Suy Niệm – CN 9 Thường Niên, Lễ Mình Máu Thánh Chúa – May 29, năm C

Joseph
by

NHU CẦU SỐ MỘT   Chúa Giê-su cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ… (Lc 9,16)

Suy niệm: Những người sống sót sau nạn đói năm Ất Dậu 1945 không thể nào xoá nổi ký ức kinh hoàng về cái đói; họ cảm nghiệm sâu đến tận xương tuỷ nhu cầu ăn uống liên quan thiết yếu tới bản năng sống còn của con người nó mãnh liệt như thế nào. Đám đông dân chúng theo Chúa đây hầu như quên cơn đói cồn cào của bao tử vì một cơn đói khác còn mãnh liệt hơn: đói Lời Chúa. Đáp lại, Chúa hoá bánh ra nhiều như món khai vị cho cơn đói thể xác, để rồi Ngài sẽ tiếp tục dọn lên món chính là Mình và Máu Thánh Ngài để làm no thoả cơn đói thiêng liêng. Trong bữa Tiệc Ly, Ngài cũng sẽ “cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ”, và lần sau này Ngài sẽ nói thêm: “Này là Mình Thầy”.

Mời Bạn: Có khi vì quá nghèo đói, người ta bạ gì ăn nấy cốt đánh lừa bao tử. Ngược lại, có khi chỉ vì “no cơm rửng mỡ”, thay vì ăn những thứ bổ dưỡng cần thiết cho sự sống còn, người ta tìm đến với những thứ thức ăn độc hại. Trong đời sống thiêng liêng cũng có thể xảy ra tình trạng y như vậy. Bạn có thấy mình và anh chị em mình đang “bị” ăn hoặc cố tình ăn những thức ăn độc hại cho linh hồn không?

Chia sẻ: Thực ra, ngày nay, nhân loại đang đói những cơn đói nào?

Sống Lời Chúa: Lời Chúa và Thánh Thể chính là lương thực thiêng liêng không thể thiếu được cho linh hồn bạn. Xin mời bạn đến thuởng thức lương thực này tại bàn tiệc thánh lễ mỗi ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết say mê Lời Chúa và Thánh Thể và làm cho linh hồn con được no thoả.

 


Chúa Nhật 9 Thường Niên – Lễ Mình Máu Thánh Chúa – May 29, 2016

BÀI ĐỌC I:  St 14, 18-20

“Ông mang bánh và rượu tới”.

Trích sách Sáng Thế.

Trong những ngày ấy, Menkixêđê là vua thành Salem, đem bánh và rượu tới, vì ông là thượng tế của Thiên Chúa Tối Cao, ông chúc phúc cho Abram rằng: “Xin Thiên Chúa Tối Cao và Đấng tạo thành trời đất chúc phúc cho Abram, và đáng chúc tụng thay Thiên Chúa Tối Cao, vì nhờ Người che chở, quân thù đã rơi vào tay ông”. Và Abram dâng cho ông một phần mười tất cả chiến lợi phẩm.  Đó là lời Chúa.

 

ĐÁP CA:  Tv 109, 1. 2. 3. 4

Đáp:  Con là Thượng tế tới muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê (c. 4bc).

1) Thiên Chúa đã ban bố cùng Chúa tôi rÄng: “Con hãy ngồi bên hữu Ta, cho tới khi Ta bắt quân thù làm bệ kê dưới chân Con”.     –  Đáp.

2)  Đức Thiên Chúa từ Sion sẽ phô bày vương trượng quyền bính của Ngài, rÄng: “Con hãy thống trị giữa quân thù”.     –  Đáp.

3)  “Các thủ lãnh cùng hiện diện bên Con, ngày Con giáng sinh trong thánh thiện huy hoàng: trước rạng đông, tựa hồ sương sa, Ta đã sinh hạ ra Con”.     –  Đáp.

4)  Đức Thiên Chúa đã thề và không hối hận rÄng: “Con là Thượng tế tới muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê”.     –  Đáp.

 

BÀI ĐỌC II:  1 Cr 11, 23-26

“Mỗi khi anh em ăn và uống anh em loan truyền việc Chúa chịu chết”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã truyền lại cho anh em, là Chúa Giêsu trong đêm bị nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén và phán: “Chén này là Tân Ước trong Máu Ta;  mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.  Đó là lời Chúa.

 

ALLELUIA:  Ga 6, 51-52

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời”. – Alleluia.

PHÚC ÂM:  Lc  9, 11b-17

“Tất cả đều ăn no nê”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng về nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được cứu chữa. Vậy khi đã xế chiều, nhóm mười hai đến thưa Người rằng: “Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì chúng ta đang ở nơi hoang địa”. Nhưng Người nói với các ông: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Các ông trả lời: “Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, trừ phi chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám đông này”. Số đàn ông độ năm ngàn. Người nói với các môn đệ rằng: “Hãy cho họ ngồi xuống từng nhóm độ năm mươi người”. Các ông đã làm như thế, và bảo tất cả ngồi xuống. Chúa Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Tất cả đều ăn no nê, và người ta thu lượm được mười hai thúng miếng vụn còn dư lại.  Đó là lời Chúa.


Gospel Lk 9,11b-17

Jesus spoke to the crowds about the kingdom of God, and he healed those who needed to be cured. As the day was drawing to a close, the Twelve approached him and said, “Dismiss the crowd so that they can go to the surrounding villages and farms and find lodging and provisions; for we are in a deserted place here.” He said to them, “Give them some food yourselves.” They replied, “Five loaves and two fish are all we have, unless we ourselves go and buy food for all these people.” Now the men there numbered about five thousand. Then he said to his disciples, “Have them sit down in groups of about fifty.” They did so and made them all sit down. Then taking the five loaves and the two fish, and looking up to heaven, he said the blessing over them, broke them, and gave them to the disciples to set before the crowd. They all ate and were satisfied. And when the leftover fragments were picked up, they filled twelve wicker baskets.

 

Daily Reading & Meditation

Sunday – Feast of the Body and Blood of Christ (May 29): “All ate and were satisfied”
Gospel Reading: Luke 9:11-17  (alternate reading for 2nd Sunday after Pentecost: Luke 7:1-10)

11 When the crowds learned it, they followed him; and he welcomed them and spoke to them of the kingdom of God, and cured those who had need of healing.12 Now the day began to wear away; and the twelve came and said to him, “Send the crowd away, to go into the villages and country round about, to lodge and get provisions; for we are here in a lonely place.” 13 But he said to them, “You give them something to eat.” They said, “We have no more than five loaves and two fish — unless we are to go and buy  food for all these people.” 14 For there were about five thousand men. And he said to his disciples, “Make them sit down in companies, about fifty each.” 15 And they did so, and made them all sit down. 16 And taking the five loaves and the two fish he looked up to heaven, and blessed and broke them, and gave them to the disciples to set before the crowd. 17 And all ate and were satisfied. And they took up what was left over, twelve baskets of broken pieces.

Old Testament Reading: Genesis 14:18-20

18 And Melchizedek king of Salem brought out bread and wine; he was priest of God Most High. 19 And he blessed him and said, “Blessed be Abram by God Most High, maker of heaven and earth; 20 and blessed be God Most High, who has delivered your enemies into your hand!”  And Abram gave him a tenth of everything.

Meditation: Do you hunger for God and for the abundant life he offers you through Jesus Christ? Jesus’ feeding of the five thousand is the only miracle recorded in all four Gospels. What is the significance of this miracle? The miraculous feeding of such a great multitude pointed to God’s provision of manna (bread) in the wilderness for the people of Israel under Moses’ leadership. When the people complained to Moses that they would die of hunger in the barren wilderness, God told Moses that he would “rain bread from heaven” for them to eat (Exodus 16:4,11-12). The miraculous provision of bread foreshadows the true heavenly bread which Jesus offers his followers who believe in him. Jesus makes a claim only God can make: He is the “bread of life” (John 6:35) and the “true bread of heaven” that sustains us now and for all eternity (John 6:58).

A sign of God’s great generosity and goodness towards us
Jesus’ feeding of the five thousand is a sign of God’s generous care and provision for his people. When God gives, he gives abundantly. He gives more than we need for ourselves so that we may have something to share with others, especially those in need. God takes the little we have and multiplies it for the good of others. Do you trust in God’s provision for you and do you share freely with others, especially those who lack what they need?

Jesus feeds us with the true bread of heaven
Jesus’ feeding of the five thousand points to the superabundance of the Lord’s Supper or Eucharist. In the Old Covenant bread and wine were offered as a sacrifice of thanksgiving to the Creator who made the earth fruitful to nourish and strengthen all his creatures. Melchizedek is an important Old Testament figure because he was both a priest and a king who offered a sacrifice of bread and wine to God on behalf of Abraham and his future offspring (Genesis 14:18; Hebrews 7:1-4). His offering prefigured the offering made by Jesus, our great high priest and king who gave a new and distinctive meaning to the blessing of the bread and the cup of wine when he instituted the “Lord’s Supper” or “Eucharist” on the eve of his sacrifice on the cross (Hebrews 7:26; 9:11; 10:12).

On the eve of  the exodus of the Jewish people from bondage in Egypt, God commanded his people to celebrate the Passover meal, with the blessing of unleavened bread and wine, and the sacrificial offering of an unblemished lamb (Exodus 12:5-8). The blood of the lamb was sprinkled on the doorposts as a sign of God’s protection from the avenging angel of death who passed over the homes sealed with the blood of the passover lamb (Exodus 12:7,13). Every year in commemoration of the Exodus deliverance the Jewish people celebrate a Passover meal with unleavened bread as a pledge of God’s faithfulness to his promises (Exodus 12:14; see Paul’s description of the Christian Passover in 1 Corinthians 5:7-8). The “cup of blessing” at the end of the Jewish Passover meal points to the messianic expectation when the future Redeemer, the Messiah King will come to rebuild his holy city Jerusalem.

Jesus poured out his blood for us
At Jesus’ last supper meal, after he had poured the final blessing cup of wine and had given thanks to his Father in heaven, he gave it to his disciples and said, “Drink of it, all of you, for this is my blood of the covenant which is poured out for many for the forgiveness of sins” (Matthew 26:27-28). Jesus did this as a memorial of his death, which would take place the next day on the cross of Calvary, and his resurrection which occurred on the third day – Easter morning. The shedding of Jesus’ blood on the cross fulfilled once and for all the old covenant sacrifice of the paschal lamb at Passover time (Hebrews 10:11-14; 1 Corinthians 5:7: 1 Peter 1:18-19). That is why John the Baptist had prophetically called Jesus the “Lamb of God who takes away the sin of the world” (John 1:29).

Jesus made himself an offering and sacrifice, a perfect gift that was truly pleasing to the Father in heaven. He “offered himself without blemish to God” (Hebrews 9:14) and “gave himself as a sacrifice to God” (Ephesians 5:2). Jesus established the Lord’s Supper and Eucharist as a memorial of his death and resurrection and he commanded his disciples to celebrate it until his return again in glory.

“The food that makes us live for ever in Jesus Christ”
When we receive from the Lord’s table we unite ourselves to Jesus Christ, who makes us sharers in his body and blood. Ignatius of Antioch (35-107 A.D.) calls it the “one bread that provides the medicine of immortality, the antidote for death, and the food that makes us live for ever in Jesus Christ” (Ad Eph. 20,2). This supernatural food is healing for both body and soul and strength for our journey heavenward.

When you approach the Table of the Lord, what do you expect to receive? Healing, pardon, comfort, and rest for your soul? The Lord has much more for us, more than we can ask or imagine. The principal fruit of receiving the Eucharist is an intimate union with Christ. As bodily nourishment restores lost strength, so the Eucharist strengthens us in charity and enables us to break with disordered attachments to creatures and to be more firmly rooted in the love of Christ. Do you hunger for the “bread of life”?

“Lord Jesus, you nourish and sustain us with your very own presence and life. You are the “Bread of Life” and the “Cup of Salvation”. May I always hunger for you and be satisfied in you alone.”

Psalm 110:1-4

1 The LORD says to my lord: “Sit at my right hand, till I make your enemies your footstool.”
2 The LORD sends forth from Zion your mighty scepter.  Rule in the midst of your foes!
3 Your people will offer themselves freely on the day you lead your host upon the holy mountains.  From the womb of the morning  like dew your youth will come to you.
4 The LORD has sworn and will not change his mind, “You are a priest for ever after the order of Melchizedek.”

Daily Quote from the early church fathers: Christ has yet to feed them with stronger food, by Ambrose of Milan, 339-397 A.D.

“The order of the mystery is preserved everywhere. The first healing is bestowed on wounds through the remission of sins. Then the nourishment of the heavenly table abounds, although this multitude is not yet refreshed with stronger foods, nor do hearts hungry for more solid faith feed on the body and blood of Christ (Hebrews 5:12-14). He says, ‘I gave you milk to drink, not meat. For you then were not strong, nor are you yet’ (1 Corinthians 3:2). The five loaves are like milk, but the more solid meat is the body of Christ, and the stronger drink is the blood of the Lord (Luke 22:19-20). Not immediately at first do we feast on all foods, nor do we drink all drinks. ‘First drink this,’ he says. Thus there is a first, then a second thing that you drink. There is also a first thing that you eat, then a second, and then a third. At first there are five loaves, then there are seven (Matthew 15:34). The third loaf is the true body of Christ. So, then, let us never abandon such a Lord. He agrees to bestow on us nourishment according to the strength of each, lest either too strong a food oppress the weak or too meager a nourishment not satisfy the strong.” (excerpt from EXPOSITION OF THE GOSPEL OF LUKE 6.71-72)

Share

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *