là lời Chúa.

 

 

Gospel Mt 11,2-11

 When John the Baptist heard in prison of the works of the Christ,
he sent his disciples to Jesus with this question,
“Are you the one who is to come,
or should we look for another?”
Jesus said to them in reply,
“Go and tell John what you hear and see:
the blind regain their sight,
the lame walk,
lepers are cleansed,
the deaf hear,
the dead are raised,
and the poor have the good news proclaimed to them.
And blessed is the one who takes no offense at me.”

As they were going off,
Jesus began to speak to the crowds about John,
“What did you go out to the desert to see?
A reed swayed by the wind?
Then what did you go out to see?
Someone dressed in fine clothing?
Those who wear fine clothing are in royal palaces.
Then why did you go out? To see a prophet?
Yes, I tell you, and more than a prophet.
This is the one about whom it is written:
Behold, I am sending my messenger ahead of you;
he will prepare your way before you.

Amen, I say to you,
among those born of women
there has been none greater than John the Baptist;
yet the least in the kingdom of heaven is greater than he.”

Daily Reading & Meditation

Sunday (December 11): “They shall obtain joy and gladness”
Scripture: Matthew 11:2-11

2 Now when John heard in prison about the deeds of the Christ, he sent word by his disciples 3 and said to him, “Are you he who is to come, or shall we look for another?”  4And Jesus answered them, “Go and tell John what you hear and see: 5 the blind receive their sight and the lame walk, lepers are cleansed and the deaf hear, and the dead are raised up, and the poor have good news preached to them.  6 And blessed is he who takes no offense at me.”  7 As they went away, Jesus began to speak to the crowds concerning John: “What did you go out into the wilderness to behold? A reed shaken by the wind?  8 Why then did you go out?  To see a man clothed in soft raiment?  Behold, those who wear soft raiment are in kings’ houses.  9 Why then did you go out?  To see a prophet?  Yes, I tell you, and more than a prophet.10  This is he of whom it is written, ‘Behold I send my messenger before your face, who shall prepare your way before you.’ 11 Truly, I say to you, among those born of women there has risen no one greater than John the Baptist; yet he who is least in the kingdom of heaven is greater than he.

Old Testament Reading: Isaiah 35:1-6a,10

1 The wilderness and the dry land shall be glad, the desert shall rejoice and blossom;  like the crocus 2 it shall blossom abundantly, and rejoice with joy and singing.  The glory of Lebanon shall be given to it, the majesty of Carmel and Sharon.  They shall see the glory of the LORD, the majesty of our God. 3 Strengthen the weak hands, and make firm the feeble knees. 4 Say to those who are of a fearful heart, “Be strong, fear not!  Behold, your God will come with vengeance, with the recompense of God.  He will come and save you.” 5 Then the eyes of the blind shall be opened, and the ears of the deaf unstopped; 6 then shall the lame man leap like a hart, and the tongue of the dumb sing for joy.  10 And the ransomed of the LORD shall return, and come to Zion with singing;  everlasting joy shall be upon their heads;  they shall obtain joy and gladness, and sorrow and sighing shall flee away.

Meditation: Why did Jesus praise John the Baptist as the greatest person born of a woman and then in the same breath say that those who enter God’s kingdom will be greater than John (Matthew 11:11)?  John is the last and greatest of the prophets of the old covenant. He fulfilled the essential task of all the prophets – to be fingers pointing to Jesus Christ, God’s Anointed Son and Messiah. John prepared the way for the Messiah and he pointed others to Jesus the Messiah at the River Jordan when he exclaimed, Behold the Lamb of God who takes away the sins of the world (John 1:29)

John saw from a distant what Jesus would accomplish through his death on the cross – our redemption from bondage to sin and death and our adoption as sons and daughters of God and citizens of the kingdom of heaven. When King Herod tried to silence John by throwing him into prison, John sent his disciples to Jesus after John had heard the reports about Jesus performing signs and wonders and speaking to people about the coming of God’s kingdom. John wanted his disciples to hear and see firsthand what Jesus was doing to bring the kingdom of God to those who were receptive and ready to receive his message.

Jesus the Messiah performs the signs of God’s kingdom power
Jesus confirmed for John that the miracles and healings which he performed were in direct fulfillment of the Messianic prophecies announced by Isaiah some 700 years previously. Isaiah had prophesied that when the Messiah would come to save his people he would “open the eyes of the blind and the ears of the deaf, the lame would leap, and the tongue of the dumb sing for joy” (Isaiah 35:5). Jesus’ miracles are a demonstration of the power of God’s kingdom at work in the midst of his people. When God acts to save his people he turns their sorrow and weeping into joy and singing, and their fear and weakness into strength and hope.

The greatness of John’s life and witness of the Messiah
When Jesus had answered the disciples of John, he in turn asked them a question.”Why did you go out in the wilderness to see John the Baptist?” “Did you go because you were hungry for the word of the Lord?” Jesus said that John was more than a spokesman for God. John was the faithful witness and friend of the bridegroom who pointed others to the coming of the Messiah in their midst. Jesus contrasted John with the image of a reed shaken by the wind. Unlike a reed which is weak and spineless and can be easily crushed or bruised, John stood as a pillar of strength and truth in the face of opposition and persecution. No demonic force could weaken or crush John in his unswerving trust in God and his word.

Jesus offers us abundant life and joy to be his witnesses
Jesus knew that what the Father in heaven had sent him to accomplish for our sake would supersede all that the prophets had done and foreseen in the past. Jesus’ atoning death on the cross cancels the debt of our sins and sets us free to live as citizens of his kingdom. He gives us pardon, healing, and abundant life through his Holy Spirit, and the promise of unending joy with him in his everlasting kingdom.

John the Baptist paid the ultimate sacrifice of his life for speaking God’s word and preparing the way for Jesus the Lord and Savior of the world. The Lord Jesus offers us the same assurance of faith and the strength to stand against every force that would try to rob us of our conviction and courage to live and proclaim the good news (the Gospel) of God’s kingdom. Do you know the joy, strength, and power which Jesus gives to every one who puts their trust in him and the power of the Holy Spirit? Ask the Lord Jesus to increase your faith and hope in his promises for you.

“Lord Jesus, strengthen my trust in your word and my hope in the saving power of your kingdom. Free me from everything that would hold me back from pursuing your kingdom and your will for my life.”

Psalm 146:1-10

1 Praise the LORD! Praise the LORD, O my soul!
2 I will praise the LORD as long as I live; I will sing praises to my God while I have being.
3 Put not your trust in princes, in a son of man, in whom there is no help.
4 When his breath departs he returns to his earth; on that very day his plans perish.
5 Happy is he whose help is the God of Jacob, whose hope is in the LORD his God,
6 who made heaven and earth, the sea, and all that is in them;  who keeps faith for ever;
7 who executes justice for the oppressed; who gives food to the hungry.  The LORD sets the prisoners free;
8 the LORD opens the eyes of the blind. The LORD lifts up those who are bowed down;  the LORD loves the righteous.
9 The LORD watches over the sojourners, he upholds the widow and the fatherless;  but the way of the wicked he brings to ruin.
10 The LORD will reign for ever, your God, O Zion, to all generations.  Praise the LORD!

Daily Quote from the early church fathers: John fulfills Elijah’s prophetic ministry, by John Chrysostom, 547-407 A.D.

“Jesus knew the mind of John who sent them, for he knew, as God knows, our inner thoughts. There he was, actively healing the blind, lame, and many others. He healed not to teach John, who was already convinced, but those who had come to him doubting. Having healed them he said, ‘Go and tell John what you hear and see: the blind receive their sight and the lame walk, lepers are cleansed and the deaf hear, and the dead are raised up, and the poor have good news preached to them.’ And then he added pointedly, ‘And blessed is the one who takes no offense at me.’ By saying this Jesus implied that he knew even his questioners’ unuttered thoughts. For if he had said simply ‘I am he’ this would have fallen short of overcoming their unstated sense of being offended. And it would have given fuel to some Jews who were already saying to him, ‘You bear record of yourself’ (John 8:13). Hence he answered nothing directly concerning his identity but left them to learn of it from the miracles, freeing what he taught from suspicion and making it plainer. Then Jesus gently chided them for being silently offended in him. He made their case for them, leaving it to their own conscience alone to judge, calling no witness of his reprimand other than they themselves who knew what they had been thinking. For it was of their own inward offense that he was thinking when he said, ‘Blessed is the one who takes no offense at me.’ In this way Christ drew them all the more closely to himself.” (excerpt from THE GOSPEL OF MATTHEW, HOMILY 36.2)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *