Suy Niệm – CN 29 Thường Niên – Oct. 16, năm C

Joseph
by

Suy niệm: Ba bài hát “Hòn Vọng Phu” đầy cảm xúc của nhạc sĩ Lê Thương cảm hứng từ truyền thuyết gán cho khối đá giống hình tượng “mẹ bồng con” trên một số đỉnh núi cao mà nổi tiếng nhất là truyền thuyết về nàng Tô Thị bế con lên núi ngóng trông chồng đến nỗi hoá thành tượng đá. “Hòn Vọng Phu” biểu tượng của sự chờ đợi ròng rã, kiên trì, vẫn đang còn đó, đề cao hình ảnh thủy chung của người vợ ngày đêm trông ngóng chồng mình trở về. Song buồn thay! Mòn mỏi mong đợi bao năm tháng vẫn chỉ là “tượng đá cô đơn”.

Đời sống đức tin của người tín hữu được diễn tả qua việc cầu nguyện cũng là một sự chờ đợi, trông mong được Chúa đáp lời. Thế nhưng, sự chờ đợi của người tín hữu không bị hóa đá, trái lại thật hạnh phúc vì họ đã được Thiên Chúa đáp lời. Điều quan trọng chính là người tín hữu phải biết cầu nguyện liên lỉ, không được nản chí. Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt mọi sự, chắc chắn sẽ đáp lời.

Mời Bạn: Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương đồng hành và lắng nghe những lời cầu nguyện tha thiết của bạn và tôi. Và Ngài sẵn sàng đáp lời chúng ta, miễn là chúng ta biết cầu nguyện không ngừng, cầu nguyện hoài, cầu nguyện mãi, không sờn lòng nản chí.

Chia sẻ: Bạn có thấy việc cầu nguyện là cần thiết không? Mời bạn chia sẻ kinh nghiệm cầu nguyện của bạn.

Sống Lời Chúa: Quyết tâm hằng ngày cầu nguyện với Chúa mỗi sáng thức dậy và trước khi đi ngủ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin thêm lòng tin cho chúng con, để chúng con kiên trì cầu nguyện và gắn bó với Chúa trong mọi việc chúng con làm vì biết rằng chắc chắn Chúa sẽ đáp lời chúng con.

 

Chúa Nhật 29 Thường Niên

 

BÀI ĐỌC I:   Xh 17, 8-13

“Khi ông Môsê giơ tay lên, thì dân Israel thắng trận”.
Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, người Amalec đến giao chiến với Israel tại Raphiđim, Ông Môsê nói với ông Giosuê rằng: “Ngươi hãy tuyển lựa các chiến sĩ ra chiến đấu với người Amalec: ngày mai tôi sẽ cầm gậy Thiên Chúa trong tay lên đứng trên đỉnh núi”. Ông Giosuê thực hiện như lời ông Môsê đã dạy, và ra chiến đấu với người Amalec. Còn ông Môsê, Aaron và Hur thì đi lên đỉnh núi. Khi ông Môsê giơ tay lên, thì dân Israel thắng trận, còn khi ông hạ tay xuống một chút, thì người Amalec thắng thế. Bấy giờ tay ông Môsê mỏi mệt, người ta liền khiêng tảng đá kê cho ông ngồi, còn ông Aaron và ông Hur thì nâng đỡ hai tay ông. Bởi đó hai tay ông không còn mỏi mệt cho đến khi mặt trời lặn. Ông Giosuê dùng lưỡi gươm đánh đuổi người Amalec và quân dân nó.  Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA:  Tv 120, 1-2. 3-4. 5-6. 7-8

Đáp:      Ơn phù trợ chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Đấng tạo thành trời đất (c. 2).

1)            Tôi ngước mắt nhìn lên đỉnh núi cao, ơn phù trợ cho tôi sẽ từ đâu ban tới? Ơn phù trợ chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Đấng tạo thành trời đất.     – Đáp.2)         Người chẳng để cho chân ngươi xiêu té; Đấng bảo vệ ngươi, Người chẳng có ngủ say. Kìa Đấng bảo vệ Israel, Người không thiếp giấc, không ngủ say.     – Đáp.

3)         Chúa sẽ bảo vệ thân ngươi, Chúa là Đấng che chở ngươi ở bên tay hữu. Mặt trời sẽ không hại ngươi lúc ban ngày, và mặt trăng cũng chẳng hại ngươi về ban đêm.     – Đáp.

4)         Chúa sẽ gìn giữ ngươi khỏi mọi điều tai biến; Người sẽ bảo vệ linh hồn ngươi. Chúa sẽ bảo vệ ngươi khi đi và khi tới, ngay tự bây giờ và cho đến muôn đời.     – Đáp.

 

BÀI ĐỌC II:   2 Tm 3, 14  –  4, 2

“Người của Thiên Chúa được hoàn hảo, để sẵn sàng thực hiện mọi việc lành”.
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, con hãy bền vững trong các điều con đã học hỏi và xác tín, vì con biết con đã học cùng ai, vì từ bé, con đã học biết Sách Thánh, và chính Sách Thánh đã dạy con sự khôn ngoan để con được cứu rỗi nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô. Tất cả Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng, đều hữu ích để giảng dạy, biện bác, sửa dạy và giáo dục trong đàng công chính, ngõ hầu người của Thiên Chúa được hoàn hảo để sẵn sàng thực hiện mọi việc lành.

Cha khuyến cáo con trước tôn nhan Thiên Chúa và Đức Kitô, Đấng sẽ thẩm phán kẻ sống và kẻ chết, nhân danh cuộc xuất hiện của chính Người và vương quốc của Người: Con hãy rao giảng lời Phúc Âm, hãy xúc tiến việc đó, dầu thời thế thuận lợi hay không thuận lợi; hãy thuyết phục, hãy khiển trách, hãy khuyên lơn với tất cả lòng kiên nhẫn và quan tâm giáo huấn. Đó là lời Chúa.

 

ALLELUIA:   Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia.

 

PHÚC ÂM:   Lc  18, 1-8

“Thiên Chúa sẽ minh xử cho những kẻ người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng, mà rằng: “Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. Trong thành đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng: ‘Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù’. Trong một thời gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng: ‘Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng kính nể người ta, nhưng vì bà goá này cứ quấy rầy ta mãi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy đến mãi làm ta nhức óc’ “.

Rồi Chúa phán: “Các con hãy nghe lời vị thẩm phán bất lương nói đó. Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn, hằng kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giãn với họ mãi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”  Đó là lời Chúa.

 

Gospel Lk 18: 1-8

Jesus told his disciples a parable
about the necessity for them to pray always without becoming weary.
He said, “There was a judge in a certain town
who neither feared God nor respected any human being.
And a widow in that town used to come to him and say,
‘Render a just decision for me against my adversary.’
For a long time the judge was unwilling, but eventually he thought,
‘While it is true that I neither fear God nor respect any human being,
because this widow keeps bothering me
I shall deliver a just decision for her
lest she finally come and strike me.'”
The Lord said, “Pay attention to what the dishonest judge says.
Will not God then secure the rights of his chosen ones
who call out to him day and night?
Will he be slow to answer them?
I tell you, he will see to it that justice is done for them speedily.
But when the Son of Man comes, will he find faith on earth?”

 

Daily Reading & Meditation

Sunday (October 16):  “Always pray and do not lose heart”
Scripture:  Luke 18:1-8

1 And he told them a parable, to the effect that they ought always to pray and not lose heart.  2 He said, “In a certain city there was a judge who neither feared God nor regarded man; 3 and there was a widow in that city who kept coming to him and saying, `Vindicate me against my adversary.’  4 For a while he refused; but afterward he said to himself, `Though I neither fear God nor regard man, 5 yet because this widow bothers me, I will vindicate her, or she will wear me out by her continual coming.'” 6 And the Lord said, “Hear what the unrighteous judge says. 7 And will not God vindicate his elect, who cry to him day and night? Will he delay long over them? 8 I tell you, he will vindicate them speedily. Nevertheless, when the Son of man comes, will he find faith on earth?”

Meditation: What can a shameless and unjust judge pitted against a crusty and pestering woman teach us about justice and vindication (to restore what is right and just) in the kingdom of God? Jesus tells a story that is all too true – a defenseless widow is taken advantaged of and refused her rights. Through sheer persistence she wears down an unscrupulous judge until he gives her justice. Persistence pays off, and that’s especially true for those who trust in God. Jesus illustrates how God as our Judge and Vindicator is much quicker to come to our defense and to bring us his justice, blessing, and help when we need it. But we can easily lose heart and forget to ask our heavenly Father for his grace and help.

Faith-filled persistence reaps the fruit of justice and grace
Jesus told the parable of the persistent widow and the unjust judge (Luke 18:1-8) to give his disciples fresh hope and confidence in God’s unfailing care and favor towards us (grace). In this present life we can expect trials and adversity, but we are not without hope in God. The Day of the Last Judgment will reveal that God’s justice triumphs over all the injustices perpetrated by a fallen world of sinful people and that God’s love is stronger than death (Song of Songs 8:6). Those who put their faith in God and entrust their lives to him can look forward with hope and confident assurance. They will receive their reward – if not fully in this present life then surely and completely in the age to come in God’s kingdom of righteousness, peace, and joy (Romans 14:17).

Jesus ends his parable with a probing question for us. Will you and I have faith – the kind of faith that doesn’t give up or lose hope in God – but perseveres to the end of our lives – and to the end of this present age when the Lord Jesus will return in glory as Ruler and Judge of All? Faith is an entirely free gift that God makes to us. We could not believe, trust, and persevere with hope if God did not first draw us to himself and reveal to us his merciful love and care. If we want to grow and persevere in faith until the end of our days, then we must nourish our faith with the word of God and ask the Lord to increase it (Luke 17:5). When trials and setbacks disappoint you, where do you place your hope and confidence? Do you pray with expectant faith and confident hope in God’s merciful care and provision for you?

“Lord Jesus, increase my faith and make it strong that I may never doubt your word and promise to be with me always. In every situation I face – whether trials, setbacks, or loss – may I always find strength in your unfailing love and find joy and contentment in having you alone as the treasure of my heart.”

Psalm 121:1-8

1 I lift up my eyes to the hills. From where does my help come?
2 My help comes from the LORD, who made heaven and earth.
3 He will not let your foot be moved, he who keeps you will not slumber.
4 Behold, he who keeps Israel will neither slumber nor sleep.
5 The LORD is your keeper; the LORD is your shade on your right hand.
6 The sun shall not smite you by day, nor the moon by night.
7 The LORD will keep you from all evil; he will keep your life.
8 The LORD will keep your going out and your coming in from this time forth and for evermore.Daily Quote from the early church fathers: Persistent prayer transforms iniquity and wickedness into mercy, by Ephrem the Syrian (306-373 AD)

“How was that unjust judge immoral and wicked? How was the upright judge gracious and just? The first in his iniquity was not willing to vindicate the widow, and in his wickedness, he was not willing to put her mind at rest. The justice of God knows how to vindicate, and his grace discerns how to give life. The iniquity of this wicked judge was contrary to the justice of God, and the wickedness of this rebel was in opposition to the grace of the gentle One. His wickedness therefore was stubbornness, for it dared to go against the fear of God. His boldness was stubborn, for it refused the lowly person.”

“These two were stubborn, but persistent prayer was even more stubborn. The persistence of the widow humiliated both the iniquity that was rebelling against God and the boldness that was behaving arrogantly towards human beings. She subjected them to her will, so that they might provide her with a vindication over her adversary. Persistence transformed these two bitter branches, and they bore sweet fruit that was against their nature. The iniquity of the judge brought about a righteous judgment and a just retribution for the falsely accused woman. His wickedness gave peace to the afflicted one, although iniquity does not know how to judge, and wickedness does not know how to give refreshment. Persistence forced these two evil and bitter branches to give good fruit against their nature. If we persist in prayer, we should be even more able to prevail on the grace and justice of God to give us fruit that agrees with their nature. Let justice vindicate us, and let grace refresh us. Accordingly, the fruit of justice is the just reward of the oppressed, while the giving of refreshment to the afflicted is the fruit of grace.” (excerpt from COMMENTARY ON TATIAN’S DIATESSARON 16.16.6)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *